
“A lô, anh Gray à?” Giọng nói ở phía bên kia điện thoại ôn tồn và điềm tĩnh. Đó là giọng của một người đàn ông sống cả đời trong trật tự. Một cuộc đời không có biến cố, mọi thứ đều làm như những gì đã định sẵn và mỗi một sự kiện xảy ra đều có lý do chính đáng.
“Tôi đây,” Tatum nói. Zoe và anh vừa bước vào phòng của Tổ Trọng án thì điện thoại reo. Anh ngồi xuống bàn làm việc, kẹp điện thoại giữa tai và vai trong lúc cắm dây sạc của máy tính xách tay.
“Tôi là bác sĩ Nassar đây.”
Tatum mất một hồi mới nhớ ra cái tên. “Ông là bác sĩ của Marvin... à, bác sĩ của ông nội tôi.”
“Phải, ông của anh đã đến đây gặp tôi.”
“Ồ, vậy thì tốt.” Tatum cảm thấy hài lòng và ngạc nhiên.
“Không tốt đâu, anh Gray à. Không tốt một chút nào.”
Tatum bỗng thấy lo sợ. “Ông ấy không khỏe à?”
“Tôi không có quyền bàn đến bệnh trạng của ông ấy. Nhưng vì sức khỏe của ông mình, tôi nghĩ anh bắt buộc phải can thiệp. Theo như tôi thấy thì ông ấy không chịu uống một loại thuốc mà tôi đã kê cho.”
“Ông ấy bảo uống viên đó vào thì cổ họng bị ngứa.”
“Thay vào đó, ông ấy lại uống một loại thuốc do người khác kê đơn...”
Tatum khởi động máy tính xách tay. “Không phải được kê đâu. Một người phụ nữ 82 tuổi nghiện ma túy đã đưa cho ông ấy đấy.”
“Huyết áp của ông ấy cực kỳ cao.” Giọng của bác sĩ Nassar thay đổi, sự điềm tĩnh đã giảm đi. “Không thể để như vậy được nữa.”
“Bác sĩ đã nói với ông ấy chưa?”
“Tôi đã nói là nếu tiếp tục như vậy thì ông ấy sẽ bị đột quỵ hoặc lên cơn đau tim.”
“Vậy bây giờ ông ấy chịu uống thuốc chưa?” Tatum dựa người về phía sau, cố gắng ổn định nhịp tim.
“Chưa, ông ấy vẫn không chịu uống.”
“Mắc cái chứng gì mà chưa chịu uống nữa chứ?”
“Bởi vì,” giọng nói của bác sĩ Nassar trở nên bối rối, “ông ấy bảo nó làm cổ họng mình bị ngứa.”
Tatum nghiến răng, cố nén lại một tràng chửi tục dài vô tận đang chực tuôn ra từ miệng anh. “Tôi sẽ nói chuyện với ông ấy.”
“Ông ấy sẽ chết mất nếu không chịu uống thuốc.”
“Ông của tôi chẳng lo lắng về chuyện chết chóc đâu. Nhưng tôi sẽ khiến ông ấy phải lo lắng.”
“Thành thật mà nói, ông của anh là một trong những bệnh nhân khó nhằn nhất mà tôi từng có vinh dự được...”
“Cảm ơn bác sĩ vì đã báo tôi biết. Tôi sẽ nói chuyện với ông ấy.”
Tatum cúp máy và đếm đến mười. Sau đó, anh đếm đến ba mươi chín vì đếm đến mười vẫn chưa đủ để anh bình tâm. Anh cần phải làm rõ ý của mình để ông nội hiểu, nhưng Marvin là một “kẻ khốn nạn khó bảo”. Chắc ông của anh đang nghĩ mình được làm nên từ một loại chất liệu bền bỉ hơn hầu hết những người khác, và chỉ những kẻ yếu đuối mới phải hứng chịu căn bệnh cao huyết áp thôi.
Anh tìm kiếm những triệu chứng của bệnh trên Google và đọc qua một lượt. Cuối cùng, anh tìm ra một giải pháp để đối chọi với cái tính ngang như cua của Marvin. Anh gọi vào số của ông.
“Tatum!” Giọng của Marvin ngái ngủ. “Mày có biết bây giờ đang là mấy giờ không?”
“Bây giờ đã hơn chín giờ sáng rồi mà. Sao ông vẫn còn ngủ?”
“Đêm qua ông thức khuya.” Marvin ngáp.
“Cháu vừa mới nhận được một cuộc gọi từ bác sĩ của ông đây.”
“Ông ấy là một người rất tử tế, Tatum à, nhưng mà cứng nhắc quá. Chuyện bé xíu xiu mà ông ấy cũng có thể làm quá lên được.”
“Bác sĩ chỉ đang lo lắng cho bệnh cao huyết áp của ông thôi.”
“Ông đã nói với ông ấy là ông vẫn khỏe mà Tatum. Thật đó, cực kỳ mạnh khỏe. Ông đã làm theo lời ông ấy dặn và ngừng uống viên thuốc màu xanh lá Jenna đưa rồi. Nhưng thật sự cái viên thuốc màu xanh dương kia làm cổ họng ông bị ngứa.”
“Vậy tức là ông thấy mình vẫn mạnh khỏe?”
“Hoàn toàn mạnh khỏe, Tatum. Có hơi choáng váng một chút vì say. Với lại con mèo của mày lại tấn công ông. Nhưng ngoài mấy chuyện đó ra thì...”
“Ông không thấy đau ngực à?”
“Không có đâu, đừng lo. Khỏe re như con bò kéo xe.”
“Không có vấn đề gì về thị lực à?”
“Ông đã nói với mày rồi mà Tatum, ông vẫn khỏe. Thật sự là không có...”
“Không bị rối loạn cương dương à?”
Bầu không khí yên lặng trong giây lát. “Gì cơ?” Giọng của Marvin nghe rõ ràng hơn. Ông ấy đã tỉnh ngủ.
“Bác sĩ Nassar đã bảo một trong những triệu chứng của cao huyết áp là bị rối loạn cương dương. Nhưng ông vẫn khỏe mà, đúng không?”
“Ông... chính xác là ông ấy đã nói gì về mấy cái triệu chứng đó?”
“Động mạch sẽ bị cứng và hẹp lại,” Tatum đọc thông tin trên màn hình, “và như vậy thì sẽ gây tắc nghẽn mạch máu. Máu lưu thông đến dương vật của ông sẽ bị kém đi. Ý cháu là... trên mạng nói như vậy đó. Ông muốn cháu gửi liên kết qua cho ông không? Có cả biểu đồ nữa này.”
Có tiếng càu nhàu bực tức ở phía bên kia điện thoại.
“Nếu ông dùng chút trà với mật ong sau khi uống viên thuốc xanh dương thì có lẽ cổ họng sẽ bớt ngứa đấy,” Tatum vui vẻ nói.
“Phải.”
“Cũng đáng để thử mà, đúng không nào?”
“Mày đúng là thằng cháu phiền toái mà Tatum.”
“Chúc ông một ngày tốt đẹp nhé Marvin, cháu có việc rồi.” Tatum tươi cười cúp máy. Anh kiểm tra e-mail và phát hiện Dana đã chuyển tiếp một tin nhắn từ nhà xác đến. Tử thi của Lily Ramos sẽ được khám nghiệm vào buổi sáng hôm nay. Anh liếc nhìn đồng hồ, còn chưa đến một tiếng nữa là bắt đầu.