Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22

❊ ❊ ❊

Tatum có linh cảm lớn là Marvin đang mở tiệc tại nhà của họ.

“Ông Marvin, tiếng gì ồn quá vậy?” Anh gào thét trong điện thoại. Tiếng nhạc phát ra từ loa buộc Tatum phải để thiết bị cách xa lỗ tai.

“Hả? Ông không nghe được!”

“Tiếng ồn đó, Marvin, là tiếng gì vậy?”

“Đợi tý.”

Có tiếng cửa đóng sầm, âm lượng của tiếng nhạc giảm đi phần nào. “Xin lỗi,” Marvin nói. “Tiếng nhạc làm ông không nghe được.”

“Có chuyện gì vậy?”

“Ông có mời vài người bạn ghé chơi,” Marvin giải thích.

“Hàng xóm sẽ báo cảnh sát cho xem,” Tatum nói. “Ồn muốn điếc cái lỗ tai luôn.”

“Ông đã mời luôn hàng xóm rồi Tatum,” Marvin nói. “Họ đang rất vui vẻ.”

Tatum thở dài. “Mọi chuyện ở đó vẫn ổn chứ?”

“Ông nghĩ con mèo của mày đang nổi giận vì mày bỏ nó lại với ông đấy.”

“Sao lại như vậy?”

“Mày nhớ cái đôi giày nâu mà mày cất trong phòng ngủ không?”

“Nhớ,” Tatum nói, trong lòng cảm thấy muốn ngã quỵ.

“Nó đã ị vào trong đôi giày mày đó Tatum!”

“Khốn kiếp, ông đã quăng đôi giày đi chưa?”

“Ông không động vào đâu. Ông đã đóng cửa phòng lại để cái mùi đừng bay ra ngoài rồi, có cả mùi khai nữa.”

Tatum ngồi xuống. Cuộc đời anh đúng là đang bị hủy hoại. “Mùi khai gì?”

“Mèo của mày tiểu lên giường, nó còn cào rách luôn cái chăn.”

“Có lẽ là ông nên đem nó đến nhà tình thương cho đến khi nào cháu về nhà đi.” Tatum nói với một con tim trĩu nặng.

“Phải, ông đã thử rồi Tatum. Nó cào muốn rách mắt ông ra luôn, hai bàn tay ông trông cứ như mới bị một con sư tử nhỏ vồ lấy vậy.”

“Vâng.”

“Nói thật nha, Tatum. Con mèo này là một mối nguy. Dạo này mỗi khi đi ngủ, ông đã bắt đầu để sẵn bên giường một cây súng được nạp đạn.”

“Ông làm gì có súng.”

“Bây giờ thì ông có rồi.”

Tatum cố gắng kiềm chế bản thân. Lúc này có la mắng người ông qua điện thoại cũng chẳng ích gì.

“Nghe đây, Freckle chỉ cần được yêu thương chút xíu thôi. Hãy vuốt ve nó, để nó ngồi lên đùi ông...”

“Con quái đó không được phép đến gần đùi của ông. Mày biết giữa đùi ông có gì không? Là một thứ rất quan trọng đấy.”

“Phải, cháu hiểu, nhưng mà...”

“Là 'thằng nhỏ' đó Tatum à. Là 'thằng nhỏ' nằm ở giữa đùi ông,” Marvin thanh minh. “Ông không để cái thứ đó đến gần 'thằng nhỏ' của ông đâu. Mày lo bắt cái tên sát nhân hàng loạt của mày rồi quay về đây đi, con mèo này sắp bất trị rồi.”

“Cháu đang làm đây, ông đã nói chuyện với bác sĩ Nassar về mấy viên thuốc chưa?”

“Chưa, Tatum à. Ông ấy bận lắm.”

“Sáng ngày mai hãy gọi cho ông ấy trước tiên, bằng không thì thề có Chúa, cháu...”

Có tiếng cửa mở thật mạnh, tiếng nhạc ban nãy lớn trở lại.

“Marvin, anh có tham gia không đây?” Tatum nghe thấy tiếng la của một người phụ nữ xen lẫn tiếng nhạc. “Rượu đến rồi!”

Có tiếng đổ bể đột ngột phía sau và giọng của một người phụ nữ sững sờ hét lên.

“Marvin,” Tatum nói. “Đừng có phá nhà của cháu đó.”

“Là con mèo đó Tatum, mọi chuyện đều là lỗi của con mèo. Ông phải đi đây.” Đường dây điện thoại bị ngắt.

Tay Tatum buông lơi khiến chiếc điện thoại suýt rớt xuống sàn. Lần sau anh sẽ thuê ai đó chăm sóc Marvin và Freckle. Chuyện ngôi nhà đang trên đà bị tàn phá chỉ là một phần khiến anh lo lắng mà thôi. Marvin dù hành động như thế nào đi chăng nữa cũng không còn ở độ tuổi 17, lỡ như người ông lớn tuổi lên cơn đau tim thì sao? Có Chúa mới biết ông ấy đã uống bao nhiêu rượu và hút bao nhiêu cỏ. Anh không hề làm quá đâu, ông ấy cần một ai đó bên cạnh để trông chừng.

Tatum cần uống gì đó. Có một quán rượu khá ngon tên Kyle's nằm ngay bên kia đường.

Anh nhét ví vào túi và giắt súng bên hông, sau đó rời khỏi nhà nghỉ và băng sang đường để đến quán Kyle's. Trên đường đi, Tatum nhìn quanh và bắt đầu đắm chìm vào bầu không khí nơi đây. Khốn thật, anh nhớ cảm giác của một thành phố đích thực. LA đã là nhà của anh trong mười năm qua. Ban đầu vì lớn lên tại Wickenburg, bang Arizona, một thị trấn mà đi đâu cũng gặp người quen nên anh từng nghĩ LA là nơi ồn ào và ngột ngạt. Các giác quan của anh liên tục bị tấn công, quá nhiều đèn, quá nhiều người, quá nhiều mùi, quá nhiều âm thanh. Nhưng dần dần, nơi đó đã gắn liền với anh, anh bắt đầu tận hưởng nhịp sống diễn ra dồn dập quanh mình. Để rồi sau đó chỉ vì một hiểu lầm nho nhỏ giữa anh và cấp trên kéo theo khoảng năm mươi hiểu lầm tương tự, anh phải chuyển sang sống tại Thành phố Dale, bang Virginia. Một nơi hầu như chẳng còn sự phấn khích kéo dài đến vô tận.

Chicago không giống như LA, nhưng anh có thể một lần nữa cảm nhận sự hào hứng khi được ở một nơi mà mọi chuyện đều có thể xảy ra. Có một nhóm phụ nữ cười nói sảng khoái đi ngang qua Tatum, một người trong số họ gửi anh một nụ hôn gió. Lại thêm ba người đàn ông lướt qua, tất cả đều đang tập trung nhìn vào điện thoại của mình. Một người tài xế lái taxi dừng lại hỏi anh có cần đi đâu không. Sự chuyển động... Sự sống...

Tatum đến quán Kyle's. Sau khi mở cửa, anh được chào đón bằng một bài hát của Leonard Cohen, khiến anh lập tức có cảm tình với nơi này.

“Chào anh!” Cô nhân viên phục vụ mỉm cười với anh. Đây là một cô gái tóc đỏ dễ thương, trông như vừa mới tốt nghiệp trung học. “Anh có bạn ở đây à?”

“Ừm... không. Tôi đi một mình.”

“Vâng, tối nay chúng tôi hơi đông khách,” cô tỏ vẻ ái ngại. “Chúng tôi còn vài chỗ tại quầy, nhưng mà...”

“Ngồi tại quầy cũng được,” anh nói.

Cô do dự dẫn anh đến chỗ quầy pha chế. Ngay lập tức, Tatum phát hiện một thứ rất lạ. Nơi này khá đông khách nhưng tại quầy lại có đến bốn cái ghế đẩu trống không. Có một người phụ nữ đang ngồi quay lưng về phía anh, mỗi bên của cô ấy có hai cái ghế không ai ngồi.

“Tôi xin lỗi,” nhân viên phục vụ nói. “Bọn tôi sẽ bảo cô ấy dọn dẹp những tấm ảnh kia lần nữa. Cô ấy đang khiến cho mọi người xung quanh không được thoải mái.”

“Không sao đâu.” Tatum nhe răng cười với nhân viên phục vụ. “Tôi chịu được mà.”

Anh đến ngồi trên ghế đẩu và liếc nhìn người phụ nữ. Dĩ nhiên là Zoe rồi. Cô đang chăm chú nhìn một dãy ảnh chụp trải trên mặt quầy. Là hiện trường ba vụ án cộng với ảnh chụp cận cảnh trong lúc khám nghiệm tử thi, thảo nào những người xung quanh chạy mất dép. Cùng lúc ấy, nhân viên pha chế tiến về phía anh.

“Làm ơn cho một ly bia Honker's Ale,” Tatum nói.

Nhân viên pha chế gật đầu. “Nếu anh có thể bảo cô ấy dẹp những tấm ảnh đi thì chúng tôi sẽ không tính tiền bia,” anh ta nói.

“Tôi không nghĩ mình có thể khuyên bảo được cô ấy đâu,” Tatum thành thật trả lời.

Nhân viên pha chế rót cho anh một ly bia rồi bước đi, cố gắng tránh nhìn vào những tấm ảnh.

“Cô đang khiến cho mọi người không được thoải mái đấy,” Tatum nói.

“Chịu thôi, ở nhà nghỉ tôi không tài nào tập trung nổi. Có một cặp đôi đang ân ái ở phòng bên cạnh.”

“Rồi bọn họ cũng sẽ dừng lại thôi,” Tatum nói.

“Anh nghĩ thế thật à?”

Tatum hớp một ngụm bia, tận hưởng hương vị của nó. Đôi lúc chẳng có gì thơm ngon bằng bia. “Cô có ý tưởng gì về vụ án chưa?”

Zoe chán nản lắc đầu. “Tôi không hiểu hắn đang làm gì nữa,” cô hùng hồn chỉ vào những tấm ảnh. “Nếu là trước đây, tôi sẽ cho rằng hắn đang chơi đùa với họ như trẻ con chơi với búp bê. Mặc đồ cho họ, sắp đặt tư thế của họ, di chuyển họ từ nơi này sang nơi khác...”

“Chuyện đó không có khả năng sao? Hắn đâu phải người bình thường.”

“Đúng là vậy,” Zoe nói. “Nhưng hắn cũng không hoàn toàn bị hoang tưởng. Hắn chỉ đang hiện thực hóa ảo tưởng của chính mình thôi. Nhưng tôi không tin ảo tưởng của hắn là được chơi đùa với búp bê người.”

“Làm sao cô biết hắn không bị điều khiển bởi một giọng nói nào đó trong đầu?”

“Kẻ gây án là một người lạnh lùng, bình tĩnh, hành sự có tính toán. Những người bị hoang tưởng như anh miêu tả có khuynh hướng bốc đồng, họ thường hành sự bất chợt mỗi khi bị chứng hoang tưởng thôi thúc. Nhưng hắn không hề bốc đồng... ừm, phần lớn là vậy.”

“Phần lớn à?” Tatum hỏi.

“Các thi thể có dấu hiệu bị xâm hại sau khi chết,” Zoe nói. “Việc đó xảy ra trước quá trình ướp xác. Tôi nghĩ đó là do hắn bị cơn thèm muốn từ trong ảo tưởng thôi thúc. Tôi không nghĩ có bất kỳ hành vi tình dục nào của hắn là được tính toán từ trước.”

“Sao cô lại nghĩ vậy?”

“Các thi thể hầu như không có vết bầm nào ngoại trừ việc họ bị siết cổ đến chết và có vài người từng bị trói,” cô nói. “Có lý do cả đấy. Bởi vì những vết bầm sẽ không dễ dàng biến mất sau khi ướp xác. Nhưng quá trình giao hợp thì lại dữ dội và bạo lực. Hắn đã bị mất kiểm soát khi thực hiện hành vi đó.”

Tatum hớp thêm một ngụm bia. Không còn ngon như ngụm đầu tiên nữa. Zoe đã thành công hủy hoại hương vị của nó.

“Nghe này,” anh nói. “Cô đang ở trong quán rượu đấy. Dẹp mấy chuyện đó qua một bên đi, được không? Tôi sẽ mời cô bất kỳ món nào mà cô muốn uống.”

Zoe bặm môi.

“Sáng mai tôi sẽ cùng cô bàn chuyện vụ án. Chúng ta sẽ cùng nhau suy nghĩ.”

“Ý anh nghĩa là anh sẽ nảy ra một giả thuyết của riêng mình rồi phản bác tính xác thực trong giả thuyết của tôi, và nói rằng tôi chỉ đang thêu dệt ra nó để kiếm tiền ấy à?”

“Lời nói của tôi lúc đó quả thật rất đáng ghét, tôi xin lỗi.”

“Anh đã nói tôi cũng giống như Bernstein.”

“Cô đã nói tôi có tật tè dầm.”

Zoe hơi mỉm cười. Cô bắt đầu chậm rãi và cẩn thận thu dọn những tấm ảnh, cất chúng vào tập hồ sơ rồi bỏ vào túi xách. Nhân viên pha chế nhìn anh với vẻ cảm kích.

“Cho cô ấy thêm một ly... gì đó mà cô ấy đang uống đi.”

Zoe lắc đầu và đẩy cái ly đã uống cạn của mình sang một bên. “Đây là soda. Làm ơn cho tôi một ly bia, các anh có bia Guinness không?”

Nhân viên pha chế gật đầu rồi quay sang vòi rót bia.

Tatum kê ly ngay miệng, tận hưởng chiến thắng nho nhỏ của mình. Anh đã từng biết cách xử sự với mọi người cho đến khi... vâng, cho đến khi Paige rời bỏ anh trong sự cay đắng và bỡ ngỡ. Thật tốt khi anh có thể khiến một người phụ nữ khác mỉm cười lần nữa.

“Vậy,” anh nói. “Cô sống ở đâu? Ý tôi là nơi nào trong bang Virginia ấy?”

“Thành phố Dale.”

“Thật sao? Tôi cũng vừa dọn đến đó.”

Cô gật đầu. Trông có vẻ không mấy bất ngờ trước sự trùng hợp này.

“Có ai ở Thành phố Dale đang đợi cô về không?” Tatum hỏi.

“Anh quan tâm làm gì?”

“Chỉ là kiếm chuyện để nói thôi.” Tatum nhún vai. “Cô không nhất thiết phải trả lời. Chúng ta có thể ngồi đây uống trong yên lặng cũng được.”

Zoe có vẻ đang cân nhắc giữa các lựa chọn. “Có em gái tôi,” cuối cùng cô cũng nói.

“Cô đã kể tôi nghe về cô ấy rồi, ý tôi là ngoài em gái cô ra kìa.”

“À, kiểu như bạn trai ấy hả? Không có.”

Nhân viên pha chế đặt một ly bia nâu sủi bọt vừa cao vừa đầy trước mặt Zoe, cô nốc một ngụm đầy thỏa mãn.

“Vậy còn anh?” Cô hỏi.

“Chỉ có ông nội và con mèo tôi nuôi mà thôi. À, và một con cá nữa. Tôi hoàn toàn quên mất là bây giờ tôi đã nuôi thêm cá.”

“Nhưng không có vợ hay bạn gái gì à?”

“Không còn nữa.”

Cô hớp ly bia nhìn anh.

Anh lớn tiếng thở dài. “Có một cô gái. Hồi còn ở LA, chúng tôi suýt nữa đã làm đám cưới.”

“Chuyện gì đã xảy ra vậy?”

“Cô ấy bỏ đi. Trong lúc đang lên kế hoạch cho đám cưới thì cô ấy dọn đồ bỏ đi.”

“Tôi rất tiếc!”

“Cảm ơn!”

“Ông nội của anh cũng đi cùng khi anh chuyển đến Quantico à?”

“Phải!” Tatum cố gắng tìm cách giải thích về trường hợp của Marvin. “Bà của tôi qua đời năm ngoái, ông tôi rất đau buồn nên lúc ở LA ông ấy đã dọn vào sống cùng tôi chỉ một tuần sau khi Paige rời khỏi. Sau đó, lúc tôi nói với ông là mình sẽ chuyển đến Thành phố Dale, ông ấy bảo là ông cũng sẽ đi theo.”

“Thật tốt khi có một người ông thân thiết với mình như vậy.”

“Chỉ đúng một phần thôi,” Tatum nói. “Ông ấy khó đối phó lắm.”

“Ừ, những người có tuổi thường vậy mà,” Zoe gật đầu. “Thường thì họ đã quen thuộc với lối sinh hoạt riêng nên bất kỳ thay đổi nào cũng đều là một thử thách đối với họ.”

Tatum chớp mắt, cố gắng nghĩ xem Marvin có điểm gì giống với miêu tả vừa rồi. Ngoài từ thử thách ra thì mọi thứ còn lại không được giống cho lắm.

“À, phải. Ông và bà đã nuôi nấng tôi kể từ khi còn nhỏ, nên ít nhất tôi cũng phải giúp đỡ ông mình trong vấn đề...” Tatum hắng giọng, “sinh hoạt.”

Nhạc nền chuyển bài. Giọng hát của Nick Cave tràn ngập trong không gian của quán rượu. Tatum thật sự cảm thấy hạnh phúc khi đến nơi này.

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.