Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 140 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

Harry Barry ngắm nhìn làn khói bay ra từ điếu thuốc. Nó lan tỏa chậm rãi khi hòa lẫn vào bầu không khí ô nhiễm đang ngụ tại Chicago.

Anh dựa vào bức tường gạch phủ bồ hóng, tự hỏi có nên hút hai điếu thuốc lá không hay chỉ dừng lại ở một điếu rồi tiếp tục làm việc. Anh rướn người sang lấy điếu thuốc thứ hai.

Nhớ lại cách đây vài năm, sếp của Harry, chủ tờ Chicago Daily Gazzette rất hài lòng khi để những kẻ nghiện thuốc lá làm việc dưới trướng ông dựa vào cửa sổ hút thuốc, cứ như cả bọn đang suy ngẫm về việc tự tử bằng một điệu bộ rất nửa vời. Nhưng kể từ lúc nhận được một tràng than phiền từ những người trích dẫn Đạo luật Giữ gìn Không khí Nội bộ được trong lành của Chicago, sếp của Harry đã nhượng bộ. Harry và ba đồng minh nghiện thuốc của anh được nhắc khéo rằng hãy giữ cái mùi khó chịu ấy tránh xa văn phòng.

Họ được chuyển đến một con hẻm nhỏ dơ bẩn ở cuối đường. Con hẻm nhanh chóng được gán cho cái tên “Hẻm Ung Thư Phổi”. Mỉa mai thay, kể từ khi bị lưu đày, lượng thuốc lá mà Harry tiêu thụ tăng gần như gấp đôi, kéo theo lý do là “ừ thì nếu đã đi xa đến mức này rồi...” Đạo luật Giữ gìn Không khí Nội bộ được trong lành của Chicago đang tàn phá lá phổi của Harry.

Anh buông mẩu thuốc lá xuống, lấy chân giẫm lên rồi đưa điếu thuốc mới lên môi. Anh châm thuốc, nghiền ngẫm bài báo về Kẻ Hộ Tang Siết Cổ Người trong tờ tin tức đã đọc sáng nay.

Harry là một phóng viên có tài, nhưng cái tên của anh là một chướng ngại. Anh luôn ký ở các bài báo của mình là H. Barry. Nó cho anh cảm giác là một công dân Mỹ được tôn trọng thay vì một người đàn ông có cái tên được đặt theo cách gieo vần của Seuss[1]. Mặc dù vậy, anh kiên quyết không đổi tên hay họ của mình vì anh thích được làm Harry, và thích làm một thành viên của dòng họ Barry. Cũng giống như anh thường nói với bạn bè, nếu cuộc đời đưa chanh cho bạn, hãy lấy nó để pha nước chanh chứ đừng đem chanh đi đổi thành đu đủ.

Anh nghĩ bài báo đúng là vớ vẩn. Anh đã gửi một e-mail cho biên tập viên của mình với tiêu đề “Viết Vớ Vẩn”, nội dung e-mail chính là đường dẫn đến bài báo này. Đây có vẻ không phải một hành động khôn ngoan, nhưng hiện giờ tâm trạng của anh đang rất khó chịu. Hơn nữa, nếu mọi người không muốn nghe những thứ vớ vẩn thì có lẽ họ không nên đưa tin về nó.

Có một người đang bước vào Hẻm Ung Thư Phổi. Đó là biên tập viên của anh, Daniel McGrath. Harry nhanh chóng suy luận rằng Daniel, người không thuộc nhóm nghiện thuốc lá, đang đến để tìm anh.

“Cậu có vấn đề gì sao?” Daniel hỏi không chút khách khí.

Harry ngậm điếu thuốc, suy nghĩ về câu hỏi vừa rồi. “Anh để một tên nghiệp dư viết về vụ án nóng nhất mà cả cái thành phố này được chứng kiến kể từ sau vụ tên hề sát nhân.”

“Ý cậu là sao? Tôi thấy bài báo đó viết hay mà. Có những chi tiết thuyết phục, có vài trích dẫn từ cảnh sát, có một chuyên gia, có cả...”

“Độc giả của chúng ta không quan tâm đến những thứ chuyên gia nói đâu. Những lời nói của hắn khô khan cứ như vỏ gọt bút chì ấy. Họ cũng chẳng muốn nghe cái gọi là nguồn tin từ cảnh sát nữa. Đặc biệt là khi những gì cảnh sát nói chỉ gói gọn trong câu 'Chúng tôi đang điều tra chuyện đó'.”

“Thật sao? Vậy chứ độc giả của chúng ta muốn lắng nghe ý kiến từ ai đây?”

“Oprah!”

Daniel chớp mắt. “Oprah Winfrey?”

“Đây là thành phố của bà ấy mà. Bà ấy nghĩ gì về một gã đáng sợ đang điêu khắc phụ nữ như là điêu khắc tượng?”

“Hắn không hề điêu khắc phụ nữ... với lại Oprah sống tại California. Bà ấy cũng không hẳn là chuyên gia về tội ác hay sát nhân hàng loạt.”

Harry buông điếu thuốc đã hút một nửa xuống đất và lấy chân giẫm mạnh thật giận dữ. “Có ai yêu cầu bà ấy phải làm chuyên gia đâu; đó là Oprah. Và bà ấy sở hữu một căn hộ tại Chicago cho nên cũng là một phần trong chúng ta. Chà, chúng ta có thể viết một bài báo về những người nổi tiếng tại Chicago và suy nghĩ của họ về tên quái vật đang lảng vảng trong thành phố yêu dấu của mình. Kanye West, Tina Fey, Harrison Ford...”

“Chẳng có ai trong số họ sống ở đây cả.”

Harry gạt bỏ. “Họ từng sống ở đây mà. Đây là thành phố của họ, và tên hộ tang loạn trí này đang đe dọa sự an nguy của người dân họ.”

“Thật nực cười.”

“Được thôi, vậy thì không viết về Oprah. Anh biết mình nên hỏi ý kiến của ai không? Những người ở bãi tắm.”

“Bãi tắm á?”

“Phải, chủ yếu là phỏng vấn phụ nữ, và một chàng trai nóng bỏng nữa. Tốt nhất là đăng ảnh họ mặc đồ tắm trong bài báo. Hỏi xem họ sẽ phản ứng thế nào nếu đột nhiên gặp phải một trong các tác phẩm của Kẻ Hộ Tang Siết Cổ Người.”

“Bộ bây giờ hắn trở thành nghệ sĩ rồi hay sao?”

“Tất nhiên, tại sao không chứ? Đây là một khía cạnh khá lý thú, người đọc sẽ thích mê cho mà xem. Ý tôi là bài báo sẽ rất hấp dẫn.”

Daniel ném cho Harry một cái nhìn như muốn xuyên thủng anh, nhưng Harry lấy làm tự hào vì anh đã miễn dịch với những thứ đó.

“Harry này, cậu rất giỏi viết ra những câu chuyện mà người ta có hứng thú. Cậu chính là sư phụ về các vụ bê bối tình dục đấy.”

Harry gật đầu cảm kích trước cái danh hiệu không rõ là đang khen hay chê này.

“Nhưng đây là câu chuyện về một tên quái vật. Và cái mà độc giả của chúng ta muốn chính là câu chuyện về quá trình săn lùng hắn. Nỗ lực của cảnh sát để tóm được tên sát nhân khó bắt này trước khi hắn giết thêm một người phụ nữ vô tội khác. Họ muốn đọc về những thứ bạo lực, ghê sợ, và chết chóc. Đó mới là những thứ khiến cho họ thấy phấn khích khi nhắc đến sát nhân hàng loạt.”

“Như vậy là sai rồi, Daniel. Đó là những gì mà mọi người đang làm thôi.”

“Và đó cũng chính là lý do tại sao chúng ta nên làm giống họ.”

Cả hai đều đang đứng đối diện nhau. Trong giây lát, âm thanh xe cộ tại Chicago lấp đầy không gian trống.

“Để tôi làm cho,” Harry lên tiếng trước. “Tôi viết được mà.”

“Tôi không muốn một bài báo nói về suy nghĩ của Oprah dành cho tên hung thủ,” biên tập viên của anh nói với giọng sắc bén và dứt khoát. “Đây không phải là thể loại của cậu, cậu không viết về tội phạm được đâu. Hãy lo việc của mình đi.”

“Vậy sao anh không một lần lo việc của anh đi?” Harry hỏi.

Sự thay đổi trên sắc mặt của Daniel khiến Harry nghĩ có lẽ câu nói vừa rồi không được khôn ngoan cho lắm.

“Cậu biết không?” Daniel khoanh tay. “Tôi đang có một bài báo rất quan trọng cần cậu viết đây.”

❀ ❀ ❀

[1] Tác giả sách thiếu nhi người Mỹ có bút danh là Dr. Seuss.

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.