
Thành phố Chicago, Tiểu bang Illinois, thứ Sáu, ngày 29 tháng 07 năm 2016.
Zoe chưa bao giờ thích đi mua sắm, đột nhiên cô nghĩ có lẽ Andrea sẽ phù hợp với công tác điều tra này hơn, con bé có thể ra vào các tiệm quần áo cả ngày chỉ để cho vui. Đây đã là cửa hàng thứ năm mà họ tìm đến, Zoe cảm thấy như mình đang ở tầng thứ mười của địa ngục quần áo.
Thật sự chẳng có ích gì vì cuộc điều tra của họ cực kỳ nhàm chán và vô căn cứ. Một cửa hàng mà họ đã ghé qua trước đó, những đoạn phim an ninh đều đã bị tiêu hủy, còn một tiệm khác thì người quản lý từ chối giao nộp những đoạn phim, yêu cầu phải có lệnh khám xét. Cho dù tên Sát Nhân Hàng Loạt Ủy Mị này, theo như cách mà Tatum bắt đầu gọi hắn, có ghé qua những cửa hàng đó đi chăng nữa thì có thể họ đã vuột mất hắn rồi.
Tatum đang tranh luận với một quản lý cửa hàng khác, người này cũng từ chối cho họ xem các đoạn phim trích từ camera an ninh. Trong lúc đó, Zoe đi dạo xung quanh cửa hàng, trong lòng cảm thấy nản chí. Đây là một cửa hàng khá lớn so với những nơi khác, quần áo được phân thành nhiều loại dành cho đàn ông, phụ nữ, và trẻ em. Cả cửa hàng được chiếu sáng bởi hàng tá đèn pha, soi rọi từng dãy một gồm nào là váy, quần, áo sơ mi, đầm... Zoe thử hình dung tên Sát Nhân Hàng Loạt Ủy Mị bước vào cửa hàng này và chọn lấy thứ gì đó, nhưng trình tự mua sắm này không có khả năng xảy ra. Hẳn là hắn đã để cho cô gái mại dâm chọn và đứng đợi bên cạnh những ông chồng và bạn trai sốt ruột khác. Nhưng mà cũng không có khả năng hắn để cho cô gái mại dâm được nắm quyền kiểm soát nhiều đến vậy. Có thể cô đã sai hoàn toàn, có thể hắn không hề đi mua sắm với...”
Đôi mắt cô bắt gặp một con ma nơ canh. Nó đang mặc đúng cái áo mà Lily đã mặc vào ngày họ tìm ra cô ấy.
Cô bước chầm chậm đến bên con ma nơ canh cứ như đang sợ sẽ dọa nó bỏ chạy. Đây là một con ma nơ canh trông rất giống thật, là một trong những con ma nơ canh thật nhất mà Zoe từng thấy qua, nó được điêu khắc và tô vẽ sao cho giống như một người phụ nữ cân đối và xinh đẹp trong trạng thái bất động. Đôi mắt giả tạo và vô hồn đang nhìn Zoe chằm chằm, gương mặt được điêu khắc gợi lên cảm giác quỷ dị. Cô biết có một thuật ngữ dùng để miêu tả hiện tượng này, gọi là the Uncanny Valley (thung lũng huyền bí). Khi một thứ không phải người có vẻ ngoài càng giống con người, trông nó sẽ càng quái dị hơn.
Con ma nơ canh này trông giống như chị em sinh đôi của những thi thể được ướp xác, Krista Barker và Monique Silva, những con ma nơ canh của riêng hung thủ.
Đột nhiên cô hình dung ra một trình tự mua sắm phù hợp hơn với tính cách của hung thủ. Hắn sẽ đến gần con ma nơ canh có ngoại hình giống như người phụ nữ trong mơ của hắn, một người phụ nữ không bao giờ cãi lại, không bao giờ bỏ đi, dễ dàng sắp đặt tư thế. Hắn sẽ nói với một nhân viên bán hàng đang đứng gần đó rằng hắn muốn mua thứ mà con ma nơ canh đang mặc, kích cỡ phải vừa vặn với cô gái mại dâm đang đi cùng.
Đa số các cửa hàng khác chỉ có những hình nộm đơn giản, không có nét gì đặc biệt, hầu như không giống hình dáng của con người. Nhưng những con ma nơ canh trong cửa hàng này có tóc; chúng được sơn màu rất phù hợp và còn có một đôi mắt to đẹp. Thật hoàn hảo đối với hung thủ.
Chúng dễ dàng khơi gợi ảo tưởng của hắn. Liệu hắn có một con ma nơ canh như vậy ở nhà không nhỉ? Hoặc là sử dụng nó để luyện tập? Zoe tin là hắn có, hoặc đã từng có.
“Zoe!” Tatum khều tay cô. “Đi thôi, có lẽ lần kế tiếp chúng ta sẽ gặp may...”
“Đợi đã,” Zoe nói. Cô tiến về phía người quản lý, một người phụ nữ có vẻ ngoài nghiêm nghị, bà ấy nhìn cả hai với vẻ khó chịu.
“Xin thứ lỗi,” Zoe nói. “Chúng tôi đang tìm một...”
“Người bạn của cô đã nói với tôi rồi, Kẻ Hộ Tang Siết Cổ Người chứ gì? Nghe đây, tôi không nhớ là có kẻ lập dị nào như thế lảng vảng quanh đây. Nếu các người muốn những đoạn phim...”
“Được,” Zoe nói. “Tôi hiểu rồi, nhưng tôi muốn hỏi chuyện khác. Chúng tôi đang tìm một người đàn ông, độ tuổi chắc là vào khoảng ba mươi mấy...”
“Ở đây có nhiều người như thế lắm.”
“Và có khả năng là hắn mê mệt những con ma nơ canh ở cửa hàng cô. Hắn luôn mua những thứ mà ma nơ canh đang mặc và...”
“À, là tên đó!”
Zoe chớp mắt nhìn người phụ nữ. Cô cảm thấy Tatum đứng bên cạnh cũng căng thẳng hơn.
“Có, cứ lâu lâu hắn lại ghé qua một lần khiến cho các cô gái sợ chết khiếp. Hắn đứng bên cạnh những con ma canh trong mười phút, có khi là hai mươi phút, chỉ đứng nhìn chúng thôi đấy. Hắn có động vào chúng vài lần nhưng đã dừng lại sau khi tôi đe dọa gọi bảo vệ.”
“Hắn có đến đây cùng với người phụ nữ nào không?” Zoe hỏi.
“Hình như là có, cách đây không lâu hắn có dắt một cô gái đến và mua cho cô ấy ít quần áo.”
“Là những thứ mà ma nơ canh đang mặc đúng không?”
Người quản lý nhún vai. “Tôi không biết, có lẽ vậy.”
“Lần cuối hắn ghé qua là khi nào?” Tatum hỏi.
“Mới hôm qua thôi.”
“Có đi cùng người phụ nữ nào không?” Zoe gấp rút hỏi.
“Không, hắn đi một mình. Hắn đã đến đây vào khoảng ba giờ chiều, tôi nghĩ vậy. Chỉ đứng nhìn chằm chằm những con ma nơ canh như mọi khi.”
“Nhưng hắn không mua gì à?”
“Hình như là không.”
“Thưa bà, chúng tôi cần phải xem những đoạn phim trong camera an ninh,” Tatum nói.
“Tôi đã nói với cậu là...”
“Người đàn ông đó chính là một kẻ giết người hàng loạt,” Zoe nói. “Bà nói là hắn đến đây thường xuyên lắm đúng không? Có thể lần tới hắn sẽ quyết định để mắt đến một trong những cô gái ở đây đấy.”
Đôi mắt của người quản lý ánh lên nỗi sợ hãi. Phải, Zoe biết cảm giác đó.
“Một khi đã để mắt đến ai rồi, hắn sẽ không buông tha cho cô gái đó đâu,” Zoe hạ thấp giọng. “Hắn sẽ theo dõi và bắt cóc cô gái khi cô ấy ở một mình. Hắn sử dụng một sợi thòng lọng để siết cổ nạn nhân đến chết. Sau khi họ chết, hắn xâm hại thi thể họ, giữ họ làm...”
“Được rồi,” người quản lý nói, giọng bà khản đặc. Bà ấy đang phát khóc, người run rẩy. “Như vậy liệu có giúp các người bắt được hắn không?”
“Đó sẽ là một sự giúp đỡ vô giá,” Tatum nói.
“Và các người sẽ báo cho chúng tôi biết khi bắt được hắn chứ?”
Nỗi sợ đã bắt đầu bám rễ. Zoe biết đêm nay người phụ nữ này sẽ không ngủ nổi, bà ấy sẽ không dám rời cửa hàng một mình vào buổi tối, có khi còn xin nghỉ hẳn để đi tìm việc khác. Zoe xét lại lương tâm của mình, cô không có lý do gì phải cảm thấy tội lỗi. Người phụ nữ đã ép cô phải đi đến bước này.
“Chúng tôi sẽ cho bà biết,” cô nói.
“Vậy... nếu hắn đến cửa hàng thì sao?”
“Hãy gọi cho cảnh sát, cố gắng giữ chân hắn,” Zoe nói. “Nói người bên phòng điều vận gọi cho Trung úy Samuel Martinez và bảo ông ấy rằng Kẻ Hộ Tang Siết Cổ Người đang trong cửa hàng của bà.”
“Đ-được!”
“Vậy còn những đoạn phim?” Tatum hỏi, giọng anh mềm mỏng.
“Phải rồi, mời theo tôi.”