
Dọc theo bãi tắm trên đường Ohio là một đám đông những người đang đứng xem, họ cố gắng hết sức để đến gần dải băng vàng ngăn cách hiện trường. Vài người trong số đó còn không ngăn nổi giơ điện thoại lên chụp ảnh. Tatum phát hiện ra hai cánh phóng viên đang phát biểu sôi nổi trước camera ghi hình. Anh đi theo Trung úy Martinez đến chỗ một cảnh sát tại hiện trường, người đang cố ngăn đám đông đến gần hơn. Trên tay anh ấy cầm một cuốn sổ nhỏ.
“Trung úy Martinez!” Vị Trung úy giơ huy hiệu ra. “Hai người này đi cùng tôi.”
Họ xác nhận danh tính với viên cảnh sát, anh viết vội tên họ vào nhật ký hiện trường theo thủ tục. Cơn gió thổi ngang làm những trang giấy lật trong lúc anh viết. Một trong số phóng viên chạy về phía họ, liên tục đưa ra câu hỏi. Tatum quay lưng về phía camera và bước đều đến bãi tắm, Zoe đi ngay bên cạnh anh. Anh cố gắng hết sức để phớt lờ cô. Anh giận Zoe vì đã làm suy yếu tầm ảnh hưởng của anh đối với vị Trung úy và đang suy tính cách nào đó để bảo Mancuso cho gọi người phụ nữ này quay về Quantico.
Đôi giày đen của anh lún vào cát để lại những dấu chân sâu hoắm ở phía sau. Tatum biết lúc về hai chiếc giày lẫn đôi vớ sẽ có cả đống cát. Trang phục của anh hôm nay hoàn toàn không phù hợp để đi biển.
Họ đi bộ đến nơi người phụ nữ đang ngồi trên cát, xung quanh cô là một nhóm người đang lê bước. Nếu trước đó Tatum không biết là người phụ nữ đã chết, chắc anh sẽ tưởng cô chỉ đang tận hưởng một ngày nắng đẹp. Lúc đến gần hơn, anh thấy thi thể được sắp đặt giống như cô gái đang dùng hai tay ôm mặt.
Zoe dừng lại cách thi thể năm thước Anh.
“Cô có ổn không đấy?” Tatum hỏi, giọng anh ra vẻ hờn giận. “Cô không nhất thiết phải đến đây.”
“Tôi không sao.” Zoe nói ngắn gọn.
“Xem ảnh hiện trường là một chuyện, Bentley à. Nhưng việc thật sự có mặt tại...”
“Tôi đã từng đến hàng tá hiện trường vụ án và đã chứng kiến qua nhiều xác chết rồi.” Zoe chẳng thèm nhìn anh. “Tôi chỉ đang muốn có được bức tranh tổng thể thôi. Và thật lòng mà nói thì đặc vụ Gray, anh đang làm phiền khả năng tập trung của tôi đấy.”
Vị chuyên gia khắc họa này thật là quá quắt. Tatum nghiến răng và tiếp tục bước đi. Khi đến gần thi thể, anh nhìn lướt qua toàn bộ những người đứng xung quanh. Một người đàn ông đang nói chuyện với người sĩ quan mặc cảnh phục của Sở Cảnh sát Chicago. Trông anh ta rõ ràng rất sốc, đây chắc hẳn là người đầu tiên phát hiện ra thi thể. Một người khác đang khoanh tròn vị trí thi thể và chụp ảnh. Bên trái thi thể có một người phụ nữ. Mái tóc đen của cô buộc kiểu đuôi ngựa, cô ấy đang thận trọng nhặt thứ gì đó từ dưới cát lên và cho vào trong túi giấy. Hai người này chắc chắn là ở Phòng Pháp chứng được gọi đến hiện trường. Còn một người nữa đang xem xét bàn chân của nạn nhân, Tatum đoán đây chính là vị bác sĩ pháp y.
Tatum khom xuống bên cạnh người phụ nữ buộc tóc đuôi ngựa. Có một hộp găng tay cao su nằm dưới chân cô.
“Xin chào!” Anh nói. “Đặc vụ Gray đến từ FBI. Phiền cô cho tôi mượn một đôi găng tay được không?”
Cô quay mặt lại, đôi mắt nâu sẫm nhìn anh thật gần. Trong phút chốc anh đã định buột miệng gọi, “Tina?” Gương mặt cô trông giống hệt người con gái anh yêu thời trung học. Nhưng cô ấy không phải Tina, môi anh bỗng trở nên kỳ quặc khi cố gắng kiểm soát lời nói của mình.
“Audrey Jones,” cô nói và nhướng một bên mày nhìn Tatum, người đang há hốc mồm như một con cá. “Được, anh cứ lấy một đôi găng tay đi. Nhớ đưa cho người bạn đi cùng anh nữa.”
Anh gật đầu và đeo găng tay vào. Chúng rất nhỏ, đối với bàn tay mảnh khảnh của Audrey thì rất vừa nhưng với bộ móng vuốt vụng về của anh thì cứ như đang bị đôi găng tay cao su ép hết máu ra. Anh nhủ thầm không được nắm tay lại, bằng không chiếc găng tay chắc chắn sẽ bị rách làm đôi.
“Cô đến đây lúc nào?” Anh hỏi.
“Khoảng nửa tiếng trước,” cô nói. “Thi thể được phát hiện lúc chín giờ rưỡi.”
Tatum nhìn xung quanh. “Bãi tắm này không có người à? Sao lâu vậy mới phát hiện được thi thể?”
“Tôi đoán là người ta không chú ý đến cô ấy.” Audrey vừa nói vừa gấp chiếc túi giấy lại. Cô lấy một cây bút từ trong túi ra và viết vội lên túi. “Họ tưởng cô ấy đang ngủ hay gì đó.”
Tatum lắc đầu tỏ vẻ không tin. Một người phụ nữ chết giữa bãi tắm đông người vào một ngày nắng như thế này. Vậy mà mất tận hai, hay có lẽ là ba tiếng mới có người chú ý đến cô ấy. “Tìm được gì không?”
“Có một vài dấu chân,” Audrey nói. “Nhưng cả hiện trường đã bị giẫm nát nên tôi nghi ngờ là chẳng có dấu chân nào ở đây phù hợp. Dù sao thì chúng tôi cũng đã chụp lại vài tấm ảnh. Tôi tìm thấy vài mẩu đầu lọc thuốc lá và một chiếc bao cao su đã qua sử dụng bị chôn vùi trong cát.”
Tatum tin rằng nếu Audrey tìm kiếm bất kỳ nơi nào trên bãi tắm này, cô cũng sẽ phát hiện ra những mẫu vật tương tự.
“Cảm ơn Audrey!” Anh đứng dậy.
“Không có gì.” Cô liếc nhìn anh mỉm cười rồi nhanh chóng xoay đầu sang một bên. Ngay cả cử chỉ của cô ấy cũng rất giống Tina. Anh tự hỏi không biết có phải Audrey đã được công nghệ sinh học tạo ra để khiến anh cảm thấy phiền não hay không.
Zoe đến gần họ, Tatum đưa cô đôi găng tay và không nói gì. Cô liền đeo vào và chăm chú nhìn thi thể, Tatum cũng cố gắng làm theo để xem cô đang nhìn ngắm thứ gì.
Tay của nạn nhân ôm lấy gương mặt, hoàn hảo mô phỏng một người đang khóc. Nếu không phải vì tư thế bất động thiếu tự nhiên kia kèm theo sắc xám nhẹ trên làn da thì không tài nào đoán ra cô ấy đã chết. Cô gái mặc một cái áo tay dài và váy ngắn màu nâu bó lấy phần bắp đùi, chân để trần. Có một vết bầm quanh cổ kèm theo những vết khác trên khuỷu tay và mắt cá chân. Không cần bác sĩ pháp y nói Tatum cũng biết là cô gái đã bị trói. Có phải hắn đã giết cô ấy khi cô đang bị trói không? Cái chết của cô ấy có đau đớn không? Cô ấy có la hét, có cầu xin kẻ bắt giữ giải thoát cho mình không? Anh nhìn những con sóng ngoài xa, cảm thấy trong lòng phẫn nộ.
Hôm nay là một ngày gió lộng, những cơn sóng nhỏ trong hồ Michigan ngẫu nhiên va vào nhau tạo ra những xoáy nước nổi bọt trắng. Một ngày không phù hợp để chơi lướt sóng, anh tự nghĩ, mặc dù đã hơn mười lăm năm rồi Tatum không còn chơi lướt sóng nữa. Một khi đã bắt đầu lướt sóng, anh không thể nào nhìn vào những cơn sóng mà không nhận định chúng có thuận lợi hay không.
Đây là một bãi tắm khá đẹp. Một bên là nước, bên còn lại là những tòa nhà cao tầng nằm dọc bờ hồ Chicago. Hầu hết các cửa sổ đều nhuốm một màu xanh như đang phản chiếu hình ảnh của dòng nước. Có một công viên cây xanh nhỏ nằm ở phía Nam. Người dân chắc chắn rất thích đến đây để đi dạo, chạy bộ dọc theo bãi tắm hoặc bơi lội. Không biết đến khi nào thì họ mới tiếp tục làm vậy nhỉ? Liệu ngày mai bãi tắm có đông không, dù rằng có một người phụ nữ vừa bị vứt xác tại đó?
“Ông có thể ước tính thời gian tử vong không?” Tatum nghe tiếng Zoe hỏi. Anh quay lại nhìn Zoe và thi thể, cô đang trò chuyện với vị bác sĩ pháp y.
“Có lẽ là sau khi tiến hành khám nghiệm tử thi, nhưng tôi không chắc lắm. Nếu cô ấy đã bị ướp xác giống như những nạn nhân trước đó thì sẽ rất khó.”
“Có phải ông là người đã kiểm tra hai nạn nhân trước đó không?” Zoe hỏi.
“Đúng!” Ông nói.
“Tôi rất vui mừng nếu được cùng ông trò chuyện và so sánh các kết quả khám nghiệm của ba nạn nhân.”
Vui mừng. Zoe đúng là biết chọn từ để diễn đạt. Dùng từ vui mừng để nói về một người phụ nữ bị siết cổ chết và bị ướp xác. Vui quá là vui. Là lá la.
Vị bác sĩ pháp y gật đầu rồi cẩn thận cầm lấy một bàn tay của nạn nhân, tay kia của ông vững vàng nâng phần bắp tay. Ông kéo cánh tay khỏi gương mặt.
“Cơ thể cô ấy mềm mại hơn hai nạn nhân trước,” ông nói với Zoe.
“Cô ấy không mở mắt.” Zoe quan sát kỹ rồi nói.
“Miệng cũng vậy,” vị bác sĩ pháp y nói. “Miệng của nạn nhân đầu tiên không hề ngậm lại.” Ông đẩy chiếc túi giấy về phía lòng bàn tay và buộc chặt bằng một sợi dây thun.
“Cô ấy có đeo nhẫn,” Zoe chỉ vào bàn tay còn lại.
“Phải, khi nào đến nhà xác họ sẽ tháo ra,” vị bác sĩ pháp y kéo bàn tay thứ hai xuống, để lộ ra toàn bộ gương mặt nạn nhân. Cả hai mắt của cô đều nhắm, gương mặt mang một vẻ bình thản.
“Xin phép?” Zoe hỏi và chỉ vào lòng bàn tay ra hiệu.
“Tôi nghĩ là cô nên...”
“Tôi sẽ cẩn thận.” Zoe thận trọng nắm lấy lòng bàn tay nạn nhân và tháo chiếc nhẫn để sang một bên. Cô chăm chú quan sát ngón tay rồi nhìn sang Tatum. “Không có vết hằn,” cô nói.
“Biết đâu cô ấy không phơi nắng thì sao.” Tatum đưa ra giả thuyết.
Zoe sốt ruột lắc đầu, cô nhẹ nhàng dịch chuyển phần cổ áo. Dễ nhận thấy màu da có chút khác biệt. “Cô ấy có vết rám nắng ở đây,” Zoe nói. “Cô ấy từng mặc một loại áo để lộ nhiều da thịt hơn thế này.” Cô kéo cổ áo xuống phía dưới, để lộ ra một vết rám nắng tương tự gần phần ngực của thi thể. “Và cổ áo cũng khoét sâu hơn,” cô nói thêm.
“Như vậy nghĩa là?” Vị bác sĩ pháp y để túi giấy lên bàn tay thứ hai và hỏi.
“Cô ấy đã quen với việc phơi nắng khi ăn vận trang phục mát mẻ.” Zoe cắn môi. “Có khả năng cô ấy hành nghề mại dâm.”
“Hoặc là một cô gái đạp xe đi giao hàng.” Tatum nói: “Hoặc một hoạt náo viên của đội Cubs[1]. Hoặc một cô gái thất nghiệp thích mặc áo dây đi bộ buổi sáng. Cô không thể suy diễn...”
“Tôi không hề suy diễn,” Zoe lên giọng. “Một trong những nạn nhân trước đó cũng là gái mại dâm. Những nạn nhân dễ gặp rủi ro chính là mục tiêu chính của những tên sát nhân hàng loạt. Tôi nghĩ khả năng này rất cao.”
Tatum bực dọc và quay người bước đi. Anh tiến đến nhân chứng đang đứng cùng Trung úy Martinez. Người đàn ông này có mái tóc vàng và một bộ râu quai nón mờ nhạt, trái ngược hoàn toàn với râu của Martinez.
“Đây có phải là người tìm ra thi thể không?” Tatum hỏi.
“Phải.” Martinez gật đầu. “Dan Finley.”
“Tôi cần phải đi ngay.” Dan cất cao giọng. “Tôi có việc cần làm và...”
“Việc gì?” Tatum hỏi.
“Tôi là nhà cung cấp diêm mạch. Nhiều cửa hàng và nhà hàng lấy hạt diêm mạch tại cửa hàng tôi. Ngày nay, chỉ cần các anh muộn một đơn hàng thôi, người ta sẽ chuyển sang nhà cung cấp khác ngay. Chẳng có chút lòng trung thành hay tình hữu nghị nào cả. Đúng là thấy ăn tìm đến, thấy đánh...”
“Anh đến bãi tắm lúc mấy giờ?” Tatum hỏi.
“Tôi đã trả lời câu hỏi này hai lần rồi đấy. Các anh định bắt tôi trả lời những câu hỏi tương tự thêm bao nhiêu lần nữa đây?”
“Chúng tôi đang điều tra một vụ án giết người, thưa anh Finley!” Martinez nói. “Chúng tôi không muốn mắc phải một sai lầm nào cả. Tôi chắc là anh cũng hiểu được điều đó.”
“Như đã nói với những người khác, tôi đến bãi tắm vào khoảng tám giờ.”
“Vậy mà anh đợi cho đến tận chín giờ rưỡi mới báo cáo chuyện tìm thấy thi thể sao?” Tatum hỏi.
“Tôi đâu có biết là cô gái đã chết. Tôi cứ tưởng cô ấy đang khóc.”
“Anh để người phụ nữ ngồi khóc trên bãi biển suốt một tiếng rưỡi rồi mới đến xem qua cô ấy sao?”
“Ngoài tôi ra cũng đâu có ai khác đến kiểm tra thử, do tôi không muốn tự ý làm bừa thôi.” Dan nói, miệng anh méo mó cay đắng. “Ngày nay các anh không thể nào ra bãi tắm mà không gặp phải những chuyện như thế này.”
“Anh không thể nào ra bãi tắm mà không tìm thấy một xác chết sao?” Tatum nhìn người đàn ông với vẻ hoài nghi.
Dan mím môi và không nói gì thêm. Tatum lắc đầu bỏ đi, một phút sau Martinez cũng đến bên cạnh anh.
“Nạn nhân thứ ba.” Tatum nói với Martinez.
Martinez gật đầu. “Và chỉ mới có mười một ngày kể từ sau vụ gần nhất.”
Tatum khoanh tay nhìn về phía mặt hồ. Anh cảm thấy chán nản và lo lắng. Hy vọng họ có thể bắt được hung thủ trước khi cái xác thứ tư xuất hiện.
❀ ❀ ❀
[1] Đội bóng chày chuyên nghiệp có trụ sở tại Chicago, Illinois.