
Zoe đang xào ít cà rốt xắt nhỏ và đậu Hà Lan trong chảo. Căn hộ bây giờ rất yên tĩnh, cô thích sự yên tĩnh này. Dạo gần đây cô không có thời gian nào dành cho bản thân. Thậm chí khi ở một mình trong suốt những tuần qua, cô vẫn luôn nghĩ về vụ án, điên cuồng lật đi lật lại manh mối trong đầu, cố gắng ráp những mảnh ghép lại với nhau. Sự yên tĩnh trong tâm trí cô bây giờ rất dễ chịu. Cô thái gừng cho vào trong chảo, mùi hương nồng nàn bốc lên khắp gian bếp, cô hít vào.
Zoe khá nhẹ nhõm vì Tatum vẫn được phân công làm việc ở BAU. Anh cũng không rõ vai trò hiện tại của mình trong đơn vị là gì, nhưng không sao. Nghĩ đến chuyện thỉnh thoảng được gặp anh để ăn trưa và tình cờ gặp nhau trên hành lang khiến cô thấy ấm áp và hạnh phúc.
Cô xào rau củ thêm một lát rồi cho ra đĩa, sau đó trút một tô cơm vào chảo, chiên cơm hơi giòn. Trong lúc rang cơm, cô liếc nhìn tờ báo bên cạnh chiếc đĩa trên quầy.
Trên trang nhất có ảnh của Jeffrey Alston đang bị còng tay vào giường bệnh viện, bên cạnh là ảnh của cô và bên dưới là ảnh của Martinez. Cô bực dọc lắc đâu rồi cầm chiếc đĩa lên, cho hết rau củ xào ban nãy vào chảo để rang chung. Tiếp theo, cô dùng muỗng tạo thành một cái lỗ nhỏ giữa món cơm rang, sau đó đập hai quả trứng vào giữa rồi bắt đầu trộn đều. Điện thoại reo lần nữa, trên màn hình có chữ Harry Barry.
Cô trả lời. “Anh gan lắm mới dám gọi cho tôi sau khi viết ra bài báo vớ vẩn này đấy.”
“Cô không thích sao? Cô là anh hùng mà.”
“Bài báo có đến một nửa thông tin bị thêm bớt, cắt xén. Và một số tuyên bố gần như là giả dối...”
“Chỉ là thêm thắt chút xíu thôi mà, thật.”
“Và anh chỉ thuật lại một phần của câu chuyện,” cô rang trứng chung với cơm và rau củ. Động tác của cô vừa dứt khoát vừa giận dữ, khiến vài hạt cơm và cà rốt phải nhảy xuống sàn để lánh nạn.
“Tôi chỉ viết những thứ mà độc giả cho là thú vị thôi.”
“Thế sao? Tatum cũng có mặt ở đó mà. Anh có biết chuyện đó không? Anh có biết anh ấy là ai không vậy?”
“Phải, phải, nghe tôi nói đi. Độc giả không quan tâm đến đặc vụ FBI đâu, họ ngán đặc vụ FBI đến tận cổ rồi. Người ta quan tâm đến những anh hùng đời thường nhiều hơn. Giờ lại còn có một chuyên gia khắc họa bắt được hai hung thủ giết người hàng loạt sau khi từng chạm trán với một tên lúc nhỏ nữa, đó mới là anh hùng thật sự.”
Zoe cho thêm nước tương và tiếp tục rang. “Nhảm nhí, với lại công việc của tôi là một nhà tâm lý học pháp chứng.”
“Tôi thích gọi sao cho đơn giản thôi. Giờ có phải là lúc thích hợp để bàn về thỏa thuận viết sách của tôi không nhỉ?”
“Thỏa thuận viết sách gì?” Cô nhấc chảo khỏi bếp ga, tưởng tượng cảm giác dùng nó để đập vào mặt Harry.
“Tôi nhận được một thỏa thuận để viết sách về Zoe Bentley. Hiện giờ tôi đã có một số câu chuyện thú vị về cô rồi, nhưng tôi có hứng thú muốn biết thêm vài chuyện nữa.”
“Đi chết đi.”
“Cũng nên nói cho cô biết là tôi đã không nhắc đến những chuyện mà cô thà giấu nhẹm đi.”
“Chuyện gì?”
“Chẳng hạn như cái giả thuyết mà kẻ giết người hàng loạt tại Chicago cũng chính là tên sát nhân hàng loạt tại Maynard. Hoặc lúc Jeffrey Alston bị bắn, không biết vì lý do gì mà trên người cô chỉ mặc đúng một chiếc quần lót.”
Zoe nghiến răng.
“Cô có thể hợp tác với tôi để viết cuốn sách này. Cô sẽ là người quyết định những thông tin được cho vào trong sách. Bằng không thì tôi sẽ viết về một chuyên gia khắc họa dùng cách khoe ngực để đánh trống lảng những tên sát nhân. Đây thật sự là...”
Zoe cúp máy, tức đến sôi máu. Cô cho cơm trong chảo vào đĩa, cố gắng bình tĩnh lại. Cô tự rót cho mình một ly rượu vang, sau đó bước sang phòng khách và ngồi xuống ghế sô pha cùng với ly rượu và đĩa cơm. Cô bật dàn âm thanh stereo lên, trong đó có album I Am... Sasha Fierce của Beyoncé. Cô bỏ qua bài “If I Were a Boy” và đi thẳng đến ca khúc “Halo”. Khi tiếng vỗ tay bắt đầu vang lên cùng bài hát, cô hài lòng đung đưa theo giai điệu và hớp một ngụm rượu vang. Beyoncé hiểu cô, đó là điều chắc chắn. Cô xúc ít cơm cho vào miệng, nhắm mắt. Chút rượu còn đọng lại trong miệng khiến cho hương vị của gừng và cơm thêm phần đậm đà, cộng thêm tiếng hát của Beyoncé.
Có người bấm chuông cửa. Cô bực bội bỏ đĩa cơm và ly rượu xuống bàn rồi bước ra.
Cô liếc nhìn qua mắt mèo, một người đàn ông mặc đồng phục của nhân viên đưa thư.
“Vâng?”
“Thưa cô, có thư gửi đến cho cô.”
Zoe mở cửa và liếc nhìn phong bì màu nâu trong tay anh, tim cô trĩu nặng. Cô ký nhận.
“Anh có biết người gửi là ai không?”
“Không, tôi nhận được nó từ trung tâm...”
“Vâng!” Trước đây cô cũng từng thử lần theo hướng này, nhưng kết quả vẫn là đi vào ngõ cụt.
Cô đóng cửa lại và nhìn phong bì. Có lẽ lần này cô sẽ đưa nó cho Tatum, biết đâu họ có thể cùng nhau điều tra. Suy nghĩ đó khiến cô bất giác mỉm cười, phong bì trên tay đột nhiên bớt đáng sợ hơn rất nhiều. Cô mở nó ra. Là cà vạt xám, tất nhiên rồi.
Vẫn còn một thứ khác bên trong, một tấm giấy mỏng hình vuông. Cô lo lắng lấy nó ra.
Khi nhìn thấy bức ảnh, cô lạnh hết cả sống lưng vì nỗi kinh hoàng và khiếp sợ.
Hôm nay có người chặn đường em rồi hỏi em có phải em gái của chị không. Còn xin được chụp ảnh cùng em nữa đấy.
Trong tấm ảnh selfie là gương mặt mỉm cười của Andrea, bên cạnh là Rod Glover đang ôm vai cô cười toe toét.