Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

❊ ❊ ❊

Thị trấn Maynard, Tiểu bang Massachusetts, Chủ nhật, ngày 14 tháng 12 năm 1997.

Zoe nhìn chăm chú chiếc quan tài đang mở nắp, cố gắng cảm nhận những gì mà cô đáng ra phải cảm nhận vào lúc này. Đau thương, khiếp vía, sợ hãi.

Nhưng tất cả những gì mà cô cảm nhận được chỉ có sự trống trải và hối hận vì trước đó đã không đi vệ sinh.

Hai ngày trước, hiệu trưởng bước vào lớp và thông báo rằng chị gái của Nora là Clara đã bị giết. Zoe nghe thấy tiếng khóc lóc, tiếng la hét, tiếng thì thầm của những đứa trẻ xung quanh, chúng đã bị sốc. Nhưng cô thì chỉ nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của hiệu trưởng và thầm nghĩ trước đây cô chưa từng thấy ông khóc bao giờ.

Nora bằng tuổi và học chung với cô trong hầu hết các lớp học. Zoe đã đến nhà cô bé ba lần khi cô còn rất nhỏ. Họ đã từng là bạn với nhau thời cả hai lên 6 tuổi. Còn những ký ức của cô vê Clara rất mơ hồ, cô chỉ nhớ đó là một cô chị 10 tuổi xinh đẹp mà Nora rất ngưỡng mộ.

Zoe thấy lo ngại trước phản ứng của mình. Gần đây cô đã mượn sách về sát nhân hàng loạt và đọc rất nhiều về những kẻ bị thái nhân cách, những kẻ không hề có chút thương xót nào đối với nhân loại. Số lượng những người bị thái nhân cách cao đến bất ngờ, chiếm một phần trăm trên tổng dân số. Liệu cô có phải một người bị thái nhân cách hay không? Phải chăng đó là lý do khiến cô không có chút cảm xúc gì dành cho Clara? Phải chăng đó là lý do khiến cô không rơi nước mắt được trước mất mát của Nora? Mẹ cô đang khóc ngay bên cạnh, trong khi bà ấy không hề biết rõ về Nora và Clara bằng cô. Trong nhà nguyện có rất nhiều người đang khóc, tiếng khóc vang vọng trong đại sảnh rộng lớn. Zoe cố nặn ra một giọt nước mắt, cố gắng nghĩ về cảm xúc của Nora lúc đó. Clara, người chị gái độc nhất của cô bé bị tên sát nhân hàng loạt tại Maynard bắt đi. Hắn cưỡng bức và giết chết cô, xác cô bị vứt như người ta vứt rác xuống con sông Assabet.

Chẳng có gì cả.

Nhân viên tư vấn trong trường từng bảo với họ rằng mọi phản ứng đều bình thường, rằng con người thường trải nghiệm nỗi đau theo những cách khác nhau. Nhưng tất nhiên, ý cô ấy không bao gồm trường hợp không có chút phản ứng nào, như vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy.

Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đã bị giết hại một cách dã man.

Nhưng Clara trông không giống như một người bị giết hại dã man. Trông cô ấy như đang ngủ.

Zoe quay lại, đối diện với đám đông đang khóc. Cô cố tìm một người giống mình, một người không cảm xúc. Có một vài đứa nhóc trông khá bình thản vì chúng không biết chuyện gì đang diễn ra. Nhưng những người lớn mà Zoe nhìn thấy, gương mặt của tất cả bọn họ nếu không giàn giụa nước mắt thì cũng trông như đang đứng bên bờ vực thẳm.

Zoe bắt đầu bước ra ngoài. Mẹ cô đi theo vuốt ve mái tóc của cô.

Một bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy Zoe. Cô nhìn xuống Andrea đang đi bên cạnh, gương mặt cô bé trông rất căng thẳng. Có phải Andrea đã biết chuyện gì đang diễn ra không? Gần đây cô bé luôn ngủ trên giường của Zoe. Cô bé đã biết có gì đó rất không ổn.

Cả khung cảnh bên ngoài là một màu trắng toát. Tuyết rơi đầy trên sân nhà nguyện, bao phủ lấy những cái cây, bãi cỏ. Một lớp tuyết mỏng bám lấy bức tường thấp chắn giữa phần sân và mặt đường. Cô theo cha mẹ ra xe, tất cả đều không nói gì. Mọi người vào trong xe, tiếng động cơ khởi động im lặng một cách lạ kỳ. Cô thấy đầu óc choáng váng, cứ như đang ở một nơi nào khác.

Mắt không khóc. Lòng không đau. Giống hệt như hung thủ.

Andrea dựa đầu vào cánh tay cô khi họ đang trên đường về nhà. Cô bé nghịch những ngón tay của Zoe giống như cách cô bé thỉnh thoảng làm mỗi tối. Cô bé vuốt qua vuốt lại ngón cái của Zoe. Zoe vẫn không nói gì dù cảm thấy khá nhột.

Cũng giống như bất kỳ chuyến xe nào trong thị trấn nhỏ này, khoảng thời gian ngồi xe về nhà trôi qua khá nhanh. Khi họ đến nơi và ra khỏi xe, không hiểu vì sao khung cảnh trước mắt Zoe cứ nghiêng qua nghiêng lại.

Sau đó cô ngã quỵ trên nền đất và nôn ra những gì đã ăn lúc sáng. Tim cô đập nhanh. Mẹ vuốt tóc cô ra phía sau và nói gì đó nhưng Zoe không thể hiểu được những lời của mẹ, cứ như chúng đã bị hòa lẫn vào nhau. Cô bắt đầu ho và khạc. Nhìn chất lỏng vàng vọt lổn nhổn nằm vung vãi trên tuyết, người cô run lên dữ dội.

*

Zoe kiểm tra đồng hồ lần nữa. Là hai giờ mười bảy phút sáng, cô tin rằng mình sẽ không ngủ lại được nữa. Andrea đang nằm co tròn bên cạnh cô, người Zoe được đắp chăn cao đến cổ, một lọn tóc xõa đung đưa trên má. Zoe đã quen nằm ngủ ở nửa bên giường rồi, cô hầu như không còn bận tâm đến chuyện đó nữa.

Zoe đã khóc. Nói đúng hơn là khóc không ngừng. Cô vừa run sợ vừa khóc hơn một tiếng đồng hồ. Mẹ cô ôm lấy cô và vuốt ve, cố gắng tìm ra những lời thích hợp để dỗ dành. Cuối cùng, cô loạng choạng bước vào phòng và ngã phịch lên giường. Cô nhìn lên trần nhà, cố gạt bỏ những hình ảnh khủng khiếp đang liên tục đeo bám. Khoảng thời gian còn lại trong ngày diễn ra thật mơ hồ. Cô chỉ muốn ở một mình và không chịu trò chuyện với bất cứ ai ngoại trừ Andrea. Cô đã im lặng khi thấy Andrea bước vào phòng và nhìn cô bé nằm bẹp xuống sàn, cô cảm thấy có chút nhẹ nhõm.

Và giờ Zoe chỉ ước mình có thể ngủ được, cô đã kiệt sức.

Sau một hồi, cô lại thở dài, bật công tắc đèn ngủ lên. Andrea động đậy và lăn qua bên kia để tránh ánh sáng từ chiếc đèn. Cô nhặt lấy cuốn sách được giấu dưới gầm giường lên, cuốn sách mà cô đã mượn từ thư viện, Whoever Fights Monsters[1] được viết bởi Robert K. Ressler. Đây là cuốn sách thứ năm về sát nhân hàng loạt mà cô đã mượn, nhưng nó lại là cuốn đầu tiên được viết bởi một chuyên gia khắc họa của FBI. Cô còn không biết là có một công việc như vậy tồn tại.

Càng đọc cuốn sách này, mọi thứ càng trở nên sáng tỏ. Maynard chẳng phải là nơi duy nhất xuất hiện một tên sát nhân hàng loạt. Và những tên sát nhân này dù tàn ác như thế nào đi nữa thì vẫn có thể bị giải mã. Ressler liên tục nhấn mạnh rằng, thứ thúc đẩy hầu hết các tội phạm hàng loạt ra tay chính là ảo tưởng của chúng. Nó sẽ phát triển, trở nên mạnh mẽ cũng như chi tiết hơn, dần dần xâm chiếm tâm trí của hung thủ cho đến khi hắn thực hiện nó. Và việc hiện thực hóa ảo tưởng sẽ thỏa mãn tên hung thủ trong một khoảng thời gian nhất định cho đến khi hắn tiếp tục muốn giết người.

Zoe rất ngạc nhiên trước những khắc họa vô cùng chi tiết mà Ressler đưa ra. Không biết ông ấy sẽ nói gì về tên sát nhân hàng loạt Maynard nhỉ?

Cô ước gì vị cảnh sát trưởng tại Maynard sẽ tìm đến sự giúp đỡ của một chuyên gia khắc họa FBI.

Cô bắt đầu đọc qua buổi thẩm vấn mà Ressler từng thực hiện với David Berkowitz, kẻ được mệnh danh là “Con trai của Sam”. Berkowitz đã nổ súng bắn rất nhiều đàn ông và phụ nữ, mặc dù mục tiêu của hắn vốn dĩ là phụ nữ. Zoe đang xem bài tóm tắt của cuộc trò chuyện nói về những ảo tưởng bệnh hoạn của hắn thì đọc phải một đoạn khiến cô lạnh người. Berkowitz nói với Ressler là vào những đêm không có đối tượng để ra tay, hắn sẽ đến một trong các hiện trường gây án đầu tiên để nhìn ngắm nơi đó và thủ dâm. Ressler đã chỉ ra trong cuốn sách rằng, đây là lần đầu tiên họ có chứng cứ xác thực về việc hung thủ có quay lại hiện trường gây án cũng như lý do thích cho hành động đó.

Zoe đọc đi đọc lại đoạn đó vài lần, cảm thấy có thứ gì đó khiến cô bứt rứt. Nó cứ liên tục châm chích trong đầu, một thứ cảm giác bệnh hoạn mà cô không muốn xác định rõ. Thay vào đó, cô gập sách lại, nhét dưới gầm giường rồi cố gắng ngủ tiếp.

Có thể đêm đó Zoe còn bay ra ngoài và ghé thăm những chiếc giường khác tại Maynard trong trạng thái mơ ngủ cũng nên.

Tâm trí của cô liên tục gợi lại cái ngày cách đây một tháng rưỡi.

Rod Glover đã làm gì tại ao Durant? Cô có hỏi anh câu này nhưng chưa bao giờ nhận lại được một câu trả lời thẳng thắn. Thay vào đó, anh lại kể với cô về một vụ hỏa hoạn và cách mà anh đã cứu sống thư ký của họ. Một câu chuyện thật kỳ lạ.

Cô chợt nghĩ mình chưa nghe bất kỳ ai khác kể về vụ hỏa hoạn này. Maynard là một thị trấn nhỏ. Chỉ cần có ai đó bị xẹp bánh xe thôi thì đến cuối ngày một nửa thị trấn đã biết chuyện rồi.

Văn phòng bị cháy á? Lại còn một người phụ nữ được đồng nghiệp anh dũng giải cứu? Tuy vụ án giết người vẫn đang diễn ra nhưng nếu có một trận hỏa hoạn như vậy, người ta hẳn sẽ nhắc đến nó và bàn luận không ngừng.

Và rồi cô nghĩ lại những câu chuyện kỳ lạ khác mà anh từng kể với cô. Chẳng phải anh ấy từng nói mình đã diễn một vai quần chúng trong những tập đầu của Buffy the Vampire Slayer, nhưng những cảnh quay ấy lại bị cắt mất vì anh ấy tranh cãi với nhà sản xuất hay sao? Anh ấy còn khẳng định mình từng làm nhân viên tình báo của CIA dù không thể tiết lộ bất cứ thông tin nào với cô.

Zoe không hề ngây thơ. Trước giờ cô vẫn cho rằng anh đang lừa cô hoặc đang thổi phồng sự thật lên một chút. Nhưng giờ nghĩ lại, những câu chuyện đó không giống với những giai thoại dí dỏm nữa mà giống với những lời nói dối vô thưởng vô phạt hơn.

Cô lấy cuốn sổ và lật mãi cho đến khi tìm thấy thứ cần tìm. Zoe đã sao ra một phân đoạn trong bài báo nói về những người bị thái nhân cách, nội dung mô tả Bảng Kiểm tra Thái nhân cách của Hare. Đây là một danh sách liệt kê những đặc điểm tương ứng của bệnh thái nhân cách. Zoe, người yêu thích những danh sách liệt kê bằng đầu mục đã dán danh sách này vào sổ. Mục thứ ba trong danh sách: tật nói dối.

Cô tiếp tục nhìn những mục còn lại. Vẻ ngoài quyến rũ, có. Anh luôn mỉm cười mỗi khi trò chuyện cùng cô, thường hay chạm vào tay cô với một bộ dạng thân thiện. Còn những lần bắt chước người khác nhiều không đếm xuể và óc hài hước đến nhàm chán của anh mỗi khi cố gắng làm cô cười nữa. Thật sự nó đã có tác dụng, cô rất lấy làm xấu hổ khi thừa nhận điều này. Cô đã thích anh. Đó là tất cả những gì anh cần làm để có được cảm tình từ cô.

Thiếu sự đồng cảm. Cô cố nghĩ xem đặc điểm này có nghĩa là gì. Nghĩa là không thấu hiểu cảm nhận của người khác, đúng không? Nhưng Rod có thấu hiểu mà. Anh luôn lắng nghe mỗi khi cô phàn nàn về cha mẹ hay chuyện ở trường, luôn gật gù đồng tình và cô có thể nhìn ra được sự quan tâm trong đôi mắt của anh. Cô cố gắng hình dung đôi mắt của một người không quan tâm sẽ như thế nào. Chúng sẽ trống rỗng, vô cảm.

Cô đặt danh sách sang một bên. Rod là người tốt mà, tất nhiên là anh ấy thấu hiểu cảm nhận của mọi người; anh ấy...

Anh ấy chẳng có chút hứng thú gì khi nghe cô kể về vụ giết người đầu tiên, lại còn ngay lập tức cố làm trò để cô cười. Zoe so sánh phản ứng của anh với những người khác. Bạn bè của cô, gương mặt họ thể hiện sự buồn bã và sợ sệt. Cô Hernandez, cô ấy đã khóc khi nói với cả lớp về vụ án. Cả những gương mặt giàn giụa nước mắt và đỏ hoe trong hành lang nữa.

Nhưng Rod, anh ấy lại bắt chước một nhân vật trong Buffy.

Những kẻ bị thái nhân cách đâu phải thây ma, mắt của họ vẫn hoạt động mà. Cô bước xuống giường và nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong gương. Giả vờ quan tâm khó đến cỡ nào nhỉ? Cô hơi cau mày nhìn vào gương. Hình ảnh phản chiếu đang buồn bã nhìn cô. Trông tràn đầy “sự đồng cảm”.

Giả vờ quan tâm khó đến cỡ nào ư? Có vẻ là không khó chút nào. Ánh nhìn trong mắt của một người thật chẳng có nghĩa lý gì.

Zoe lại leo lên giường, cẩn thận tránh làm Andrea thức giấc. Cô cầm danh sách lên lần nữa và nhìn qua một lượt.

Phong cách sống dựa dẫm. Cô đột nhiên nhớ lại hàng tá lần Rod ghé qua để mượn dụng cụ làm vườn hoặc những thứ linh tinh như sữa, đường hay bia. Thường xuất hiện khi mọi người đang ăn tối, thường khen thức ăn trông thật ngon và rồi nhận được lời mời cùng nhau dùng bữa khá trễ từ cha mẹ cô. Zoe đã từng nghe mẹ than phiền về chuyện đó trên một lần, và cô đã từng cho rằng mẹ mình chỉ đang cư xử nhỏ nhen và hẹp hòi.

Dần dần, cô bắt đầu phát hiện những mối liên hệ khác. Những khoảnh khắc trong quá khứ cứ thế tương ứng với các đặc điểm trong danh sách, nhưng vẫn còn thiếu rất nhiều mới khớp hết toàn bộ trong đây. Cô cũng chẳng biết anh là một kẻ sớm có vấn đề về hành vi hay là một kẻ phạm tội ở độ tuổi vị thành niên nữa. Trên thực tế, cô chẳng biết gì về anh ngoại trừ việc anh đã dọn đến Maynard ba năm trước. Trước đó anh ấy ở đâu? Vì sao lại dọn đi? Anh ấy có gia đình ở đâu không? Những điều nhỏ nhặt mà anh từng kể với cô hay cha mẹ cô đều xoay quanh những câu chuyện thật, giả khó phân. Đột nhiên, quá khứ của anh trở nên thật bí hiểm.

Mặc dù vậy, những manh mối về anh bắt đầu được lý giải.

Phải chăng Rod Glover là một người Thái nhân cách?

Có thể. Nhưng điều đó không khiến anh là một kẻ sát nhân hàng loạt. Cứ một trăm người thì sẽ có một người bị thái nhân cách. Và phần lớn họ đều vô hại.

Cô cố tưởng tượng cảnh Rod, một người có nụ cười lộ cả hàm răng và những hành động nực cười đang ẩn nấp, chờ đợi Clara tiến lại gần hơn. Mái tóc của anh rối bù. Có tên sát nhân hàng loạt nào tóc rối bù như vậy không nhỉ? Cảm giác thật sai trái.

Anh ấy làm gì tại ao Durant vào ngày hôm đó? Có phải anh ấy đến vì nơi đó thích hợp để đi dạo không, hay là vì anh ấy đang ghé thăm hiện trường gây án? Anh ấy đang làm gì vào thời điểm bị cô bắt gặp?

Cô cứ tưởng anh đang đi tè.

Cô run rẩy nắm tay lại. Cô nhớ lại hơi thở gấp gáp của anh lúc đó. Có cảm giác nghẹn đắng nơi cổ họng. Đây không thể nào là sự thật được. Không thể nào.

Nhưng cô biết là có thể. Cô phải nói chuyện này với một ai đó thôi.

❀ ❀ ❀

[1] Tạm dịch: Khắc tinh của quái vật.

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.