Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 70 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 75

❊ ❊ ❊

Zoe đã nhìn thấy phần nào cuộc chống cự qua cửa sổ và nhận ra họ không còn thời gian nữa. Cô ra khỏi xe và chạy đến cửa trước. Khi nhìn thấy Tatum hạ súng xuống, cô biết anh đã không còn lựa chọn nào khác. Chắc hẳn anh đang tìm cách trì hoãn để chờ cảnh sát đến, vào lúc này có lẽ đó là cách tốt nhất... nhưng Zoe cũng không chắc lắm.

Tính tình của Jeffrey Alston sẽ trở nên thất thường khi gặp áp lực. Hắn không còn suy nghĩ thông suốt được nữa. Có thể hắn sẽ bắn Tatum, Laura và bọn trẻ rồi tìm cách trốn thoát. Cũng có thể hắn sẽ cắt cổ Laura để khỏi vướng bận, hoặc vô tình giết chết cô ấy.

Zoe ép bản thân giữ bình tĩnh và suy nghĩ. Cô đã dành hai tuần qua để khắc họa người đàn ông này. Cô biết điều gì khiến hắn khó chịu, điều gì hắn muốn, điều gì hắn ao ước có được.

Cô lập ra một kế hoạch.

Cô nhẹ nhõm khi phát hiện cửa trước không khóa. Lúc cánh cửa mở ra, Jeffrey quay sang nhìn cô, sau đó nhìn Tatum, người đang ngồi bất động trên sàn, rồi lại nhìn cô.

“Tôi không có súng,” cô nhanh chóng nói và bước vào trong nhà, hai tay vẫn giữ nguyên. “Tôi sẽ đóng cửa.”

Cô phải cho hắn cảm giác nắm quyền kiểm soát, phải khiến hắn bình tĩnh lại. Hiện giờ hắn là một kẻ nguy hiểm khó lường, một quả bom nổ chậm. Cô cẩn thận hạ thấp tay phải và đóng cửa lại.

“Tao sẽ cắt cổ nó,” Jeffrey đe dọa, hắn nhìn trước ngó sau. “Bỏ súng xuống mau.”

“Tôi không có súng.”

“Tao cóc tin, cả hai bọn mày đều là điều tra viên của cảnh sát chứ gì.” Mắt hắn thoáng nhìn Tatum, người vừa dịch chuyển nhè nhẹ. “Không được cử động.”

“Tôi không phải điều tra viên của cảnh sát,” Zoe nói. “Tôi là nhà tâm lý học.”

Hắn khịt mũi. “Tao cóc tin.”

Thứ hắn muốn chính là quyền kiểm soát. Hắn chỉ có quyền kiểm soát và sự cô đơn mà thôi, đặc biệt là khi nói đến phụ nữ. Đó là thứ khơi gợi ảo tưởng của hắn, và những ảo tưởng này sẽ sai khiến hắn hành động. Hắn mơ ước có một người phụ nữ đã chết với thi thể không bị thối rữa bên cạnh hắn. Đó chính là thứ thôi thúc hắn giết người hết lần này đến lần khác. Cô phải điều khiển bản thân bước vào ảo tưởng của hắn và kiểm soát hắn.

“Tôi không có súng,” cô nói lần nữa. “Tôi sẽ chứng minh.”

Cô cởi nút áo sơ mi trên cùng thật chậm rãi, sau đó là nút thứ hai.

“Hãy thả người phụ nữ ra đi,” cô nói. “Anh không muốn phải ngồi tù đâu.”

“Kiểu gì thì tao cũng ngồi tù thôi. Hay là tao cắt cổ nó quách cho rồi, hử?”

“Nếu cắt cổ rồi thì anh sẽ không mang cô ấy theo được. Cảnh sát đang trên đường đến, anh không có thời gian để cô ấy vào trong xe đâu.” Cô cởi nút áo cuối cùng và lột áo sơ mi ra, để nó rớt xuống sàn. Cô nhìn vào mắt hắn, tìm kiếm vẻ thích thú nhưng chẳng thấy gì. Hắn không có hứng thú đối với cô. Cô vẫn còn nói chuyện, vẫn còn ngoan cố, vẫn còn sống. Hắn thích phụ nữ đã chết và im lặng cơ.

“Anh thậm chí còn không có được năm phút vui vẻ với cô ấy,” cô kéo khóa váy, nhẹ nhàng và cẩn thận tuột nó xuống. Hắn vẫn đứng yên và nhìn cô như đang nhìn ngắm một món đồ nội thất.

Đây là một kẻ có trí tưởng tượng quá khích. Cô phải cho trí tưởng tượng của hắn thứ gì đó để nó tiếp tục hoạt động.

“Tôi có một ý tưởng hay ho hơn dành cho anh,” cô nói.

“Đừng nói nữa.”

“Hãy mang tôi đi đi. Tôi sẽ không chống cự đâu. Anh không cần phải vác tôi lên xe, tôi sẽ tự nguyện đi.” Cô đứng thẳng trước mặt hắn, trên người chỉ còn lại áo ngực và quần lót. Cô biết bấy nhiêu là đủ để hắn tin cô không có súng, và cô có thể dừng tại đây.

Nhưng Zoe không dừng. Thay vào đó, cô lần đến khuy áo ngực.

“Người đàn ông đằng kia,” cô dùng đầu ra hiệu phía Tatum, “có một cái còng tay. Anh ta có thể còng tay tôi sau lưng để đảm bảo tôi không làm gì được.”

Cô dịch chuyển về phía Tatum một chút, Jeffrey bám chặt con dao; hắn nghiến răng, cô dừng lại.

“Khi đã đến nơi an toàn, anh có thể dùng dây áo ngực quấn quanh cổ tôi và siết chặt.”

Cô cởi dây áo ngực bên trái. Cả cánh tay sởn hết gai ốc, cô cũng không chắc là vì lạnh hay chỉ vì sợ hãi. Dây áo ngực bên phải cũng bị cởi theo.

“Sau khi tôi ngừng cựa quậy, anh có thể vui vẻ với tôi một chút. Không chỉ một lần đâu, có khi đến tận hai lần cơ. Cũng đã lâu lắm rồi, đúng không?”

Mắt hắn chuyển động, miệng hơi hé ra, tay vẫn giữ chặt con dao kề ngay cổ Laura. Cô giũ chiếc áo ngực rớt xuống, nó chạm vào sàn phát ra tiếng sột soạt.

“Sau đó anh có thể làm những gì anh cần để kéo dài chuyện này, kéo dài chuyện giữa chúng ta. Đó là điều mà anh thật sự muốn, đúng không nào? Một người nằm bên anh mỗi tối? Ngồi cạnh anh khi anh dùng bữa sáng?”

Cô bước một bước về phía Tatum. Rồi một bước nữa.

“Một người yêu anh vô điều kiện? Ai có thể làm điều đó tốt hơn tôi không? Liệu cô ấy có hơn tôi được không?”

Bàn tay cầm dao bỗng dao động.

“Anh có thấy không, Jeffrey? Bờ môi này sẽ đông cứng mãi mãi, làn da này sẽ trở nên lạnh lẽo, tay và chân này có thể tùy ý anh mà sắp đặt? Anh có hình dung được điều đó không?”

Một bước nữa, và một bước nữa. Zoe luôn giữ mặt mình đối diện với người đàn ông, mắt dán chặt hắn, chuyển động của cô chậm rãi và được tính toán. Cô thật lòng hy vọng Jeffrey sẽ đứng yên và khẩu Glock nhét phía sau cạp quần lót sẽ không bị rơi xuống sàn.

“Bên nhau mỗi ngày, mặc đồ cho em, vuốt ve em, hôn em. Cuối cùng cũng có một người xuất hiện trong cuộc đời anh. Một người không bao giờ bỏ anh mà đi.”

Cô bước thêm bước nữa, khẩu súng dịch chuyển xuống phía dưới một chút, cô sợ đến thót tim. Nhưng nó không rơi; cạp quần lót đã giữ lại. Cô bước thêm bước nữa, rồi một bước nữa.

“Tất cả bọn họ đều là sai lầm. Em mới đích thực là người anh cần.”

Cô đã đến chỗ Tatum và bọn trẻ.

Jeffrey nuốt nước bọt. “Mày!” Hắn quát Tatum. “Còng tay cô ta lại, chậm thôi!”

Zoe chờ đợi và nghe tiếng Tatum di chuyển ở phía sau. Cô cảm nhận chiếc còng lạnh lẽo khóa chặt cổ tay trái của mình, khẩu súng trong quần lót bị lấy đi, tiếp đến chiếc còng khóa chặt cổ tay phải.

Cô tiến về trước một bước, cẩn thận dùng cơ thể che khuất Tatum.

“Cuối cùng hai chúng ta cũng tìm được người để yêu thương. Nhanh lên Jeffrey, hãy rời khỏi đây trước khi cảnh sát đến.”

Hắn nhẹ nhàng gật đầu, hạ dao xuống. Cô tiến thêm bước nữa.

Sau đó cô lao mình xuống sàn nhà.

Ba phát súng vang lên liên tiếp. Vai cô đập vào viên gạch cứng cáp dưới sàn, bàn tay bị còng không thể giúp cô đứng vững. Cô đau điếng người, cảm thấy trong miệng có vị mặn của máu. Cô đã cắn trúng lưỡi.

Tay cô bị ai đó tóm lấy, có tiếng “lách cách”, áp lực của chiếc còng trên tay phải biến mất, cô lấy nó ra và quay người lại.

Tatum đưa chìa khóa cho cô. Cô cố gắng mở bên còn lại, không dễ chút nào, tay cô đang run lẩy bẩy.

Tiếng còi báo động của cảnh sát vang rền bên cạnh, bỗng dưng cô muốn khóc nức nở. Nhưng thay vào đó, cô mở khóa chiếc còng, lấy nó ra rồi đứng dậy, mau chóng chạy đến bên người phụ nữ rồi tháo nhanh miếng giẻ buộc quanh miệng cô ấy. Người phụ nữ thở khò khè và khóc nức nở.

“Con của tôi,” cô nói.

“Chúng vẫn ổn,” Zoe nói. “Đừng lo, chúng vẫn ổn.” Cô kiểm tra cổ họng của Laura. Nó bị chảy máu, nhưng chỉ là một vết xước ngoài da, không có gì hơn.

Tatum đang cúi người bên cạnh thi thể của Jeffrey. Suýt chút nữa cô đã giận dữ quát mắng anh, họ còn phải cởi trói cho cả gia đình nữa. Nhưng rồi cô nhìn thấy Jeffrey ho ra máu, hắn vẫn còn sống. Tatum xé áo hung thủ, anh tìm thấy một miếng vải và nhét vào chỗ bụng đang chảy máu của Jeffrey.

Zoe chớp chớp mắt, cô nhìn Tatum. Anh chỉ nhìn vào Jeffrey, không nhìn cô. “Cô nên mặc quần áo vào đi. Một nửa Sở Cảnh sát Chicago sắp xông vào đây đấy.”

“Tôi không thể,” cô căng thẳng, dùng một cánh tay che ngực. “Anh vừa biến áo sơ mi của tôi thành băng gạc rồi.”

Tatum chớp mắt nhìn chiếc áo chặn chỗ máu chảy. “Ồ, xin lỗi!” Anh hắng giọng. “ Sơ mi đẹp đấy.”

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.