
Tatum ngồi bất động trong xe, không biết phải làm gì tiếp theo. Anh biết mình nên về nhà nhưng không chắc nơi đó có còn ở được hay không. Đêm qua sau khi về đến, anh liếc nhìn phòng khách và phòng ngủ một lượt rồi đóng cửa lại và bỏ đi, cuối cùng thì vào trong xe ngủ. Anh cảm thấy hoàn toàn ổn, do người ta đánh giá thấp niềm vui khi được cắm trại trong xe đó thôi. Nào là cái cổ bị đau, cái lạnh tê tái lúc bốn giờ sáng, và bị một gã vô gia cư gõ vào cửa sổ đánh thức nữa... vui quá, quá là vui.
Sáng nay anh có gọi cho Marvin và mắng ông suốt mấy phút, người ông lớn tuổi kiên nhẫn lắng nghe đứa cháu trai đang nổi khùng của mình. Có vẻ như ông ấy đã ngủ nhờ nhà của một người bạn và tâm trạng đang rất vui. Cuối cùng, sau khi anh nói cho đã và trút giận xong, Marvin liền hứa là sẽ cho người đến dọn dẹp căn hộ. Khi nhìn thấy cái thứ kinh tởm trên ghế sô pha, Tatum khẳng định họ cần một cây súng phun lửa và một người trừ tà mới có thể dọn sạch nổi. Thiết nghĩ, một bộ phim mà có người trừ tà cầm súng phun lửa chắc sẽ hết sảy. Tựa đề phim sẽ là Cháy đi, quỷ ơi, cháy đi. Diễn viên Dominic Purcell sẽ đóng vai người trừ tà; gì chứ chuyện đó thì miễn bàn.
Anh thở dài rồi tập trung. Lý do thật sự khiến anh không về nhà là cảm giác lo lắng. Cả tuần qua anh đã ở cùng Zoe, mặc dù nhà tâm lý học này đôi lúc khiến anh chán nản kinh khủng nhưng anh đã bắt đầu quen với cảm giác có cô bên cạnh. Và Zoe có gì đó... không ổn kể từ sau lần gặp nạn vừa rồi. Anh lướt danh bạ, tìm tên của cô và bấm gọi.
Cô trả lời sau ba hồi chuông.
“A lô!”
“Zoe à, Tatum đây.”
“Ừ, tôi biết. Số anh có lưu trong danh bạ mà.”
“Phải ha, ừm... tôi định hỏi cô sao rồi.”
“Tôi ổn.”
“Hông cô sao rồi? Mấy vết khâu có...”
“Tôi ổn mà, Tatum. Cảm ơn vì đã gọi.”
“Đợi đã.” Anh chán nản gõ lên vô lăng. “Nói nghe này, tôi đang định ghé qua chỗ cô.”
“Tại sao?”
“Để xem cô có ổn không.”
“Tôi vừa mới nói là tôi không sao rồi mà.”
“Nhưng mà... phải như vậy thì tối tôi mới yên giấc được, hiểu không?”
Hai người im lặng trong giây lát. “Được thôi,” cô nói. “Tôi sống tại chung cư Dale Forest. Nó nằm ở...”
“Tôi biết nơi đó rồi,” Tatum nói, anh liếc nhìn tấm biển bên ngoài cửa sổ xe. Trên đó có ghi:
CHUNG CƯ DALE FOREST
“Tôi đang ở gần đó đây, năm phút nữa là đến.”
“Được,” cô cho anh số căn hộ của mình rồi cúp máy.
Anh kiên nhẫn chờ đúng bốn phút, thật sự không cần phải nói cho Zoe biết là anh đã tìm ra địa chỉ của cô. Sau đó, anh bước ra khỏi xe và đi đến căn hộ.
Một người phụ nữ trẻ có mái tóc đen và đôi mắt xanh lá đầy mê hoặc ra mở cửa cho anh.
“À, chào anh,” cô mỉm cười, một bên mày nhướng lên. “Chắc hẳn anh đây là Tatum rồi.”
Sự giống nhau giữa cô ấy và Zoe đúng là không thể đùa được. “Còn em chắc là Andrea,” anh nói.
“Vào đi,” Andrea nhìn Tatum từ trên xuống dưới khiến anh cảm thấy mình không khác nào một món hàng. Khốn thật, anh đâu chỉ có mỗi khuôn mặt đẹp trai.
Anh bước vào, bên trong là một phòng khách nhỏ. Zoe đang ngồi trên ghế sô pha, trên đùi để một tập hồ sơ đang mở. Cô đang cau mày xem xét nội dung bên trong, sau đó ngước lên nhìn Tatum khi anh bước vào. Tim anh đau nhói khi nhìn thấy con mắt đen thui, vết bầm tím trên cổ và những đường chỉ đen trên vai cô. Mắt cô hằn những tia máu trông rất mệt mỏi. Tatum tự cho rằng mình là một người có tư duy tiến bộ, kiểu “tiến lên, phụ nữ rất quyền lực” các thứ. Nhưng tình trạng của cô bây giờ thật khiến anh muốn đến bên cạnh và ôm cô vào lòng, sau đó thủ tiêu tên nào đã làm ra chuyện này.
Cái nhìn sắc như dao cạo của Zoe như đang nói rõ là nếu Tatum định ôm cô thì cô sẽ cạp đứt đầu anh. Anh đành hắng giọng.
“Này, thật mừng khi thấy cô...” Anh cố tìm một từ nào thật vui vẻ, “... đang ngồi.”
Cứ như muốn làm anh khó chịu, cô đứng dậy, sau đó thì nhăn mặt. “Rất vui khi thấy anh ghé qua,” cô nói. “Anh muốn uống gì không?”
“Ừm...”
“Để em lấy cho anh một tách cà phê,” Andrea nói.
Zoe quay sang em gái của cô. “Andrea, để chị...”
“Chị cần phải ngồi một chỗ hoặc nằm xuống đi.” Giọng của Andrea giống hệt tông giọng ngang bướng của Zoe mà anh đã được nghe suốt cả tuần qua. Anh bất giác mỉm cười.
“Cười gì?” Zoe hỏi.
“Không có gì,” anh ra vẻ vô tội.
Cô lại ngồi xuống và để tập hồ sơ lên bàn nước, bên cạnh là những tập hồ sơ tương tự và vài tờ giấy nằm vương vãi.
“Gì đây?” Anh hỏi. “Tôi tưởng cô được nghỉ ở nhà chứ.”
“Ừ thì, bởi vì chúng ta không còn đảm nhiệm vụ án tại Chicago nữa nên không thể xem đây là công việc được,” Zoe nói. “Cứ xem như là sở thích đi.”
Anh ngồi xuống chiếc ghế sô pha còn lại và cầm một tập hồ sơ mở ra. Là hồ sơ vụ án, tất cả các giấy tờ bên trong đều là bản sao. Những tờ giấy đã úa màu theo năm tháng, những tấm ảnh chụp hiện trường bị nhiễu hạt. Có một tấm chụp toàn cảnh cho thấy một người phụ nữ lõa thể, cô ấy nằm ở nơi nào đó trông giống như một cái ao, tên nạn nhân là Jackie Teller.
“Đây là một trong những nạn nhân của Rod Glover à?” Anh đọc lướt qua các thông tin.
“Còn phải xem anh đặt câu hỏi với ai nữa,” Zoe nói.
“Đây là một trong ba nạn nhân của tên sát nhân hàng loạt Maynard năm 1997. Nếu anh hỏi cảnh sát, họ sẽ nói là vụ án vẫn chưa được phá giải hoặc tuyên bố là một chàng trai ở độ tuổi thanh thiếu niên tên Manny Anderson đã giết cô ấy. Cũng đâu có gì khó, dù gì thì anh ấy cũng đã chết rồi.”
Tatum gật đầu rồi kiểm tra những hồ sơ còn lại. Anh liếc nhìn Zoe. “Cô có bản sao của những vụ tại Chicago không?”
“Có!”
Lúc Tatum đang đọc một vụ khác tại Maynard thì Andrea bước vào phòng khách, cô đưa anh một tách cà phê.
“Được rồi,” cô nói. “Em đi đây, hôm nay em làm ca đêm. Khi nào xong việc em sẽ về.”
Zoe liếc nhìn cô. “Em không cần phải...”
“Em sẽ ngủ lại đây, có thể chị sẽ cần đến em đấy. Vậy đi không nói nhiều nữa,” Andrea nói. “Em đi nhé, Tatum. Rất vui được gặp anh.”
Cô đóng sầm cửa.
Tatum đặt tập hồ sơ xuống và nhìn những tờ giấy nằm vương vãi trên bàn. Tất cả đều được viết bằng tay; có vài tờ đã cũ, vài tờ vẫn còn mới. Anh đang rướn người về phía trước, định lấy một tờ xem thì Zoe gần như nhào đến bên những trang giấy, cô dùng tay đè chặt chúng xuống bàn.
“Đây là vật dụng cá nhân,” cô nói.
“Thật sao?” Tatum bình thản hỏi, anh tin là mình đã biết bên trong có gì. “Tôi từng nhìn thấy cô viết ghi chú khắc họa tên sát nhân tại Chicago. Trang giấy đằng kia trông đáng ngờ y như những tờ ghi chú đó.”
“Tôi đã tổng hợp những khắc họa vào trong báo cáo rồi,” cô cao giọng nói.
“Đúng là như vậy.” Anh gật đầu. “Nhưng đây là những tài liệu ban đầu chưa qua chỉnh sửa.”
“Thì sao?”
“Tôi muốn xem thử,” anh nói.
“Không!”
Anh thở dài. “Zoe à, chẳng phải chúng ta cùng nhau lần theo dấu vết tên này sao? Lý do khiến cho mọi thứ trở nên hỏng bét chính là vì cô không chịu nói cho tôi biết mọi thứ.”
Miệng cô ngậm chặt. Nó mỏng gần giống như một đường thẳng hai chiều.
“Nghe tôi nói đi,” giọng anh mềm mỏng. “Tôi thừa nhận, ban đầu tôi không mấy tin tưởng vào... nghiệp vụ của cô. Nhưng mấy tuần qua sau khi nhìn thấy cô làm việc tôi đã sáng mắt ra rồi. Cô thật sự rất giỏi, cô có thể phân tích hiện trường theo cách mà tôi không bao giờ làm được.”
Gương mặt cô thả lỏng, mắt mở to.
“Nhưng cô cũng có thể mắc sai lầm mà,” anh nói. “Làm ơn chia sẻ những ghi chú của cô với tôi được không? Chúng ta có thể cùng nhau thảo luận. Tôi hứa là sẽ không nói với bất kỳ ai về chúng đâu, được chứ?”
Cô do dự một hồi, sau đó bỏ tay ra khỏi những trang giấy. “Đây là của tên sát nhân hàng loạt tại Chicago.” Cô chỉ vào ba trang giấy. “Còn đó...” Cô chỉ vào những trang còn lại, có một số đã ngả vàng và nhàu nát “... là những ghi chú mà tôi khắc họa Rod Glover trong suốt những năm qua.”
Anh lật xem những trang cũ cho đến khi nhìn thấy một tờ có vẻ xưa nhất. Nó được viết trên một trang giấy bị xé ra từ cuốn sổ lò xo. Chữ viết tay của cô trên trang này trông tròn trịa hơn, bên dưới còn có những hình vẽ mèo nguệch ngoạc.
Anh đọc lướt qua, có những câu được gạch dưới hơn một lần, như Nói dối về vụ hỏa hoạn và chuyện được gặp nữ diễn viên Sarah Michelle Gellar. Cô còn khoanh tròn từ ao Durant vài lần, và một trong những dòng chữ cuối trang là Cà Vạt Xám!!!!!
“Đó là những thứ tôi đã viết lúc 14 tuổi,” Zoe nói, trông cô không được thoải mái, giống như một người bí mật làm thơ và đưa cho người khác xem lần đầu vậy. “Tôi giữ nó chủ yếu... vì giá trị tình cảm thôi.”
“Để nhớ về những ngày thơ ấu tươi đẹp khi đuổi theo những tên sát nhân hàng loạt à?”
“Đúng là sai lầm mà, trả lại đây...”
“Xin lỗi!” Anh vội vàng nói. “Tôi không có ý mỉa mai đâu, tôi xin lỗi.”
Cô đã mở lòng với anh, cho phép anh đọc những thứ có giá trị tương đương với nhật ký. Giờ không phải lúc để đùa cợt vớ vẩn, anh bắt đầu đọc những trang khác, trong lòng cảm thấy rối hơn.
“Tôi thật không hiểu,” anh nói. “Cô viết những thứ này cho Rod Glover. Có những trang đã viết hơn mười năm trước nhưng tôi thấy cô cứ nhắc đến những phong bì chứa cà vạt, vậy chuyện đó là...”
Zoe đột ngột đứng dậy và bỏ đi. “Đợi ở đây nhé,” cô nói và không nhìn lại. Anh nghe tiếng cô bước vào một phòng khác, rồi có tiếng gì đó giống như ngăn kéo bàn bị mở. Cô quay lại, trên tay cầm một xấp phong bì màu nâu và để lên bàn. Có hai phong bì bị rơi xuống sàn, anh nhặt chúng lên rồi mở một cái ra và nhìn vào bên trong.
Một chiếc cà vạt màu xám.
Anh kiểm tra thêm hai phong bì nữa, tất cả đều chứa cà vạt xám bên trong. Có một số phong bì trông rất cũ; một số thì mới hơn. Tất cả đều được gửi đi dưới dạng thư, một đến Maynard, vài phong bì khác đến Harvard, rồi đến hai địa chỉ khác nhau tại Boston. Phong bì nằm trên cùng, cũng là một trong hai cái bị rơi xuống sàn, được gửi đến chung cư Dale Forest. Tất cả đều đề tên người nhận là Zoe.
“Ở đây có cả thảy mười một phong bì,” Tatum lặng người.
“Hắn đã gửi đến mười bốn cái,” giọng cô cứng rắn, đầy thách thức. “Tôi đã đưa cái đầu tiên cho cảnh sát tại Maynard, nhưng họ chẳng có hành động gì cả. Khi bắt đầu làm việc với FBI, tôi có đưa một cái cho người đặc vụ. Suýt nữa cô ấy đã ngừng cộng tác với tôi vì tưởng tôi bị ám ảnh bởi những ký ức tuổi thơ. Còn cái thứ ba thì tôi đốt mất rồi, sau đó tôi mới bắt đầu thu thập chúng. Có vài lần tôi đã thử kiểm tra vân tay và DNA nhưng không tìm thấy gì cả.”
“Tất cả các phong bì đều có cà vạt xám à?” Anh hỏi.
“Phải,” cô lên giọng, sau đó nhanh chóng nói thêm: 'Vài cái còn có thêm hình vẽ nữa. Là hình vẽ tôi, đang bị bạo hành. Glover là một họa sĩ rất cừ. Tôi, ừm... ném đi hết rồi.”
Tatum lại phải kìm nén thứ cảm giác đột ngột đang thôi thúc anh ôm lấy cô.
“Anh không được nói với Mancuso về chuyện này,” giọng cô lạnh lùng, vô cảm, nhưng sâu bên trong là sự tuyệt vọng. “Tôi không cần báo cáo với họ nữa bởi vì chẳng ai chịu nghiêm túc lắng nghe tôi.”
Anh hiểu Zoe đủ rõ để biết, thứ cô ghét nhất chính là người ta không chịu nghiêm túc lắng nghe cô.
“Được rồi,” anh nói thật chậm rãi. “Vậy... tên Rod Glover này có vẻ bị ám ảnh bởi cô. Tại sao chứ?”
“Phiên bản rất ngắn của câu chuyện đó là tôi đã nghi ngờ hắn, đột nhập vào nhà hắn, tìm thấy những vật lưu niệm hắn cất giấu rồi khai báo với cảnh sát.” Zoe nói.
“Tôi rất vui lòng được nghe phiên bản dài của câu chuyện sau vài phút nữa, nhưng nếu đã là như vậy, tại sao họ không bắt hắn đi?”
“Họ không tin tôi,” cô vễu môi tức giận. “Họ chỉ nghĩ tôi đang phản ứng thái quá trước bộ sưu tập khiêu dâm mà hắn cất giấu thôi. Không những vậy, họ còn đang tình nghi một người khác, khi đó Glover có bằng chứng ngoại phạm rất rõ rệt trong vụ cuối cùng.” .
“Rõ rệt cỡ nào?”
“Rất rõ, hắn đã tham gia vào đội tìm kiếm để đi tìm nạn nhân thứ ba đúng ngay tại thời điểm mà cô ấy bị giết. Cha tôi có nhìn thấy hắn vài lần, cả những người khác nữa, tôi có nói chuyện với một vài người rồi.”
“Vậy cô giải thích việc đó như thế nào đây?”
“Tôi không biết.” Zoe bất lực nhún vai. “Có thể là có một hung thủ khác, hoặc có thể hắn đã lẻn đi trong lúc tìm kiếm, giết chết cô ấy, sau đó quay lại. Nếu như cảnh sát chịu điều tra, có thể họ sẽ phát hiện ra.”
“Được rồi,” Tatum nói. “Giờ tôi muốn nghe câu chuyện hoàn chỉnh, không phải là bản tóm tắt trong một dòng nữa. Làm sao cô quen biết được Rod Glover, và chính xác là chuyện gì đã xảy ra tại Chicago?”
Zoe kể anh nghe tất cả mọi thứ, anh không tin nổi vào tai mình khi nghe cô kể, cách mà cô, một đứa trẻ 14 tuổi lại dính líu đến tên sát nhân hàng loạt này. Chuyện đó gần như là phi lý... nhưng ai chứ nếu là người phụ nữ này thì anh thấy mọi thứ đều có lý. Cô kể sơ qua về những gì đã xảy ra trước khi bị tấn công tại Chicago. Anh gật đầu.
“Được rồi,” Tatum nói. “Hỏi thêm một câu nữa: Vì sao cô lại nghĩ Rod Glover là kẻ đã giết chết và ướp xác những người phụ nữ tại Chicago?”
“Gì cơ?” Cô sửng sốt nhìn anh.
“Ý tôi là, tôi hiểu bề ngoài thì trông có vẻ như vậy. Hắn để lại cà vạt tại những địa điểm vứt xác, hắn theo dõi cô, cố gắng cưỡng bức và giết chết cô. Nhưng Rod Glover không có điểm nào liên quan đến chuyện ướp xác. Những dấu hiệu đặc trưng trong các vụ giết người gần đây rất khác nhau...”
“Sát nhân hàng loạt luôn thay đổi dấu hiệu đặc trưng của chúng.”
“Thôi nào! Phải, chúng có thay đổi chút ít, có thử những thứ mới, nhưng không có gì quá khác biệt đâu.”
“Tất cả các vụ giết người đều có dính dáng đến nước...”
“Không, không hề,” Tatum nói. “Những nạn nhân của Glover nằm trong nước, còn tên sát nhân tại Chicago sắp đặt thi thể của họ gần nước. Hơn nữa Veronika Murray, nạn nhân đầu tiên của tên hung thủ ướp xác, thi thể của cô ấy lúc được tìm thấy đâu có ở gần nước.”
“Vụ của cô ấy thì có thể tôi đã nhầm, cô ấy cũng không bị ướp xác.”
“Cô không nhầm, vấn đề là tên hung thủ này không hề quan tâm đến nước. Hắn chọn những địa điểm đó là bởi vì vào buổi tối rất vắng vẻ, và phù hợp với tư thế của thi thể.”
“Tôi không sai đâu,” cô nói. “Rod Glover chính là người đã giết tất cả những người phụ nữ này.”
“Hãy nhìn lại khắc họa ban đầu của cô đi.” Tatum dùng ngón tay gõ mạnh vào giấy. “Nhớ không? Có phương pháp? Nỗi ám ảnh về việc kiểm soát? Những thứ này có thật sự khớp với tên sát nhân hàng loạt tại Maynard, một kẻ chỉ đơn giản là bắt cóc những người phụ nữ lang thang tại các địa điểm hẻo lánh, cưỡng bức họ một cách thô bạo, sau đó giết chết rồi vứt xác họ ngay tại đó không?”
Cô nhìn anh chằm chằm với vẻ phẫn nộ, anh nhìn lại cô bằng đôi mắt đầy thách thức. Hai người chẳng ai chịu nhường ai.
“Tôi nghĩ như thế này,” cuối cùng anh cũng lên tiếng trước. “Rod Glover ắt hẳn là kẻ đã giết hại hai người phụ nữ vào năm 2008. Trời ạ, hắn còn tự thừa nhận mình đã giết một trong hai mà, trong khi cô còn chưa bắt hắn khai, đúng không? Nhưng ngoài chuyện đó ra thì hắn chỉ muốn khiến cô phát điên lên thôi. Sau khi nhìn thấy tin tức, hắn đi đến tất cả những địa điểm đó và để lại phong bì cho cô. Hắn quyết định theo dõi cô với hy vọng sẽ tóm được cô tại một con hẻm nào đó. Nhưng không ngờ, hắn vô cùng sung sướng khi thấy cô đi thẳng đến một trong những địa điểm yêu thích của hắn, nơi mà hắn đã giết Pamela Vance trước đó. Còn kẻ giết chết phụ nữ và ướp xác họ... tôi nghĩ đó là một người khác.”
“Anh đã sai rồi,” Zoe nói.
“Tại sao?”
“Bởi vì linh tính mách bảo cho tôi biết là như vậy,” cô lên giọng. “Phải, tất nhiên, tôi đã làm tốt công việc của mình. Nhưng không phải chỉ nhờ kinh nghiệm và suy luận thôi đâu, bản năng mới là thứ giúp ích cho tôi rất nhiều. Và bản năng của tôi bảo rằng đó chính là Glover.”
“Còn tôi thì nói cho cô biết là bản năng của cô không đáng tin cậy khi dính dáng đến tên điên này. Hắn bị ám ảnh bởi cô, chuyện đó không có gì để phải bàn cãi nữa. Nhưng cô biết không Zoe? Cô cũng bị ám ảnh bởi hắn không kém đâu.”
“Đi chết đi.”
Anh im lặng nhìn cô, chẳng có gì trong đôi mắt của cô ngoài sự phẫn nộ. Cơn giận còn được nhấn mạnh thêm bởi vết bầm xanh viền quanh mắt.
Cuối cùng, anh thở dài. “Trễ rồi,” anh nói. “Cô nghỉ ngơi đi.”
Zoe hầu như không nhúc nhích lúc anh đứng dậy bỏ đi. Anh mở cửa trước và nhìn cô lần cuối, sau đó bước ra ngoài đóng cửa lại.