
Phòng trọ của Zoe có hai giường. Một giường trải đầy các ghi chú về vụ án và hình ảnh, tất cả được chia làm ba nhóm, tương ứng với ba nạn nhân. Cô nằm trên giường còn lại, nhìn chằm chằm lên trần nhà, hy vọng cặp đôi ở phòng bên cạnh sẽ không đủ sức để gây ra tiếng động đó quá lâu. Trong các bài đánh giá trên mạng, người ta thường nói về mức độ sạch sẽ, về dịch vụ hoặc giá cả của nhà nghỉ. Họ chẳng bao giờ nhắc đến bức tường mỏng manh và một cảm giác rất rõ ràng là cặp đôi ở phòng số 13 đang rên la sung sướng vào lỗ tai của người ở phòng số 12.
Trước giờ cô luôn cảm thấy khó tập trung trong những tình huống bất lợi, nhưng trường hợp này thì quả thật nực cười. Đây đã là lần thứ hai của họ trong suốt buổi chiều rồi, ít ra cũng cho thấy là cả hai vẫn còn sống. Còn nhớ lần đầu tiên người phụ nữ đã la lớn đến nỗi Zoe tưởng cô ấy đang bị ai ám sát.
Cuối cùng, cô cũng nghe một âm thanh khiến cô vừa xấu hổ vừa hạnh phúc: tiếng rên của người đàn ông. Chiếc giường ở phòng số 13 kêu cót két thêm một lát, chắc là do quán tính. Vậy là xong chuyện.
Zoe ngồi dậy và xem tiếp các ghi chú của vụ án.
Ảo tưởng luôn là nền tảng chính yếu. Vậy ảo tưởng của tên hung thủ này là gì? Cô nhìn những tấm ảnh: một cái xác đang nằm trên cỏ, một cái khác đang đứng trên cầu, cái xác thứ ba ngồi khóc trên bãi tắm. Cô đã ghé qua hiện trường của hai vụ gần nhất, cố gắng cảm nhận những gì diễn ra trong đầu hung thủ khi hắn sắp đặt tư thế cho thi thể. Đó là một phần của quá trình điều tra. Zoe luôn luôn ghé thăm hiện trường dù nơi đó chẳng còn chứng cứ nào nữa. Nó giúp cô hình dung tội ác rõ ràng hơn, nhờ đó thấu hiểu tâm lý của hung thủ hơn.
Cô để tấm ảnh của Susan Warner sang một bên. Đây là một nạn nhân quan trọng, thậm chí là cực kỳ quan trọng bởi hung thủ ắt hẳn có quen biết với cô ấy từ trước. Nhưng nhìn cách hắn vứt thi thể chỉ cho thấy sự thất bại của hắn. Hung thủ đã không ướp xác đúng cách. Chiếc đầm bị rách trong lúc hắn cố mặc cho nạn nhân, chân tay thi thể quá cứng nên không thể cử động, tư thế cũng không giống với người sống, miệng thì mở ra. Đây là một thất bại lớn theo như suy nghĩ của hung thủ. Cô chắc chắn là như vậy.
Cô ấy được tìm thấy vào ngày 12 tháng 04. Như vậy nghĩa là gần ba tháng đã trôi qua. Hung thủ đã làm gì trong suốt khoảng thời gian đó?
Học, thí nghiệm, cố tìm ra phương pháp giúp thi thể mềm mại hơn sau khi ướp xác, học cách khâu miệng.
Kế đến là Monique Silva. Bị bắt ở ngoài đường và được tìm thấy sau một tuần. Hắn đã làm gì với thi thể trong suốt khoảng thời gian này?
Zoe đọc báo cáo khám nghiệm tử thi lần nữa dù cô đã thuộc nằm lòng. Trước đó cô đã đến nhà xác và cùng bác sĩ pháp y xem lại kết quả khám nghiệm sau khi dành thời gian ở hiện trường, vết hằn trên cổ nạn nhân cho thấy một sợi dây thừng mỏng, chắc và trơn láng đã được dùng để siết cổ người phụ nữ. Có một vết bầm hình tròn ở phía sau cổ, vị bác sĩ pháp y nói ắt hẳn là do sợi dây được cột quanh cổ và thắt nút ở phía sau. Vết hằn trên cổ tay và mắt cá chân cho thấy nạn nhân đã bị trói và vùng vẫy để tìm cách cởi trói.
Thi thể bị bạo hành tình dục sau khi chết. Tuy nhiên, theo như lời bác sĩ pháp y, dung dịch ướp xác sẽ khiến cho việc giao hợp sau này gần như là không thể bởi vì cơ thể đã bị cứng. Ông ấy có vẻ rất khiếp đảm khi nghe cô hỏi về chuyện đó.
Cô đã thành công hù dọa một người đàn ông hành nghề khám nghiệm tử thi để kiếm sống. Đúng là một thành tựu.
Cô cầm lấy tấm ảnh của Monique Silva từ trên giường. Hắn đã làm gì với cô ấy trong suốt khoảng thời gian đó nhỉ?
Điện thoại cô phát sáng. Cô cầm lên và liếc nhìn màn hình. Là một tin nhắn từ Andrea:
Nhớ chị, chị đang làm gì vậy?
Zoe nhắn lại: Đang đọc báo cáo khám nghiệm.
Tin nhắn trả lời đến ngay lập tức. Chị đúng là biết cách giải trí nha.
Kế đến là một loạt các biểu tượng cảm xúc: mặt buồn, mặt như xác chết, hai cái đầu lâu, một con ma, một ngón cái chĩa xuống. Nhắn tin với Andrea khiến cô thấy mình như một nhà khảo cổ học đang bối rối trước hàng chữ tượng hình thời Ai Cập cổ đại. Chị sẽ ở lại đây thêm vài ngày, cô nhắn.
Tin nhắn trả lời là ảnh GIF của nhân vật Fozzie Bear đang gào thét. Zoe thở dài và để điện thoại xuống. Cô đang định xem tiếp tài liệu thì có tiếng động truyền đến từ phòng số 13.
Là người phụ nữ. Cô ấy đang gọi ai đó là một cậu bé hư hỏng.
Zoe thầm khẩn cầu là cô ấy chỉ đang nói về một cậu bé hư hỏng nào đó trên chương trình ti vi.
Nhưng không, câu trả lời đến rất nhanh chóng. Có vẻ như người đàn ông chính là cậu bé hư hỏng. Zoe đang xem xét đến việc đấm vào tường và nảy ra suy nghĩ hay là đi tắm để cải thiện tình hình.
Có tiếng cười nói, reo hò.
Chiếc giường lại bắt đầu rung lắc dữ dội.
Zoe thu dọn toàn bộ giấy tờ trên giường và rời khỏi phòng, đóng sầm cánh cửa phía sau.