
Vào thời điểm Zoe và Tatum quay lại đồn cảnh sát, một cơn mưa đều đặn trút xuống xe họ. Zoe chăm chú nhìn hạt mưa nhỏ xuống ô kính cửa sổ, hòa vào một giọt khác rồi chảy nhanh hơn. Mắt cô dõi theo giọt nước cho đến khi nó chạm vào đáy cửa kính. Cô nghĩ lại những gì Daniella đã miêu tả về Susan, cố gắng khắc họa hung thủ. Một sinh viên ngành nghệ thuật trẻ tuổi, không sống cùng ai khác, dành hầu hết thời gian ở một mình trong căn hộ.
Một nạn nhân hoàn hảo. Hung thủ thật khéo chọn. Hắn đã hành sự rất cẩn trọng.
Nhưng giờ sự cảnh giác của hắn đang dần vơi đi. Hắn săn lùng những cô gái mại dâm ngẫu nhiên trên đường. Mặc dù hung thủ vẫn có vài tiêu chuẩn nhất định nhưng hắn không còn nhắm đến những người phụ nữ cô độc nữa. Krista sống cùng với một người bạn và được miêu tả là người hòa đồng, cô ấy còn có một tên ma cô bên cạnh.
Có phải hung thủ đang trở nên ngạo mạn không, hay ham muốn giết người của hắn đang gia tăng, khiến cho hắn trở nên bất cẩn? Dù là thuộc trường hợp nào đi nữa thì hắn cũng đang hành động nhanh hơn. Hắn sẽ phạm nhiều sai lầm hơn, và như vậy nghĩa là cơ hội tóm được hắn cũng cao hơn... nhưng cái giá phải trả sẽ rất đắt.
Zoe thấy chán nản khi không thể đưa cho Martinez một khắc họa chi tiết. Cô đặc biệt khó chịu vì hung thủ vẫn đủ thận trọng khi tấn công khắp nơi trong thành phố, rõ ràng hắn đã lái xe suốt nhiều giờ đồng hồ để tránh xa nhà hắn ra. Khắc họa địa điểm gây án là một cách rất tốt để thu hẹp số lượng nghi phạm, và việc không vận dụng được nó khiến cô cảm thấy bất lực.
Tatum tắt động cơ khiến Zoe bừng tỉnh khỏi những suy nghĩ. Họ đã quay về đồn.
Hai người chẳng ai có dù, Zoe khom người chạy đến lối vào của sở. Đến khi đã được trần nhà tại tiền sảnh che chắn, cô mới quay lại, dùng tay chải tóc và nhìn Tatum đang thong thả bước đi trong mưa như thể nó chẳng làm anh bận tâm. Khóe miệng anh vểnh lên cười nhẹ cứ như thích thú với dáng chạy lưng gù của cô. Zoe thấy hả dạ vì lúc Tatum đến được chỗ cô thì mái tóc anh đã ướt nhẹp và liên tục nhỏ nước, áo anh ướt sũng. Giờ thì ai mới là người cười đây?
Zoe chứ ai.
Họ đi lên phòng của Tổ Trọng án. Căn phòng khá trống trải. Martinez đang ngồi xem tài liệu trên bàn làm việc, tay ông gác lên trán, trông vô cùng mệt mỏi. Đối diện ông ấy là Mel đang nói chuyện trên điện thoại. Cô ấy kẹp nó giữa gò má và vai, tay gõ gõ gì đó lên bàn phím.
Martinez nhìn bọn họ. “Có manh mối gì thú vị từ cô sinh viên nghệ thuật không?”
Zoe nhún vai. “Một miêu tả chung chung về thói quen của nạn nhân, chẳng có gì đặc biệt.”
“Ừ, vậy ai trong hai người sẽ viết báo cáo đây?”
“Báo cáo gì?” Tatum yếu ớt hỏi.
“Cậu đã nói chuyện với một nhân chứng, đúng không? Trong sở cảnh sát của chúng tôi có một thứ gọi là 'Hồ sơ vụ án'. Các miêu tả từ nhân chứng đều được cho vào trong đó. Dưới dạng báo cáo.”
“Phải ha.” Tatum hắng giọng. “Tôi nghĩ là Zoe...”
“Ý tưởng giúp đỡ là của anh mà,” Zoe dịu dàng nói. “Anh không muốn giúp họ nữa hay sao?”
“Tôi sẽ gửi cậu mẫu báo cáo,” Martinez càu nhàu rồi quay sang máy tính của mình.
Mel dập điện thoại vào giá đỡ và lớn tiếng chửi tục. Sau đó, cô mới nhận ra là các đặc vụ lẫn vị Trung úy đang nhìn mình chằm chằm.
“Xin lỗi,” cô thì thầm. “Hôm nay là một ngày dài, và danh sách mà tôi có được cũng dài đến vô tận.”
“Danh sách à?” Zoe hỏi.
“Hôm nay tôi đã ngồi xuống cùng vị Trung úy bên đội chống tệ nạn xã hội,” Mel nói. “Chúng tôi đã gọi cho tất cả các quận và tổng hợp một danh sách báo cáo phụ nữ bị mất tích trong bảy mươi hai giờ đồng hồ vừa qua. Giờ tôi đang xem qua đây, nhưng chắc còn lâu lắm mới xong.”
Zoe bước đến và hỏi xem danh sách. Cô lật nhanh các trang giấy được bấm lại. Tổng cộng có bốn trang, mỗi trang bao gồm một danh sách ngắn. Có cả thảy hai mươi chín cái tên, mỗi tên đi kèm một danh sách số điện thoại và địa chỉ của người mất tích lẫn những người có quen biết với họ. Còn có một miêu tả về người bị mất tích và một dòng ngắn về bối cảnh mất tích. Có bảy cái tên đã bị gạch bỏ và một cái được khoanh tròn.
“Cái tên này vì sao lại được khoanh tròn vậy?” Zoe hỏi.
“Đó là người duy nhất tôi đang theo dõi nhưng vẫn chưa được tìm thấy. Những người mà tôi gạch bỏ, vị trí của họ đã được xác định. À, thực ra thì có năm người trong số đó đã trở về.”
Zoe lật xem các trang lần nữa và cau mày. “Có phải cô sắp xếp dựa trên ngày tháng không?”
“Phải, tôi nghĩ mình nên bắt đầu với những vụ mà nạn nhân mất tích lâu nhất bởi vì khả năng họ quay về rất cao. Mà nếu họ vẫn chưa quay về thì...”
“Phân chia ưu tiên theo cách ấy thật là tệ hại.”
Mel nhìn chằm chằm Zoe và nghiến răng.
“Cô nên tập trung vào những vụ xảy ra trong vòng ba mươi sáu giờ vừa qua, ít nhất là một ngày sau khi chúng ta tìm thấy thi thể của Krista Barker. Hãy gọi cho những người phụ nữ tuổi từ 19 đến 25 trước tiên. Ở đây có năm người có vết bầm trên mặt hoặc cánh tay, có thể để họ ở sau cùng. Những vết bầm sẽ không dễ lành lại sau khi chết, hung thủ của chúng ta thích cái xác được nguyên vẹn...”
“Những người phụ nữ này rất giỏi che giấu vết bầm bằng mỹ phẩm,” Mel nói.
“Hắn sẽ rất cảnh giác trước chuyện đó. Đây là một người thận trọng. Tôi đoán rằng hắn tránh những cô gái mại dâm trang điểm đậm cũng chính vì lý do này. Xăm mình và xỏ khuyên cũng vậy. Chúng ta sẽ cho những người nào có hình xăm và đeo khuyên lộ liễu xuống dưới. Hơn nữa, nên bắt đầu tìm kiếm những người bị mất tích vào buổi chiều tối.” Zoe chộp lấy một cây bút từ bàn làm việc của Mel và bắt đầu đánh dấu những cái tên. “Đây, và đây. Cả người ở đây nữa.”
Cô đánh dấu thêm bốn cái tên khác. Tiếp theo, Zoe nhìn lướt qua những cái tên đã được đánh dấu và đánh số thứ tự cho chúng từ một đến bảy. “Hãy bắt đầu theo thứ tự này. Tôi sẽ phân chia thứ hạng ưu tiên cho số còn lại.”
Mel nhìn cô chằm chằm một lúc lâu rồi chộp lấy điện thoại, bắt đầu ấn nhanh và mạnh vào các phím số.
Zoe hài lòng quay trở lại danh sách.