Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 140 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26

❊ ❊ ❊

Tatum cọ cọ vào mặt và thở dài. Đầu anh đau như búa bổ. Mỗi khi nhắm mắt, anh có thể nhìn thấy ánh sáng chói lòa từ màn hình vi tính vẫn còn lưu lại trong phạm vi tầm nhìn. Anh đã đọc báo cáo suốt ba tiếng đồng hồ, cần được hít thở ít không khí trong lành.

Tatum đang đọc báo cáo về các vụ mất trộm tại khu West Pullman. Sát nhân hàng loạt thường bắt đầu con đường phạm tội của chúng thông qua việc “trộm cắp những thứ đồ kích dục”. Chúng thường đột nhập vào nhà phụ nữ và lấy đi đồ lót, quần áo, hoặc những vật có thể khơi gợi ảo tưởng. Có khả năng tên sát nhân hàng loạt này cũng bắt đầu bằng những việc tương tự. Nếu gặp may, họ sẽ tìm được vài vụ như thế trong báo cáo và có thể tìm được vài manh mối về danh tính của hung thủ.

Vâng... có lẽ là phải rất may. West Pullman khá rộng lớn, trải dài hơn hai khu ở quận 5. Tại nơi này, việc mất cắp xảy ra thường xuyên. Tuy đã quá mệt mỏi khi phải ngồi đọc những vụ lấy trộm máy tính xách tay và nữ trang nhưng anh cũng thành công đánh dấu ba báo cáo đáng ngờ. Có hai vụ mà danh sách những vật bị mất bao gồm đồ lót. Vụ còn lại được báo cáo bởi một người đàn ông góa vợ, vật bị mất chính là nữ trang của người vợ đã chết. Tatum cho rằng nếu hung thủ bị kích thích bởi những thứ chết chóc thì việc lấy cắp nữ trang của một người phụ nữ đã chết có thể nằm trong danh sách phạm tội đầu tiên của hắn.

Họ sẽ thêm những báo cáo này vào một đống những đầu mối tiềm ẩn đang chất cao như núi. Có thể họ sẽ tìm ra mối liên hệ giữa chúng, hoặc cũng có thể đó là những thứ chẳng liên quan đến vụ việc. Tatum bắt đầu cho rằng họ đang giậm chân tại chỗ. Anh muốn được nghỉ ngơi.

Anh chỉnh ghế thẳng lên một chút, bánh xe cọ vào sàn nhà lót gạch kêu rít lên. Anh nhìn quanh phòng. Chỉ có Zoe và Martinez đang ngồi tại bàn làm việc; những chỗ còn lại đều trống. Có ai mở tiệc mà không mời họ à? Anh nhìn sang gương mặt của “những đứa trẻ bị hắt hủi” trong đội. Gương mặt của Zoe chẳng bộc lộ chút cảm xúc nào, cô đang nhìn chằm chằm vào màn hình vi tính, thỉnh thoảng dùng một ngón tay gõ phím. Martinez vừa lẩm nhẩm một mình vừa viết gì đó lên tập giấy. Tatum đánh giá khoảng cách giữa bàn làm việc của anh và Martinez. Khoảng mười lăm feet, không có vật cản. Anh nắm cạnh bàn và kéo mạnh, chiếc ghế trượt thẳng một đường trong phòng hướng về phía Martinez.

Wheeeeeeeeee.

Tatum đã ngắm sai một chút và suýt tông vào cái bàn làm việc gần đó, khiến thùng đựng rác bị ngã. Anh ngượng ngùng khom xuống nhặt lấy mớ giấy lộn trong lúc Martinez nhìn anh. Một bên mày nghiêm nghị của ông nhướng lên.

“Chào,” Tatum đứng dậy.

“Mọi thứ vẫn ổn chứ, đặc vụ Gray?” Martinez hỏi bằng tông giọng thường thấy của một người hiệu trưởng bắt gặp cậu học sinh ngổ ngáo trong sân trường.

“Vâng, vẫn chưa tìm được gì. Chỉ có một vài đầu mối yếu ớt thôi, chưa có gì cụ thể cả,” Tatum nói. “Còn anh thì sao? Có tin tức gì từ các điều tra viên chưa?”

Martinez nhấn đúp chuột vào một biểu tượng trên màn hình, mở ra một tệp tài liệu có chứa danh sách tên và các công việc được phân công.

“Để xem,” ông nói. “Scott đang nói chuyện với chủ nhân của những con vật bị ướp xác và nhồi bông. Dana và Brooks đang điều tra bạn bè và người thân của Susan Warner, dựa theo suy đoán trước đó của chúng ta là hung thủ có quen biết nạn nhân. Mel đang ở khu Tội phạm có tổ chức và trao đổi với đội chống tệ nạn xã hội. Tommy đang kiểm tra vài camera an ninh trên các con đường gần hiện trường bãi Ohio xem có tìm thấy chiếc xe nào khả nghi không. Cho đến hiện tại vẫn chưa có tin tức gì.”

“Các anh tìm được những ai có liên hệ với Susan Warner?”

“Đầu tiên là có cha mẹ của cô ấy, một người chú sống gần đó, một người bạn trai cũ, và vài người bạn trong trường nghệ thuật.”

“Tôi có thể đi nói chuyện với vài người trong số họ,” Tatum tràn trề hy vọng.

Martinez nhướng một bên mày. “Đặc vụ à, tôi nghĩ các điều tra viên có thể lo được việc đó. Không cần phải...”

“Không phải tôi đang cố can thiệp vào việc điều tra đâu Martinez à,” Tatum giơ hai tay. “Tôi chỉ muốn dọn dẹp đầu óc một chút thôi, tôi sẽ phát điên lên mất nếu tiếp tục ngồi đọc báo cáo mất trộm.”

“Thôi được rồi,” Martinez nói, khóe miệng ông vểnh lên, có thể xem đó là một nụ cười. “Cậu có thể nói chuyện với...” Ông liếc nhìn màn hình, “... Daniella Ortiz. Một sinh viên ngành nghệ thuật, cũng là bạn của Susan Warner.”

“Anh thật tử tế!”

“Tôi chỉ muốn cậu ra khỏi phòng làm việc của tôi thôi.” Vị Trung úy tươi cười.

Tatum đẩy chiếc ghế lại bàn làm việc và hướng về lối ra. Sau đó, anh dừng lại và quay ra phía sau, tiến đến Zoe. Anh liếc nhìn màn hình của cô. Zoe cũng đang đọc báo cáo mất trộm nhưng không thấy bất kỳ biểu hiện chán chường hay mệt mỏi nào trên gương mặt cô. Cô gái này ắt hẳn là người máy rồi; điều đó có thể lý giải mọi chuyện.

“Tôi định đi nói chuyện với một người bạn của Susan Warner,” Tatum nói. “Cô muốn đi cùng không?”

“Chẳng phải các điều tra viên đã lo việc ấy rồi sao?”

“Tôi sẽ giúp họ một tay.”

“Chúng ta cần phải xem xét thông tin trong báo cáo.”

“Tốt thôi.” Anh nhún vai. “Tôi sẽ đi một mình.” Anh quay người định rời đi.

“Khoan đã.” Zoe chộp lấy túi xách của cô và nhanh chóng đứng dậy.

“Cô thèm đi cùng tôi muốn chết luôn chứ gì, chẳng qua là đang làm giá thôi,” Tatum tố cáo.

“Không đúng,” Zoe bước đều ra khỏi phòng. “Tôi sẽ lái xe.”

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.