
Ngón tay của Tatum bám sát vô lăng, anh giận dữ bấu chặt nó khi nhìn làn xe bên ngoài di chuyển với tốc độ của ốc sên.
“Tất cả đều rất khớp,” Tatum nói với Zoe, giọng anh dứt khoát và căng thẳng. “Sorenson tin rằng người phụ nữ hoàn hảo chỉ có thể là một người phụ nữ đã chết, đó là những gì mà hắn học được từ người mẹ mắc bệnh tâm thần của hắn. Cô em gái đã chết là người duy nhất không chọc giận bà ấy. Bà ấy để cô bé trong nhà một tuần, nắm tay thi thể, chải tóc cho nó, có Chúa mới biết bà ấy còn làm thêm chuyện gì khác. Ý tôi là, tất nhiên hắn phải phát điên theo rồi.”
“Nên anh ta xuống tay với vị hôn thê của chính mình,” Zoe nói.
“Phải, thi thể bị thối rữa nên hắn đành phải đem bỏ, nếu không hàng xóm sẽ than phiền. Mặc dù bỏ nó nhưng hắn lại bị ám ảnh bởi chuyện sở hữu một cô vợ đã chết.”
“Có thể anh ta quen biết Susan Warner nhờ đến sửa ống nước ở nhà cô ấy,” Zoe nhìn chằm chằm phía trước và cắn môi. “Còn nhớ những gì bạn cô ấy đã nói không? Chuyện nước thải nhà cô ấy cứ bị tràn ra ngoài ấy? Chắc chắn cô ấy phải nhờ đến thợ sửa ống nước nhiều lần. Anh ta sẽ có nhiều thời gian thăm dò xung quanh, phát hiện cô ấy sống một mình.”
“Cô từng gặp người đàn ông đó rồi. Hắn ta có giống với người trong đoạn phim không?”
“Có thể là anh ta. Rất khó để nhìn kỹ gương mặt của người trong video, nhưng đúng là rất quen. Có thể là do ngôn ngữ cơ thể hoặc tư thế của anh ta.”
“Cũng rất khớp với khắc họa của cô. Khoảng ba mươi mấy tuổi, làm công việc bằng tay... hắn có sở hữu chiếc xe van nào ngoài ô tô của mẹ hắn không?”
“Có, lúc tôi ghé qua có nhìn thấy hai chiếc xe van, nhân viên của anh ta đang chất một cái bồn rửa lên xe. Chiếc xe có sơn dòng chữ Sửa Chữa Ống Nước Sorenson nữa, điều đó lý giải vì sao Lily biết anh ta là thợ sửa ống nước...” Cô nói chậm hơn và cau mày.
“Chuyện gì vậy?” Tatum hỏi.
“Anh ta không hoàn toàn khớp với khắc họa. Tôi từng thấy anh ta cố nâng một cái bồn rửa và bị đau lưng. Lưng yếu như vậy thì làm sao vác thi thể đi xa được? Monique Silva gần như bị vứt giữa công viên cơ mà.”
“Có lẽ đó là lý do tại sao lưng hắn nhạy cảm đấy, vì lao lực quá nên mới thế.”
“Phải, nhưng mà... Clifford Sorenson có quan hệ tốt với phụ nữ, anh ta đã đính hôn rồi. Họ còn đang cố gắng để có con đầu lòng nữa, đây không phải là một người không thể có được mối quan hệ, đây không phải là một người cô đơn. Chẳng khớp chút nào.”
“Được thôi, nhưng mà nghe tôi nói này,” Tatum nói thật từ tốn, cố gắng tìm cách phản đối mà không cần phải nói là cô đã sai. “Có thể cô đã, ừm...” Thôi dẹp luôn đi. “Sai rồi. Ý tôi là, lúc đó cô vẫn chưa biết câu chuyện điên rồ về mẹ của hắn. Có thể hắn chỉ thích phụ nữ đã chết mà thôi, và sau khi trải qua một khoảng thời gian bên vợ chưa cưới của mình, hắn quyết định...”
“Người con trai còn lại,” Zoe cắt ngang, rõ ràng cô không hề nghe những gì anh vừa nói.
“Hả? Đúng, đúng là còn một người nữa, nhưng Clifford Sorenson là thợ sửa ống nước, với lại cô đã nói...”
“Nếu như người con trai còn lại cũng là thợ sửa ống nước thì sao? Clifford có một nhân viên khá thân với anh ta tên Jeffrey, người này gọi anh ta là Cliff. Người phụ nữ đó có nói lúc nhỏ mẹ anh ta từng gọi anh là Cliff, như vậy chắc hẳn người con trai còn lại cũng gọi anh ta như thế. Jeffrey là người khỏe mạnh, anh ta dễ dàng nhấc một cái bồn rửa bằng kim loại. Anh ta có thể vác thi thể của một người phụ nữ nếu muốn.”
“Vậy nếu như cô nói đúng, cái tên Jeffrey này nhất định là người đến khắc phục vấn đề nước thải ở căn hộ của Susan.”
“Phải, và Jeffrey là người đã giết vợ chưa cưới của Clifford. Điều đó lý giải vì sao Clifford có bằng chứng ngoại phạm rõ rệt đến như vậy, bởi vì anh ta thật sự vô tội. Hơn nữa anh ta còn canh đúng ngày Clifford đi vắng, chính là ngày Clifford đi câu cá với bạn bè.”
“Chết tiệt thật, chúng ta nên gọi cho Martinez ngay,” Tatum nói.
“Chúng ta vẫn chưa có gì để chứng minh cả,” Zoe nhanh chóng nói. “Đây hoàn toàn là suy diễn. Những điều đó còn không đủ để lấy được lệnh khám xét nữa, vả lại lẽ ra chúng ta không được phép có mặt ở đây.”
Cô nói đúng, họ không khác nào đang tìm cách xây lâu đài trên một đám mây bồng bềnh, mỏng manh. “Vậy cô có cao kiến gì không?”
“Hãy thử tìm kiếm xung quanh xem. Biết đâu chúng ta có thể phát hiện vài vết máu trên xe van. Có lẽ nếu nhìn vào cửa sổ của họ, chúng ta có thể thấy được bình chứa phoóc môn hay gì đó. Tôi không biết nữa... bất cứ thứ gì có thể lấy làm bằng chứng thật sự. Đủ để đưa cho Martinez xem.”
Tatum nhăn mặt. Anh lại như thế nữa rồi, cứ xông thẳng về phía trước mà không chút phòng bị, không thèm hỏi ý kiến của cấp trên. Lần này anh bị đá ra khỏi Cục là cái chắc.