
Tiếng gõ mạnh trên cửa khiến Zoe giật mình. Chắc Andrea lại đến để kiểm tra tình hình của cô rồi. Em gái cô không hề che giấu nỗi lo của con bé đối với tâm trạng của cô. Thứ duy nhất có thể trấn an Andrea chính là thời gian nghỉ bệnh của Zoe sắp hết. Cô đã nói với Andrea rằng một khi được trở lại văn phòng, cô sẽ ngừng bị ám ảnh về vụ án mà cô không còn được đảm nhiệm. Tuy vậy, cô nghĩ chuyện này khó mà trở thành sự thật được. Cô tắt radio rồi bước ra cửa trước. Sau khi nhìn qua mắt mèo, cô thở dài và mở cửa.
Tatum đang đứng trước cửa, tay anh xách một túi đồ. Zoe cảm thấy khung cảnh này dường như hơi quen thuộc.
“Chào anh,” Zoe nói. Cô không hề có ý định nói bất kỳ thứ gì ấm áp, nhưng chính cô cũng phải ngạc nhiên bởi giọng của cô vừa rồi không khác nào đang nói “thật vui khi được gặp anh”. Có lẽ là vì khoảng thời gian bị giam giữ cùng với những nghiên cứu, được nhìn thấy một người nào khác không phải cô em gái lo âu khiến cô thấy vui vẻ.
“Tôi có đem đến ít đồ ăn,” anh nói. “Lần này không phải mua ở 7-Eleven nữa đâu.”
“Thế à,” Zoe nói. “Là gì vậy?”
“Là hummus[1].” Tatum tươi cười.
“Sao cơ?”
“Nhà hàng Trung Đông này mới mở tại khu Woodbridge, họ có giao hàng đến Thành phố Dale. Và mỗi một phần ăn còn được tặng kèm hai bánh mì pita nữa.”
“Tôi không hề nghĩ là anh thích món Trung Đông đấy,” Zoe dịch sang một bên để anh bước vào.
“Hồi tôi ở LA, gần nhà có một tiệm bán thức ăn Trung Đông ngon tuyệt,” Tatum bước vào trong, anh liếc sang bàn nước trong phòng khách, Zoe thoáng thấy cảm giác nhẹ nhõm trong đôi mắt anh. Trên bàn nước trống rỗng, không còn đống hồ sơ nghiên cứu nằm vương vãi nữa. Không biết anh sẽ nói gì nếu bước vào văn phòng trong nhà cô vào lúc này?
“Lại đây,” cô dẫn anh vào bếp. Tatum chọn thời điểm hết sức hoàn hảo; cô cũng đang định nấu gì đó để ăn. Anh đặt túi đồ lên bàn, lấy từ trong túi ra vài cái hộp nhỏ và một hộp nhựa đựng sốt hummus màu vàng kem. Zoe lấy một chai Coca từ trong tủ lạnh rồi rót vào hai ly, sau đó bày thức ăn ra. Hương thơm đặc trưng của bánh mì pita khiến bụng cô sôi lên ùng ục, cô hơi nao núng, thầm cầu mong Tatum không nghe thấy. Nhưng nếu anh mà nghe được thì sẽ thể hiện ra mặt ngay.
Họ cùng nhau ngồi xuống, Zoe xúc một muỗng sốt hummus to bỏ vào đĩa. Cô xé một miếng bánh mì pita, cẩn thận chấm sốt rồi cho vào miệng. Thức ăn vẫn còn ấm. Còn hương vị, rất khác so với những món mà cô từng ăn, rất bổ dưỡng và ngon lành. Cô nhắm mắt lại rồi hít thở sâu, sau đó nở một nụ cười nhẹ.
“Ngon đúng không?” Tatum nói. Anh ăn một miếng bánh mì pita thật to rồi hớp một ngụm Coca.
“Ngon lắm!” Cô gật đầu. “Anh nói là họ có giao đến Thành phố Dale à?”
“Đúng, phải thừa nhận là nó đã khiến tôi có cái nhìn tích cực hơn khi sống ở đây.”
Zoe làm thêm một miếng bánh mì pita chấm hummus. Ít ra cũng có một chủ đề để họ trò chuyện mà không tranh cãi với nhau.
“Này,” Tatum nói. “Đoán xem hai ngày qua tôi đã đi đâu?”
“Anh không có ở đây à?”
“Không!”
“Vậy anh ở đâu?”
“Cô không muốn đoán thử sao?”
“Cũng không hẳn.”
“Tôi đã đến Maynard,” Tatum nói, nghe cứ như một ảo thuật gia vừa tuyên bố có một con thỏ trong chiếc mũ trống trơn ban nãy, đó là tông giọng của một người đã biết trước về cú sốc và tràng pháo tay.
“Thế à,” Zoe lạnh nhạt nói. Cô không có ý định khiến anh được thỏa mãn, mặc dù bản thân cũng đang tò mò.
“Người sĩ quan từng làm điều tra viên chính trong vụ giết người hàng loạt đó giờ đã là cảnh sát trưởng,” Tatum nói.
“Uh huh.”
“À phải, còn nữa, cô biết bằng chứng ngoại phạm mà Glover có được trong vụ án của Clara Smith không? Tôi đã giải mã thành công rồi đấy.”
Lần này Zoe không nén nổi trừng mắt vì bất ngờ. “Bằng cách nào?” Cô gặng hỏi. Bằng cách nào mà anh có thể dễ dàng làm được điều cô không thể làm trong suốt mấy năm qua? Có phải anh đã tìm được người chứng kiến Glover rời khỏi đội tìm kiếm không? Có lẽ là có ai đó có vóc người tương tự như Glover và trong bóng tối...
“Cô đã chú trọng sai đối tượng rồi,” Tatum nói. “Cô nên khắc họa những người làm công tác điều tra mới phải.”
“Ý anh là sao?” Hai lòng bàn tay cô run rẩy, cô nhanh chóng giấu tay dưới bàn.
“Cảnh sát muốn chứng minh Manny Anderson có tội cho bằng được,” Tatum nói. “Nhưng cậu ấy lại có bằng chứng ngoại phạm vào thời điểm Clara bị giết, cho nên họ đã thuyết phục vị bác sĩ pháp y suy nghĩ lại về thời gian tử vong được ước tính.”
“Và nó đã đã tạo ra bằng chứng ngoại phạm cho Glover,” Zoe tê liệt vì sốc.
“Đúng vậy.”
Sao cô có thể bỏ qua chi tiết đó được nhỉ? Cô đã luôn nhìn từ mọi góc độ, tìm kiếm mọi kẽ hở, trải qua mọi...
“Cô không thể nào phát hiện ra được đâu,” Tatum dịu dàng nói. “Ở độ tuổi 14 thì không thể.”
Anh nói đúng. Ở độ tuổi đó, cô không tài nào xét đến khả năng cảnh sát sẽ động vào chứng cứ để buộc tội ai đó, ý nghĩ này hoàn toàn lạ lẫm đối với cô. Mặc dù họ khiến cô tức giận và cô luôn xem họ là những người kém cỏi, nhưng ở độ tuổi 14, cô chưa bao giờ nghĩ họ có thể tự gây ảnh hưởng đến công tác điều tra của mình như thế. Sau bấy nhiêu năm cô đã học được rằng, trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Nhưng mỗi khi nghĩ đến những vụ án mạng ở Maynard, cô lại quay về độ tuổi 14. Luôn suy nghĩ theo một hướng duy nhất. Luôn đào sâu những khía cạnh, những suy nghĩ còn sót lại trong đầu.
“Đáng lẽ tôi phải chú ý đến chuyện đó chứ,” cô chán nản nói. “Anh không biết tôi đã suy đi nghĩ lại về những thông tin này bao nhiêu lần đâu, đúng ra tôi phải phát hiện được từ lâu rồi.”
“Nếu cô có thể khách quan thì đúng ra là như vậy,” Tatum nói. “Nhưng cô không thể, đó là tuổi thơ của cô mà Zoe, hung thủ suýt nữa giết luôn cả cô. Hắn còn liên tục gửi cho cô những phong bì, khiến cô phát điên lên, dọa cho cô sợ...”
“Tôi không sợ.”
“Thật sao? Thậm chí khi bị một gã như thế theo dõi suốt nhiều năm? Cảm xúc thật sự của cô khi nhận được những phong bì là gì? Cô có dám khẳng định là nó không hề khiến cô chùn bước trong suốt những năm qua không?”
Cô im lặng.
“Rồi khi những phong bì tương tự xuất hiện giữa lúc đang điều tra, cô cảm thấy như thế nào? Cô có còn là nhà tâm lý học pháp chứng Zoe nữa không hay chỉ là nữ sinh 14 tuổi, Zoe?”
“Tôi là...” Zoe định trả lời nhưng chợt dừng lại. Cô nghĩ đến giây phút nhận được những phong bì từ người phóng viên, cảm thấy trong lòng tràn ngập nỗi sợ hãi.
Tatum nhìn cô với đôi mắt buồn bã và ấm áp, Zoe thật muốn tát anh vì sự cảm thông này. Cô chỉ muốn anh chế nhạo cô, muốn anh mắng nhiếc cô, nói với cô rằng cô đã sai. Cô quay mặt đi.
“Chết tiệt,” cô lẩm bẩm, giọng như nghẹn lại.
“Hình như tôi vẫn chưa nói rõ,” Tatum nói. “Tôi nghĩ cô đã xuất sắc khắc họa Glover nhiều năm về trước, và tôi cũng tin là cô đang làm xuất sắc trong vụ này. Cô chỉ phạm một sai lầm nhỏ mà thôi.”
“Nhỏ á?” Zoe khịt mũi.
“Cô có muốn thử lại lần nữa không? Bằng những thông tin mà chúng ta đã có được? Và không để Rod Glover gây trở ngại nữa?” Tatum hỏi. “Ý tôi là... tôi biết cô đang nghỉ ngơi nhưng...”
“Làm gì có chuyện đó,” Zoe đứng dậy, cô bước vào văn phòng trong nhà rồi quay ra sau nhìn anh. Tatum đảo mắt quanh phòng khi bước vào bên trong và chứng kiến cách bày trí mới.
“Ôi mẹ ơi,” anh lẩm bẩm.
Zoe tiến lại bức tường và tháo một trong những bài báo cô đã dán trước đó xuống. “Giúp tôi gỡ những thứ này xuống với,” cô vừa nói vừa tháo một tờ khác. “Tôi muốn dẹp hết những thứ này ra khỏi đầu mình.”
❀ ❀ ❀
[1] Một món ăn Trung Đông làm từ đậu gà, bơ mè, dầu ô liu, nước cốt chanh, muối và tỏi.