Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 70 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 77

❊ ❊ ❊

Tatum ngồi thoải mái trên chiếc ghế hành hình. Mancuso đang đọc một báo cáo nhiều trang trên bàn làm việc, tỏ vẻ không màng đến anh. Bà ngậm chặt miệng và lật báo cáo một cách mạnh bạo, giận dữ, cứ như những trang giấy đang gào thét chửi rủa bà vậy. Nhưng Tatum cho rằng sự phẫn nộ đó có liên quan đến anh nhiều hơn là bản báo cáo bà đang đọc. Có phải anh sắp bị chuyển đến một thành phố khác nữa không? Hay là bị đá khỏi Cục luôn? Không thể bác bỏ trường hợp nào cả. Anh liếc nhìn bể cá đằng sau vị sếp, tự hỏi không biết lũ cá có thể đoán được tâm trạng của chủ nhân chúng không. Hiện giờ tất cả cá trong hồ đều đang tụ vào một góc xa vị sếp nhất. Đây dứt khoát không phải điềm lành.

Tatum quyết định chuẩn bị một tập hợp biểu cảm gương mặt thật phức tạp. Anh biết công thức hoàn hảo dành cho những người quản lý giận dữ. Một phần ba hối lỗi, một phần ba khúm núm, phần còn lại chia đều giữa hài hước và thông cảm. Dùng nguội, vắt thêm chút chanh và vài lời xin lỗi, không nhất thiết phải chân thành.

Cuối cùng, Mancuso cũng nhìn anh.

“Vậy,” bà nói.

“Sếp…”

“Im lặng nghe tôi nói đây.”

Vậy cũng tốt, mà có khi đã là tốt nhất rồi, vì anh cũng không biết nên nói gì vào lúc này.

“Sáng nay tôi đã nói chuyện với Martinez, nói về tất cả mọi chuyện. Cậu vô cùng may mắn đấy Đặc vụ Gray à. Đầu tiên, cậu may mắn vì Jeffrey Alston còn sống và đã bị bắt giữ. Thứ hai, cậu may mắn vì Laura Summer đã cho một lời khai rất dài rằng cậu và Zoe đã cứu mạng gia đình cô ấy như thế nào và rằng hai người chỉ làm điều phải làm. Thứ ba, cậu may mắn vì có bài báo này.” Bà lục lọi trong ngăn kéo, lấy ra một tờ báo rồi ném lên bàn. Là tờ Chicago Daily Gazette. Tiêu đề trên trang nhất có ghi, “Kẻ Hộ Tang Siết Cổ Người Đã Bị Bắt Giữ.”

“Đây là một bài báo dài bốn trang,” Mancuso nói.

“Ồ!” Tatum hơi tươi cười. “Bài báo nói tốt về tôi à?”

“Để xem,” Mancuso nói, “cùng đọc đoạn viết về cậu nhé.”

Bà đọc lướt bài báo, lật sang một trang, cuối cùng gật đầu. “Đây rồi. 'Người thứ hai có mặt ở hiện trường là Đặc vụ Gray đến từ FBI.'“

Tatum chờ đợi. Mancuso xếp tờ báo lại.

“Chỉ có thế thôi sao?” Tatum hỏi, anh cảm thấy bị sốc.

“Phải, đây là một trong những bài dài nhất về quá trình bắt giữ rồi đấy. Cậu có thể đi cảm ơn H. Barry vì những lời ca ngợi nồng nhiệt của anh ta.”

“Đây là một bài báo dài tận bốn trang cơ mà. Anh ta chỉ viết về tôi có bấy nhiêu thôi sao?”

“Cũng không hẳn, tôi đã chỉnh sửa lại chút xíu.” Mancuso giở tờ báo ra lần nữa và xoay lại để Tatum có thể nhìn thấy. Bà chỉ vào dòng chữ, anh đọc lên.

“Người thứ hai có mặt ở hiện trường là Đặc vụ Dray… Đặc vụ Dray á?” Tatum chụp lấy tờ báo và vẩy nó, cứ như lỗi chính tả sẽ tự sửa nếu được xóc đầy đủ vậy.

“Phóng viên H. Barry đã phỏng vấn Trung úy Martinez, cảnh sát trưởng Chicago và tôi khá lâu,” Mancuso nói. “Và tất cả chúng tôi đều muốn... giảm thiểu sự dính líu của FBI.”

“Trong đây...” anh đọc lướt bài báo “... có đến hai trang viết về Zoe. Và anh ta viết đúng tên cô ấy.”

“Phải, nhưng cậu để ý là anh ta nhắc đến cô ấy với cương vị là cố vấn chứ không nói cô ấy làm việc cho ai. Thế cho nên, mọi việc đều ổn thỏa.”

Tatum đặt tờ báo lên bàn, nhún vai. “Tôi không hiểu nổi. Đây là một bài báo mang tính khen ngợi mà. Sao sếp lại muốn giảm thiểu...”

“Tôi không cần một bài báo ca ngợi chúng ta,” Mancuso lên giọng. “Phải, nếu được như vậy thì tốt. Nhưng lần sau nếu có một tên sát nhân hàng loạt xuất hiện, cậu nghĩ cảnh sát có còn gọi cho chúng ta nữa không? Cái ngành này đầy những người có lòng tự trọng cao vút và dễ bị tổn thương. Tôi chỉ muốn đơn vị chúng ta có danh tiếng tốt trong việc cố vấn mà thôi. Chúng ta không nhảy vào và nắm quyền kiểm soát, chúng ta không tiến hành điều tra riêng ngay trước mũi cảnh sát, và chúng ta không tự mình bắt hung thủ, huống hồ chi là suýt giết chết hắn trong quá trình đó.”

“Được rồi,” Tatum giơ tay đầu hàng. “Tôi không quan tâm, tôi chẳng có chút tự trọng nào đâu.”

“Ừ!” Mancuso cầm lấy tờ báo và nhét nó vào trong ngăn kéo. Lần này bà nhẹ nhàng đóng nó lại.

“Vậy bây giờ tôi sẽ ra sao?”

“Cậu đi đến bàn làm việc mà đơn vị đã cấp cho cậu, mà tôi nghĩ chắc cậu cũng chưa từng thấy qua nó đâu, rồi soạn ra một số báo cáo. Sau đó thì có thể tôi sẽ cho cậu xem qua vài vụ án, cho tôi biết ý kiến của cậu.”

Tatum suy nghĩ một hồi lâu. “Sếp không chuyển tôi đi sao?”

“Đặc vụ Gray, tôi không có bị mù. Tôi thấy được những gì cậu làm trong vụ án này. Mặc dù tôi không tán thành một số phương pháp mà cậu và Tiến sĩ Bentley đã áp dụng, nhưng tôi nghĩ cậu có thể trở thành một đặc vụ xuất sắc nếu được chỉ dẫn đúng đắn.”

“Và 'chỉ dẫn đúng đắn' theo ý sếp nghĩa là...”

“Cậu làm đúng như những gì tôi bảo.”

“Tuyệt vời!”

“Và thật sự mà nói thì hai người là một bộ đôi khá ăn ý đấy. Tôi đang nghĩ đến chuyện lập ra một Tổ Trọng án nhỏ dành cho những vụ án tương tự như vụ vừa rồi. Cậu và Bentley... hừm, để xem sao.”

“Vâng!” Tatum cảm thấy rối bời trước diễn biến của cuộc họp này.

Mancuso đọc gì đó trên bàn và ngước lên nhìn. “Sao cậu còn ở đây làm gì?”

“À, phải ha. Vậy tôi đi đây.” Anh đứng dậy và bước ra cửa.

“Đặc vụ Gray.”

Anh dừng lại và quay sang nhìn bà.

“Sẽ không có cơ hội thứ ba đâu đấy nhé.”

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.