Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 112 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 38

❊ ❊ ❊

Thành phố Chicago, Tiểu bang Illinois, thứ Năm, ngày 21 tháng 07 năm 2016.

Cả con hẻm được thắp sáng bởi những ánh đèn xanh đỏ lờ mờ trên những bức tường gạch xung quanh. Thi thể Lily Ramos bị vứt trên mặt đất. Đây là một nơi chật hẹp, Tatum và các điều tra viên phải xô đẩy những người xung quanh để tiến đến Zoe, người không phải tốn chút sức lực nào để bước vào trước đó. Cô có thể thoáng nhìn thấy nạn nhân giữa đám người đang xúm lại quanh thi thể. Một lòng bàn tay bị lật ngửa, ngón tay duỗi thẳng. Còn gương mặt của người phụ nữ, mắt cô ấy mở trừng trừng và vô hồn, miệng hé ra. Tóc để xõa, trải rộng trên mặt đất.

“Đã ước tính được thời gian tử vong của nạn nhân chưa?” Martinez hỏi.

Có ai đó trả lời lại, nhưng Zoe không thể nhìn thấy bởi hàng người đang chắn phía trước.

“Thời gian tử vong vào khoảng chín giờ rưỡi đến mười giờ rưỡi.”

Zoe cho rằng đó là vị bác sĩ pháp y. Cô thở dài và bước đến gần hơn, chen lấn lên phía trước cho đến khi nhìn thấy người đàn ông đang cúi mình trước thi thể.

Thi thể không được sắp đặt tư thế, cũng không bị nhầm với một người phụ nữ còn sống. Cánh tay cô ấy dang rộng trên mặt đất, đầu gối chân trái gập lại, chân phải duỗi thẳng. Trên người mặc áo sơ mi và quần lót, không mặc quần. Có một vết rạch màu đỏ đậm trên cổ họng. Cả phần cổ và đôi chỗ trên cằm dính đầy máu khô. Máu rỉ cả xuống dưới cổ áo.

“Lúc chín giờ rưỡi cô ấy vẫn còn sống,” Martinez nói. “Và chúng tôi biết cô ấy vẫn còn sống cho đến chín giờ ba mươi bảy phút.”

“Trừ phi cô ấy không phải là người nói chuyện trên điện thoại,” Tatum nói.

Martinez gật đầu, không loại trừ trường hợp đó.

“Vâng,” vị bác sĩ pháp y nói, “cô ấy đã chết trước mười giờ rưỡi.”

“Và cô ấy không hề chết tại đây,” Martinez nói. “Không có dấu máu trên nền đất.”

Zoe vẫn thờ ơ như mọi khi. Theo như não cô nhận định, thi thể trên sàn không phải là một người phụ nữ đã chết. Đó là một tập hợp các manh mối và dấu hiệu, là một dấu chân mà hung thủ đã để lại. Giờ thì cô đã hiểu rõ, đó là cách mà não cô dùng để đối mặt. Cô cũng biết đây chỉ là phương án tạm bợ, và sau này thi thể trong con hẻm sẽ ám ảnh cô.

Nhưng đó là chuyện của sau này.

Cô khom xuống bên cạnh người phụ nữ và chăm chú nhìn cô ấy.

“Trông không giống tác phẩm của cùng một hung thủ,” Tatum nói.

“Thật sao?” Zoe liếc nhìn hai bên cổ của người phụ nữ.

“Tại sao không?”

“Ừ thì, cô ấy không bị ướp xác, cổ họng bị cắt, lại không bị sắp đặt tư thế. Chúng ta còn tìm thấy nạn nhân gần như ngay sau khi cô ấy mất tích nữa... chẳng có điểm nào tương đồng cả.”

“Cô ấy đã bị trói,” Zoe chỉ vào phần cổ tay xây xước máu me của người phụ nữ. “Và tôi nghĩ cô ấy còn bị siết cổ.” Cô chỉ vào một vết bầm bên cổ.

“Trông chẳng giống kẻ chúng ta đang tìm chút nào.”

“Tôi hoàn toàn đồng tình rằng phương thức này không giống như những gì hắn mong muốn.”

“Nhưng cô nghĩ đây là do cùng một người gây ra à?” Tatum tỏ vẻ ngờ vực.

“Tôi nghĩ vẫn còn quá sớm để khẳng định,” Zoe nói.

“Vì sao hắn lại cắt cổ cô ấy?”

Zoe cắn môi. Một câu hỏi rất hay. Những thứ khác còn có thể giải thích được. Bởi vì nạn nhân đã liên lạc với cảnh sát, hung thủ hoảng sợ, hắn giết chết người phụ nữ rồi bỏ cô vào xe tải, tìm cách tháo chạy khỏi hiện trường. Khi nhận ra có rào chắn ở khắp mọi nơi, hắn đã lái đến con hẻm và vứt thi thể tại đó.

Nhưng vì sao lại cắt cổ cô ấy? Đó đâu phải phương thức gây án thông thường của hắn; hắn luôn siết cổ nạn nhân mà.

“Tôi không biết nữa,” cuối cùng cô thừa nhận.

“Tôi nghĩ đây là kẻ khác đấy Zoe à.”

“Vâng,” cô cáu kỉnh: “Đặc vụ Gray, anh có quyền phát biểu quan điểm của mình.”

Tatum thở dài đứng dậy.

Zoe chặn đứng hết những suy nghĩ về việc tương tác với Tatum. Người chuyên đưa ra những quan điểm đối nghịch với cô một cách không cần thiết và chẳng giúp ích được gì. Cô tập trung vào thi thể. Xung quanh Zoe, những người khác đang cố tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra. Họ lần theo dấu vết của chứng cứ, có lẽ là đang tìm một manh mối nào đó có thể dẫn đến chỗ hung thủ. Công việc của họ là nhìn lại quá khứ. Còn công việc của cô là học hỏi từ quá khứ, sau đó là tập trung cho hiện tại và tương lai.

Hiện giờ hung thủ đang cảm thấy như thế nào? Tiếp theo hắn sẽ làm gì?

Mọi thứ không diễn ra như hắn đã định. Thi thể không được sắp đặt, và hẳn là cũng chưa được ướp xác. Theo như suy nghĩ của hung thủ, việc giết người không quan trọng mà là khoảng thời gian sau khi giết. Đó mới chính là ảo tưởng của hắn.

Nhưng hắn đã không làm được. Lần này ảo tưởng của hắn không được thực hiện. Nhu cầu của hắn vẫn còn nguyên vẹn, thậm chí là dữ dội hơn trước đó.

Sát nhân hàng loạt thường trải qua một quá trình học hỏi. Khi một tên sát nhân nảy sinh ảo tưởng, hắn giết người, cố hiện thực hóa ảo tưởng. Nhưng khi nó không được như những gì hắn kỳ vọng, khi mọi thứ không khớp với ảo tưởng của hắn, hắn sẽ nghĩ ra cách cải thiện phương thức hành động để lần giết người tiếp theo được như mong muốn hơn. Giết. Cải thiện phương thức của mình. Rồi lại giết.

Đây là thứ mà người ta hiếm khi hiểu rõ về sát nhân hàng loạt. Hầu hết tất cả đều cho rằng hung thủ sẽ để lại những dấu hiệu tương tự. Nhưng thông thường, hắn sẽ thay đổi phương thức gây án và dấu hiệu đặc trưng để thích ứng với những ảo tưởng ngày càng phức tạp trong đầu.

Tên hung thủ này rõ ràng đã điều chỉnh phương thức gây án. Thủ đoạn của hắn ngày càng tinh vi hơn sau mỗi lần giết người. Lần này hắn sẽ lại điều chỉnh nó như thế nào đây?

Thiếu chút nữa họ đã bắt được hắn. Hắn đang sợ hãi. Hắn cần có thời gian để bình tâm lại, để hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra và hắn đã làm sai ở bước nào. Hắn biết, sơ suất lớn nhất của hắn chính là để điện thoại lại cho nạn nhân, nên họ có thể chắc chắn rằng việc đó sẽ không lặp lại lần nữa. Nhưng như thế chưa đủ. Lần sau bắt được ai đó, hắn sẽ khử cô ấy nhanh hơn, không để cô ấy có thời gian liên lạc với ai cả. Cũng có thể hắn sẽ thay đổi mục tiêu. Hắn biết họ đã phát hiện ra hắn nhắm vào gái mại dâm nên hắn sẽ tìm một nạn nhân khác, vẫn yếu đuối nhưng không phải là một cô gái làng chơi nữa.

“Này,” Martinez nghiêng mình về phía cô. “Cô không sao chứ?”

“Hắn sẽ tiếp tục ra tay,” Zoe nói. “Và hắn sẽ cải thiện phương thức gây án. Chúng ta không thể tìm được hắn thông qua những nạn nhân kế tiếp. Chúng ta sẽ phải lần theo dấu của hắn thông qua những manh mối để lại từ những vụ trước. Những sai lầm của hắn trong quá khứ.”

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.