
Thị trấn Maynard, Tiểu bang Massachusetts, thứ Năm, ngày 23 tháng 10 năm 1997.
Cha mẹ của Zoe lại đang thì thầm to nhỏ với nhau. Gần đây chuyện này xảy ra như cơm bữa. Trước giờ họ vốn là một gia đình ồn ào quá mức cần thiết, nhưng giờ căn nhà chỉ còn lại những cuộc trò chuyện nhỏ tiếng, sự tĩnh lặng đến gai người và tiếng khóc thầm.
Mẹ của cô quen biết nạn nhân nữ thứ hai, người vừa bị giết năm ngày trước. Jackie Teller là con gái của một người phụ nữ trong hội sách của bà. Hai năm trước, mẹ của Zoe từng tham dự sinh nhật lần thứ mười sáu của cô ấy. Vậy mà giờ đây bà phải đến dự đám tang của cô.
Cha Zoe cố hành động như chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng đó gần như là điều không thể. Mẹ cô thì chìm đắm vào suy tư mỗi khi vô thức nhìn chằm chằm vào không trung thật lâu, những lúc ấy dù là ai gọi bà cũng chẳng hề nghe thấy. Bà còn một mực đòi lái xe chở con gái đến trường và rước về nhà. Zoe bắt buộc phải về nhà trước khi trời tối, tức là phải có mặt tại nhà trước năm giờ chiều. Hôm qua, Andrea vừa mở cửa ôm quả bóng chạy ra ngoài thì mẹ cô đã đuổi theo, bà kích động la hét bắt cô bé phải vào nhà khiến Andrea sợ đến bật khóc. Khi mẹ lôi cô bé vào bên trong, Zoe đã đến ôm Andrea và thì thầm vào tai để trấn an cô bé.
Tuần sau là lễ Halloween nhưng ai nấy đều biết năm nay sẽ chẳng có trò cho kẹo hay bị ghẹo nữa.
Hiện giờ cha mẹ cô đang ngồi thì thầm trong phòng khách. Họ lập tức im lặng ngay khi thấy Zoe bước vào phòng.
“Cha ơi, cha vẫn chưa đem bỏ tờ báo đúng không?” Cô nói.
“Chưa,” ông mỉm cười với cô. “Trên bàn ăn kìa.”
“Tốt quá, cảm ơn cha.” Cô nói và nhanh chóng quay đi.
“Con bé cần báo để làm gì thế?” Cô nghe tiếng mẹ hỏi.
“Để làm dự án gì ở trường ấy,” cha cô nói. “Con bé cần giữ lại trang có bản tin dự báo thời tiết hay gì đó. Anh cũng không biết nữa.”
Cô lấy tờ báo rồi quay về phòng đóng cửa lại. Sau đó, cô giở ra đọc tiêu đề của trang thứ hai, tim đập nhanh:
“Báo Cáo Tình Hình Điều Tra Vụ Án Hartley Từ Cảnh Sát”
Cô lập tức liếc nhìn tấm chân dung quen thuộc của Beth Hartley. Họ luôn sử dụng đúng một tấm ảnh duy nhất: Trong hình là Beth đang mỉm cười, trông cô hơi ngây ngô khi nhìn chằm chằm vào một bên của máy ảnh. Liệu Beth có đồng ý cho tấm ảnh được đăng lên báo hết lần này đến lần khác không? Zoe cảm thấy nghi ngờ. Nhưng Beth đã chết rồi. Và so với những gì mà cô ấy đã chịu đựng, Zoe nghĩ có lẽ Beth cũng chẳng mấy quan tâm đến bức ảnh không được đẹp kia.
Mắt cô lướt nhanh qua bài báo. Cũng giống như đa số các bài báo khác về hai vụ giết người, bài báo này sơ sài phát nản. Họ đã thực hiện những quy trình nào? Họ đã tìm được nghi phạm chưa hay là đang tạm giam nghi phạm ấy để chờ xét xử? Họ có biết nguyên nhân Beth bị giết không?
Cảnh sát chỉ nói là họ đã có tiến triển. Khi được hỏi liệu có phải Jackie Teller cũng bị giết bởi cùng một hung thủ, họ bảo họ đang điều tra tất cả những khả năng có thể xảy ra.
Jackie Teller được phát hiện đã chết tại ao Durant. Buổi chiều hôm đó cô ấy dắt chó đi dạo ở bên ngoài. Sau một tiếng không thấy cô trở về, mẹ của Jackie đã ra ngoài tìm cô và gọi cho cảnh sát. Vài tiếng sau thì chú chó quay về, sợi xích vẫn còn gắn trên cổ. Cùng đêm đó, một đội tìm kiếm đã phát hiện ra Jackie. Cô ấy không mặc gì, thi thể nằm trên dòng nước cạn của cái ao, tay bị trói quặt ra phía sau. Zoe biết được những chuyện này là nhờ Roy, người anh trai 19 tuổi của Heather, anh ấy là một trong những người đã tham gia đội tìm kiếm. Lúc về đến nhà, anh ấy run rẩy hết cả người và buột miệng kể ra toàn bộ câu chuyện trước khi cha mẹ của Heather kịp đuổi cô ra ngoài.
Hai người con gái trẻ tuổi được phát hiện chết trong tình trạng lõa thể. Mọi người ai nấy đều khiếp sợ. Đây là cơn ác mộng tồi tệ nhất đối với một thị trấn nhỏ. Chiều hôm qua cha Zoe đã lái xe đến siêu thị, ông bảo rằng cả đoạn đường không có lấy một bóng người. Maynard vào buổi tối đã trở thành một thị trấn ma, người dân đều trốn hết trong nhà của họ.
Ý nghĩ hung thủ vẫn đang tự do lảng vảng trên đường khiến trái tim của Zoe ớn lạnh. Nhưng đồng thời cũng khiến cô bị mê hoặc. Trước giờ cô rất thích đọc tiểu thuyết ly kỳ, bí ẩn. Bây giờ câu chuyện ly kỳ ấy lại xuất hiện ngoài đời thực và diễn ra ngay bên cô. Zoe không thể ngừng nghĩ về nó, cô cố gắng ráp các sự thật sơ sài mà cô biết cùng những tin đồn mà cô đã nghe lại với nhau.
Cô lấy từ dưới gầm giường lên một cuốn lưu bút và giở ra trang còn trống bên cạnh. Kế đến, cô dựa lưng vào cửa, cẩn thận cắt bài viết khỏi trang báo, chuẩn bị sẵn sàng để nhét tờ báo và cuốn lưu bút xuống gầm giường phòng khi cha mẹ đột ngột đẩy cửa bước vào. Sau khi dán bài báo vào cuốn lưu bút, cô đọc lại lần nữa.
Tiến triển. Tiến triển có nghĩa là gì nhỉ? Nghĩa là họ sắp bắt được hung thủ à? Kẻ đã bắt cóc phụ nữ trong đêm tối, lột đồ và giết chết họ? Tên quái vật ấy?
Đó là từ ưa chuộng của các tờ báo mỗi khi nhắc đến hung thủ. Một con quái vật đang nhởn nhơ. Một con quái vật chuyên săn lùng những người phụ nữ yếu đuối. Một con quái vật đang lẩn trốn tại Maynard.
Nhưng Zoe đã nhận ra một sự thật kinh hoàng. Đó không phải là quái vật. Cũng không phải người ngoài hành tinh hay một loài sinh vật có vảy nào đó chui lên từ cống thoát nước. Còn tệ hơn vậy nhiều. Đó là một người đàn ông. Một gã đang sải bước trên đường phố Maynard, ắt hẳn là còn sinh sống tại đó. Biết đâu hắn từng đến học trường của Zoe khi hắn còn nhỏ. Biết đâu cô đã nhìn thấy hắn trên đường đến trường ngày hôm qua. Biết đâu cha của cô đã gặp hắn trong siêu thị. Biết đâu hắn đã từng đến tang lễ của Jackie Teller, đứng bên cạnh mẹ của cô ấy, những hình ảnh lúc giết chết cô vẫn còn hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn.
Mỗi một người lạ mà cô gặp trên đường đều khiến cô đưa ra câu hỏi tương tự. Có phải hắn không nhỉ? Cô phát hiện bản thân đang nhìn mọi người chằm chằm, cố gắng tìm cảm giác tội lỗi thoáng qua trong ánh mắt của họ. Hai ngày trước, cô để ý người gác cổng trong trường có một vết xước trên cổ họng. Có thể là vết thương gây ra bởi một người phụ nữ trẻ đang tuyệt vọng đấu tranh cho mạng sống của mình. Quá sợ hãi, cô vào phòng tắm và ở trong đó gần mười phút, cố gắng lấy lại bình tĩnh.
Cô lật xem cuốn lưu bút, dừng lại hết nơi này đến nơi khác rồi lật sang trang cuối, trang mà cô đã dán một tấm bản đồ của thị trấn Maynard vào. Zoe đã đánh dấu hai điểm trên bản đồ: ao Durant và cây cầu trên đường White Pond.
Liệu có xảy ra vụ thứ ba không?
*
Không biết vì lý do gì mà đèn đường không hoạt động. Zoe bước nhanh trên đường, hối hận vì đã không gọi cha đến nhà của Heather đón cô về. Bóng tối của màn đêm bao trùm cô. Nó vừa lạnh lẽo, vừa ngột ngạt đến kỳ lạ. Cơn gió thổi ngang những cái cây, ngoại trừ tiếng bước chân vội vã của cô ra thì chỉ có tiếng lá rơi xào xạc. Zoe ôm người run lẩy bẩy. Ngoài trời khá rét, luồng khí lạnh chui vào cổ áo cô, mặt đất khiến lòng bàn chân cô như bị đóng băng. Cô mong được về nhà ngay bây giờ.
Một bên dây giày của Zoe bị lỏng, nhưng cô không muốn phải dừng lại giữa con đường tăm tối để buộc lại. Cô vội vàng bước nhanh hơn. Đường về nhà không còn quá xa nữa. Sao đèn đường lại không hoạt động nhỉ? Cô cảm thấy rùng mình, bóng đen của hàng cây đã che khuất ánh trăng le lói đêm nay.
Cô nghe thấy tiếng gì đó ở phía sau. Là tiếng bước chân, là một đôi chân khác đang bước nhanh trên đường. Hắn đang đến gần. Tiếng thở mạnh khó nhọc của một người đàn ông hòa lẫn với âm thanh của tiếng bước chân thật nhanh. Cô gần về đến nhà rồi. Nếu bây giờ la lên chắc mọi người sẽ chạy đến giúp. Chắc là không có gì đâu, chỉ là một người đàn ông đang ra ngoài để tản bộ thôi mà.
Hắn đang đến gần hơn. Cô phát hiện bản thân đang vội vã bước đi, tiếp theo là chạy, tiếp đến nữa là hoảng sợ và nuốt lấy nuốt để những luồng khí lạnh thấu đến phổi. Có tiếng người đang thút thít trong sợ hãi, đó chính là cô. Phía sau cô, người đàn ông cũng đang chạy. Hắn không kêu cô dừng lại, không gọi tên cô. Hắn chỉ chạy theo, hơi thở còn khó nhọc hơn trước. Giống như tiếng gầm gừ, hầm hừ.
Còn bao nhiêu bước chân nữa mới đến nhà? Ba mươi? Năm mươi? Những giọt nước mắt sợ hãi lăn dài trên má, Zoe liếc nhìn phía sau, cô nhìn thấy bóng của hắn ta, một cái bóng cao to, tăm tối. Đôi mắt hắn giống như mắt của thú săn mồi, chúng nheo lại và lóe sáng trong màn đêm đen đặc.
Chẳng còn cách nào khác ngoài việc la hét cầu cứu. “Cứu với! Có ai không?” Giọng cô căng thẳng và vỡ vụn khiến nó không còn lớn được như mong muốn. Chẳng cánh cửa nào mở ra, cửa sổ cũng không, chẳng ai ra khỏi nhà để giúp cô. Người đàn ông đang đuổi theo đã vượt lên phía trước. Hắn nắm lấy áo của Zoe. Cô bị cổ áo siết chặt trong lúc vùng vẫy chạy về phía trước. Hắn kéo cô lại, lôi vào một lùm cây và ném cô xuống đất. Cô nằm trong góc khuất, bất lực. Hắn cầm con dao trên tay, xé quần áo của cô. Ánh mắt đầy hoang dại, dục vọng và oán ghét...
Tay cô loạng choạng cố ngăn kẻ tấn công. Zoe tỉnh dậy, tiếng hét còn nằm trong cổ họng. Cô ngồi trong bóng tối thở dốc, tim đập thình thịch, cảm thấy lồng ngực như thắt lại. Sau một hồi thì nhận thức mới dần trở lại. Cô đang ở trong phòng ngủ cách phòng cha mẹ chỉ một cánh cửa. Đêm tối thật lạnh lẽo, thì ra cô đã tung chiếc chăn xuống dưới nền nhà vài lần. Zoe nhặt nó lên từ dưới sàn, run rẩy. Không biết là vì lạnh hay vì cơn ác mộng ban nãy. Cô lóng ngóng lần mò đến chỗ công tắc và bật đèn lên, mắt leo nheo vì tia sáng chói lòa đột ngột.
Andrea đang nằm ngủ trên sàn, ánh sáng trong phòng khiến cô bé không được yên giấc. Zoe nhanh chóng tắt đèn. Đây đã là đêm thứ hai cô phát hiện Andrea ngủ trong phòng mình. Có thể thấy cô em gái bé nhỏ của cô vẫn chưa biết chuyện gì đang xảy ra. Nhưng cô bé có thể cảm nhận được nỗi sợ của mọi người, và cô bé cũng biết mình không được ra ngoài chơi nữa. Rõ ràng cô bé đã cảm giác được có chuyện gì đó không đúng.
Zoe cuộn mình trong chăn không dám ngủ tiếp. Giấc mộng ban nãy vẫn còn đâu đó trong tâm trí cô. Nó thật quá. Có phải đó là những gì mà Jackie Teller cảm nhận trước khi chết không? Hay là Beth?
Không, trường hợp của họ chắc chắn còn tệ hơn nhiều. Và chẳng có chuyện được thức giấc như cô.
“Zoe à?” Giọng nói ngái ngủ của em gái cô phá tan bầu không khí tĩnh lặng trong căn phòng.
“Sao?” Zoe cố giữ cho giọng mình được bình tĩnh.
“Jackie có già không?”
“Hả?”
“Jackie ấy. Người phụ nữ mà mẹ quen ấy. Có phải cô ấy rất già không?”
Zoe tự hỏi Andrea đã nghe lỏm được những gì và cô bé hiểu hết được bao nhiêu. Cô bé chỉ mới có 5 tuổi.
“Không,” cô nói. “Cô ấy không có già.”
“Nhưng mẹ nói với cha là Jackie đã chết. Chỉ có người già mới chết thôi, đúng không chị? Những người rất già ấy.”
Zoe nằm ngửa, nhìn chằm chằm trên trần nhà. Cô vẫn im lặng.
“Jackie có già không vậy?” Em gái cô gặng hỏi. Có vẻ chuyện này sẽ không dễ dàng qua đi.
“Không, nhưng mà... chuyện đó đáng lẽ sẽ không xảy ra.”
“Nhưng cô ấy đã chết, đúng không?”
“Phải, cô ấy đã chết.”
“Chị có nghĩ là em cũng sẽ chết không? Em không muốn chết đâu.” Tiếng khóc sợ hãi cất lên. “Mẹ nói chỉ có những người rất già mới chết thôi. Già hơn cả bà ngoại nữa.”
“Ừ, đừng lo lắng Ray-Ray à,” Zoe lắng nghe giọng nói của chính mình. “Chỉ có những người già mới phải chết thôi.”
“Già hơn cả bà ngoại à?”
“Phải, già hơn cả bà ngoại.”
“Vậy là em sẽ không chết?”
“Chỉ khi nào em rất già thôi, Ray-Ray.”
“Vậy chị có chết không?”
“Có, nhưng chỉ khi nào chị rất già thôi. Đi ngủ đi, Ray-Ray.”
“Em ngủ trên giường chị được không?”
“Được chứ,” Zoe cảm thấy nhẹ nhõm phần nào. “Lên đây nào!”
Em gái cô nhảy lên giường, suýt giết chết Zoe với một cú thúc bằng đầu gối vào bụng cô. Andrea chui vào nằm sát bên Zoe để lấy lại bình tĩnh.
Có vẻ chỉ sau vài giây thì hơi thở của em gái cô đã trở nên đều đặn và nhẹ nhàng trở lại. Zoe vẫn thức trắng, có cảm giác cô sẽ chẳng bao giờ ngủ lại được nữa.
*
Sáng thứ Sáu hôm ấy, thầy dạy Toán của Zoe bị ốm. Cô đột nhiên có hai tiết trống trước khi lớp tiếp theo bắt đầu. Heather đề nghị họ cúp học và đi uống sô cô la nóng. Ban đầu Zoe rất hạnh phúc trước ý tưởng này. Nhưng sau đó, một ý nghĩ ám ảnh khác đã nảy ra trong đầu cô.
Cô có thể đến ao Durant.
Đâu có gì quá nguy hiểm. Bây giờ đang là ban ngày; chắc hẳn sẽ có người đi bộ quanh đó để tập thể dục hoặc là dắt chó đi dạo. Cô chỉ muốn nhìn qua cái ao thôi. Cha mẹ sẽ không bao giờ phát hiện ra được.
Hôm nay Zoe không đi xe đạp vì buổi sáng cha đã lái xe chở cô đến trường. Nhưng nhà cô cách đây không xa lắm. Cô có thể lẻn ra ngoài, lấy chiếc xe đạp và đạp đến ao. Cô sẽ chỉ nhìn lướt qua rồi quay về nhà, để xe đạp tại đó, rồi quay về trường đúng giờ cho tiết học tiếp theo.
Cô biết việc làm đó rất kỳ quặc, nhưng khi ý tưởng này càng nảy sinh thì cô lại càng phải thực hiện. Zoe cũng không biết nguyên nhân vì sao, nhưng cô không tài nào xua đuổi ý nghĩ đó ra khỏi đầu được. Cô nhớ sau lần đến cây cầu ở đường White Pond, cô cảm thấy rất yên tâm. Có lẽ nếu được nhìn thấy ao Durant, cô có thể ngừng nghĩ về hình ảnh lõa thể của Jackie Teller, tay cô ấy bị trói về phía sau, vật lộn để giành lấy sự sống.
Zoe và Heather rời khỏi ngôi trường, cả hai bước nhanh về phía con đường lớn. Dù họ có đến hai tiếng nhưng quán cà phê gần nhất cũng cách đó gần một dặm nên họ phải tranh thủ. Một vài đàn anh lớp trên đang đứng bên kia đường. Khi phát hiện ra các cô gái, họ bắt đầu huýt sáo với Heather. Cả bọn liên tục huýt sáo và trêu ghẹo khiến Heather xấu hổ ôm lấy ngực. Cô bé luôn cảnh giác và chú ý ngực của mình mỗi khi bước đi nhanh.
“Lũ ngốc,” Zoe làu bàu khi họ đã đi xa.
Mặt Heather đỏ như gấc. “Phải!”
Họ đã ra được đường lớn, nhưng khi cả hai đến quán cà phê, Zoe bỗng dừng lại.
“Này, mình...” Cô lưỡng lự. “Mình phải đi làm tý việc.”
“Cậu đang nói gì vậy?” Heather hỏi.
Qua khung cửa sổ của quán cà phê, Zoe có thể nhìn thấy một vài cô bạn học chung lớp Toán với họ. Suýt nữa cô đã thay đổi ý định. Hôm nay tiết trời se lạnh, được uống ít sô cô la nóng thì tuyệt.
“Mình để quên vở tiếng Anh ở nhà rồi,” cô nói dối. “Mình sẽ chạy về lấy.”
“Để sau đi, tụi mình chỉ còn hơn một tiếng thôi.”
“Mình sẽ đi thật nhanh. Vào trước đi, mình sẽ vào sau.”
Heather nhún vai. “Ừ, sao cũng được,” cô nói và bước vào quán cà phê. Mùi bánh nướng bay vào mũi Zoe khi cô bạn đóng cánh cửa lại. Cô cảm thấy mình giống như một đứa đần độn.
Chỉ cần ghé nhanh qua cái ao và tống khứ hình ảnh đó ra khỏi đầu, cô vẫn sẽ có thời gian để đi cùng Heather.
Cô nửa đi nửa chạy về nhà, vội vàng chụp lấy chiếc xe đạp. Từ đó đạp xe trên con đường mòn đến ao Durant chỉ mất mười lăm phút. Zoe đạp lấy đạp để, cơn gió lạnh vỗ vào mặt. Cô nhanh chóng đến được đường Summer, thở dốc, gắng sức đạp lên con đường hơi dốc phía trước.
Một người phụ nữ liếc nhìn khi cô đạp vù qua, Zoe có hơi hoảng sợ. Người phụ nữ đó có nhận ra cô không nhỉ? Liệu bà ấy có kể lại cho mẹ cô nghe không? Cô tự thuyết phục bản thân là mình vẫn chưa bị phát hiện, đó chẳng qua chỉ là một người lạ mặt mà thôi. Nhưng Summer là một trong những con đường đông đúc bậc nhất tại Maynard. Nếu Zoe tiếp tục nán lại đây, chắc chắn sẽ có ai đó phát hiện ra cô.
Cô đột ngột đổi hướng sang đường Brooks, men theo những con đường nhỏ và đại lộ để dẫn đến đường mòn ngang qua ao Durant nhằm trốn tránh những ánh mắt tò mò. Cô chạy trên đường mòn, tim đập nhanh vì dốc sức đạp xe và lo sợ.
Những cái cây xung quanh ao hầu hết đều trơ trụi. Mặt đất phủ đầy lá nâu, chúng trở nên nhăn nhúm mỗi khi bánh xe của cô lăn qua. Tim Zoe đập mạnh vì nỗ lực đạp xe cộng thêm cảm giác hồi hộp, cha mẹ sẽ vô cùng sợ hãi nếu họ biết được nơi mà cô đã đến.
Mới chỉ vài ngày trước đó, Jackie Teller còn bước đi trên con đường mòn này, trên tay cầm sợi xích. Sau đó thì chuyện gì đã xảy ra? Có phải cô ấy đã nghe thấy tiếng động lạ không? Có phải có ai đó đã tiếp cận cô ấy không, biết đâu đó là người mà cô ấy quen biết? Hắn đã tấn công cô ngay lập tức hay là bắt chuyện với cô trước? Hỏi thăm chú chó của cô, nói về thời tiết hôm đó?
Zoe tiến về phía ao và đạp vòng quanh trong một phút. Sau đó cô dừng lại và nhìn chằm chằm vào mặt nước. Nước trong ao hoàn toàn tĩnh lặng, nó phản chiếu khung cảnh đối diện bờ ao: một hàng cây và một bầu trời quang đãng. Rất nhiều lá rụng xuống ao, điểm thêm những chấm nâu vàng trên mặt nước xanh ngắt. Giữa ao là một đàn vịt đang bơi lội. Toàn cảnh nơi này rất đỗi yên bình.
Cả hai thi thể đều được tìm thấy ở chỗ nước cạn. Chi tiết đó có nói lên được điều gì không? Phải chăng hung thủ hay rình rập ở những nguồn nước? Cô bước xuống xe và đi bộ cho đến khi đôi giày dưới chân lún xuống lớp bùn đất của bờ ao. Cô mường tượng ra cảnh đêm tại đây, đội tìm kiếm bước dọc theo đường mòn, đèn pin của họ chiếu sáng mặt đất. Bỗng có ai đó phát hiện ra một hình hài tái nhợt không chút sức sống nổi trên mặt nước. Một xác chết, tay cô ấy bị trói ra sau.
Heather từng nói cô bé thường nghe tiếng anh trai khóc sau cánh cửa phòng mỗi đêm. Cha mẹ cô bé vẫn đang tìm cách điều trị cho cậu.
Bầu không khí tĩnh lặng xung quanh thật đáng lo ngại. Cô đã mong sẽ gặp được một hai người đang chạy bộ hoặc một bà mẹ đang đẩy con đi dạo, nhưng chẳng có người nào.
Ai lại muốn đi dạo ở một công viên, nơi có một cô gái bị giết cách đây chưa đầy một tuần chứ?
Zoe không muốn ở lại đây nữa. Cô hối hận vì đã không đến quán cà phê và nhanh chóng quay lại chỗ xe đạp, bắt đầu đạp về nhà. Nhưng rồi cô nhìn thấy một người đang đứng giữa hàng cây. Một người đàn ông. Hắn đang quay lưng về phía đường mòn, cô không thể nhìn thấy mặt và tay của hắn. Có phải hắn đang đi tè không? Cô không muốn biết. Có phải là do cô tưởng tượng không, hay hắn đang thở một cách khó nhọc?
Zoe bắt đầu đạp khỏi nơi đó. Khi cô chạy ngang một cành cây khô, nó kêu rắc một cái thật lớn. Cô hoảng sợ liếc nhìn phía sau.
“Zoe?”
Cô dừng xe lại thở phào. Là Rod Glover, hàng xóm của họ. Cô bỗng thấy nhẹ nhõm khi nhận ra mình không hề ở đây một mình. Có một người trưởng thành đáng tin cậy đang ở đây cùng cô.
“Chào anh,” cô mỉm cười.
“Em đang làm gì ở đây?” Anh đút tay vào túi và tiến về phía cô.
Cô nhún vai. “Em được nghỉ học vài tiếng nên định đạp xe một vòng.” Cô cau mày. “Đừng mách với cha mẹ em nhé. Mẹ em sẽ nổi cơn tam bành cho xem.”
Anh đến bên cô và nhe răng cười. “Bí mật của em sẽ được giữ kín tuyệt đối.”
Cô gật đầu, cảm thấy có thể tin tưởng Rod. Trông anh ấy không giống một kẻ ba hoa. “Anh đang làm gì ở đây vậy?” Cô hỏi. “Không phải anh đang đi làm sao?”
“Chuyện động trời lắm,” anh ấy nói. “Hôm nay văn phòng anh xảy ra hỏa hoạn do bị chập điện hay gì đấy.”
“Thật hả? Mọi người có bị sao không?”
“Thật.” Anh gật đầu. “Thư ký của bọn anh suýt bị lửa đốt nhưng anh đã cứu cô ấy kịp thời. Anh phải cõng người thư ký ra luôn vì cô ấy hít phải quá nhiều khói và không đứng dậy nổi.”
“Ôi trời ơi, họ đã dập tắt được lửa chưa?” Một cơn sợ hãi vụt qua trong tâm trí của Zoe. Văn phòng của cha cô cách công ty tiếp thị qua điện thoại mà Rod đang làm việc chỉ hai tòa nhà.
“Rồi, đã dập tắt hoàn toàn rồi. Nhưng họ cho bọn anh về hết. Ông chủ còn không quên dặn là ngày mai vẫn làm việc bình thường như bao ngày.” Anh cau mày và trề môi dưới ra, một gương mặt quen thuộc mỗi khi bắt chước sếp của mình. “Các cô các cậu, tám giờ ba mươi phải có mặt. Chúng ta cần thực hiện thêm nhiều cuộc gọi và làm phiền thêm nhiều người nữa.”
Zoe nhe răng cười với anh. “Cũng may là anh không sao.”
Anh mỉm cười lại. “Thật sự mà nói thì em không nên lang thang ở nơi này một mình đâu, để anh dắt em ra.”
Ý tưởng của anh khiến cô ái ngại. Vài năm về trước, cô rất thích được ở cùng Rod và thậm chí còn ra ngoài chơi với anh vài lần. Cảm giác mặt đối mặt khi trò chuyện và dành thời gian với một người trưởng thành rất thích.
Nhưng bây giờ thì khá kỳ quặc. Cô bứt rứt khó chịu khi nghĩ đến chuyện Rod cùng cô đi bộ trong công viên. Khoảng cách 10 tuổi giữa họ đột nhiên trở nên rùng rợn thay vì thú vị như trước.
“Không sao,” cô nói. “Em tự đi được rồi, em đạp chừng ba phút là ra khỏi nơi này ngay ấy mà.”
Anh cau mày. “Được rồi,” anh nói. “Gặp em sau nhé.”
Sau khi đạp xe đi khỏi, Zoe mới cảm thấy hối tiếc vì đã xua đuổi anh. Anh ấy chỉ muốn trông chừng cô thôi mà. Dù sao thì họ cũng là hàng xóm với nhau, và anh ấy cũng là người tốt. Cô tự nhắc bản thân phải cảm ơn anh và giải thích rằng do cô bị muộn giờ học nên mới xử sự như vậy khi họ gặp nhau vào lần sau.
Nhưng Rod đang làm gì ở đó nhỉ? Có phải anh ấy muốn đến nhìn cái ao mà Jackie đã chết giống cô không? Ý nghĩ đó khiến cô an tâm. Xét cho cùng thì có lẽ cô cũng không phải một đứa lập dị. Con người thường hay tò mò mà. Đó là lẽ tự nhiên thôi.