Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 112 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 53

❊ ❊ ❊

Khi đang ngồi trong taxi, Zoe đột ngột cảnh giác. Có thứ gì đó khiến cô căng thẳng, nhưng là gì thì không rõ. Cứ như có một thứ ẩn sâu trong não đang phát ra báo động giả nhưng cô không biết nó đang muốn báo hiệu hay đang cảnh báo điều gì với mình. Cô lo ngại liếc nhìn tài xế taxi, nhưng anh ấy là người tài xế tử tế nhất mà cô từng gặp kể từ khi đến Chicago. Anh rất lịch sự, cuộc hội thoại duy nhất giữa họ chỉ là hỏi cô muốn đi đâu. Hay là có gì đó ở ngôn ngữ cơ thể của anh ấy? Thứ mà nhiều năm làm nhà tâm lý học pháp chứng đã ăn sâu vào trong tiềm thức của cô? Không, không phải.

Cô có cảm giác như mình đang bị theo dõi. Cô nghĩ đến người phóng viên Harry Barry. Có thể anh đã bám đuôi cô sau khi họ gặp nhau. Có khi nào anh ta rình rập để theo dõi cô không?

Dĩ nhiên là có rồi.

Cô liếc nhìn gương chiếu hậu, cố gắng tìm kiếm gương mặt tự mãn của anh ta trong những chiếc xe phía sau nhưng không hề thấy.

Chắc chỉ vì thiếu ngủ thôi. Đương nhiên Zoe phải cảm thấy bất an rồi; cô đang cạn dần năng lượng còn gì.

“Đến nơi rồi,” người tài xế nói.

“Đợi ở đây nhé,” Zoe nói. “Tôi chỉ đi có mười phút thôi.”

Người tài xế gật đầu, cô bắt đầu tin rằng thứ kích thích những tín hiệu cảnh báo của mình không phải là anh. Cô xuống xe và bước vào cơ sở Sửa Chữa Ống Nước Sorenson.

Người duy nhất có mặt ở kho hàng là Jeffrey, nhân viên của Sorenson. Anh cau mày khi nhìn thấy cô.

“Xin chào quý cô,” anh nói.

“Chào anh, Clifford có ở đây không?”

“Một lát nữa anh ấy sẽ về ngay. Lại là chuyện của Veronika à?”

“À... phải!”

Jeffrey gật đầu. “Anh ấy lại buồn bã kể từ cái lần cô đến đây. Hy vọng cô có thể để anh ấy được yên.”

“Tôi xin lỗi, tôi sẽ đi nhanh.”

“Cô có nghĩ là sẽ bắt được hung thủ không?”

“Không biết nữa, có thể chúng tôi sẽ có được vài đầu mối.”

“Ừ!”

Clifford từ căn phòng đằng sau bước vào văn phòng, “ồ!” Anh nói. “Là cô à.”

“Phải!” Zoe ái ngại. “Tôi chỉ muốn hỏi anh một câu thôi.”

“Được.”

Cô lấy tấm ảnh của Rod Glover ra. “Anh có bao giờ gặp qua người này chưa?”

Clifford nhìn tấm ảnh thật kỹ, anh cau mày. “Không, tôi không nghĩ vậy.”

“Anh chắc chứ? Có thể là xung quanh khoảng thời gian Veronika bị hại.”

“Cô nghĩ anh ta là hung thủ à?”

“Tôi vẫn chưa biết, tôi đang dõi theo một vài đầu mối.”

“Tôi gặp rất nhiều người. Cho dù đã từng gặp anh ta hai năm về trước, tôi nghĩ mình cũng chẳng nhớ ra đâu.”

Zoe gật đầu, cô không ngạc nhiên lắm. Anh đưa cô tờ giấy, cô cầm nó và làm điều tương tự như đã làm với Daniella trước đó, viết xuống số điện thoại của mình và đặt lên bàn làm việc trong văn phòng. “Tôi sẽ để số điện thoại ở đây, nếu anh nhớ ra được gì thì gọi cho tôi nhé.”

“Được.”

Cô quay người, đang định bước đi thì Clifford gọi: “Cô Bentley.”

“Sao?”

“Tôi, ừm... muốn nói cho cô biết một chuyện. Trước đó cô từng hỏi tôi chuyện Veronika có căng thẳng trước khi biến mất không.”

“Đúng vậy,” Zoe nói.

“Có, tôi nghĩ cô ấy đã lo sợ. Cô ấy... cô ấy giận vì tôi cứ đi câu cá mãi và bỏ cô ấy một mình vào những buổi chiều tối.”

“Cô ấy có nói với anh về chuyện gì khác không?”

“Không nhiều lắm. Nhưng có một lần khi bị kích động, cô ấy đã nói đúng là cha mẹ nào con nấy.”

Zoe chớp mắt. “Ý cô ấy...”

“Cha tôi từng bỏ đi khi tôi còn rất nhỏ. Tôi cảm thấy đau khổ vì đúng là tôi đã liên tục vắng nhà. Tôi... nếu đêm đó tôi không đi câu cá thì...”

“Anh không thể đổ lỗi cho bản thân được,” Zoe nói một cách máy móc. “Anh cũng đâu thể nào ở bên cạnh cô ấy suốt.”

Clifford gật đầu, Zoe biết những lời cô nói chẳng có nghĩa lý gì. Nếu đêm đó anh ấy không đi câu cá, có thể Veronika vẫn còn sống. Cô cũng không chắc liệu anh có thể xem như không biết sự thật đó hay không.

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.