
Daniella Ortiz sống trong một căn hộ nhỏ có hai phòng ngủ tại Pilsen, một khu lân cận nằm ở phía Tây Chicago. Đây là một khu nổi tiếng về sự phát triển của nghệ thuật. Những sinh viên chuyên ngành nghệ thuật tại Chicago như Daniella và Susan Warner, cô gái đã qua đời, thường hay tụ tập nơi này.
Phòng khách của cô ấy nhỏ không khác gì phòng khách nhà Zoe tại Thành phố Dale. Nhưng nếu như Zoe để tường phòng của mình trống không ngoại trừ hai bức vẽ nho nhỏ mà Andrea đã đem đến cho cô thì tường phòng của Daniella được bao phủ bởi những tấm ảnh được lồng trong khung. Cách bày trí lộn xộn khiến căn phòng trông lại càng nhỏ hơn, thậm chí là ngột ngạt.
“Mời vào,” Daniella nói. “Hai anh chị có muốn uống gì không?”
Gu thời trang của cô ấy cũng giống hệt như phong cách thiết kế nội thất. Trông như cô ấy đang cố mặc hết tất cả các màu cùng một lúc vậy. Daniella đeo một cái khăn bandana đỏ, khoác một cái áo sơ mi vàng và mặc áo thun xanh lá bên trong, quần jeans của cô màu xanh dương, chân mang đôi giày thể thao đế mềm màu cam và hồng. Cô còn đeo những chuỗi hạt trên cổ tay phải, gam màu chủ đạo của chúng là tím, nâu và đen. Nên khuyến cáo những người mắc bệnh động kinh trước khi gặp cô ấy. Zoe cảm thấy hài lòng trước sự dí dỏm của mình. Cô nhủ thầm mai mốt phải kể cho Andrea nghe.
“Không cần đâu, cảm ơn em.” Zoe nói ngay khi Tatum hỏi trong nhà có cà phê không.
“Được,” Daniella mỉm cười với Zoe. “Chị chắc là mình không muốn uống gì chứ?”
“Ừm... phải. Nhưng nếu đặc vụ Gray uống cà phê thì cho chị một tách luôn. Cảm ơn em nhé.”
Khi Daniella vào bếp, Zoe tiến lại gần bức tường và nhìn những tấm hình. Có vẻ chúng là một bộ sưu tập gồm những tấm ảnh chụp cận cảnh được phóng gần. Có một tấm ảnh lớn chụp giọt sương vương trên lá. Một tấm chụp hàng nhũ băng đọng lại trên cành cây. Một tấm chụp một loài côn trùng có cánh từ phía trên, cánh của nó trong suốt và có nhiều gân cánh nối với nhau. Còn vài tấm ở đằng xa là ảnh chụp những con đường trong thành phố, có cảm giác là chụp tại Châu Âu. Tất cả đều rất đẹp, nhưng nếu đặt chung thì chúng lại phá nát hết căn phòng bởi những màu sắc và hình dạng khác nhau. Nó khiến Zoe cảm thấy không được thoải mái.
Daniella quay trở lại với hai tách cà phê trên tay. “Chị có thích không?”
“Ừ... có chứ, ảnh chụp rất đẹp.”
“Những tấm ảnh chụp cận cảnh là của em. Còn những tấm chụp đường phố Venice là do bạn trai em thực hiện. Anh ấy là sinh viên trao đổi tại đó vào một năm trước.”
“Cả hai em đều là sinh viên ngành nghệ thuật à?”
“À... chỉ còn lại mình em thôi. Ryan hiện đang làm việc cho một xưởng sửa xe ô tô. Nhưng đúng là chúng em đã gặp nhau trong trường cao đẳng, lúc đó anh ấy cũng là sinh viên.”
“Tuyệt thật đấy,” Zoe nói. Cô chỉ gặp gỡ đúng hai chàng trai cao đẳng, và cả hai đều là những tên bạn trai không ra gì.
“Mời anh chị ngồi,” Daniella chỉ vào chiếc ghế sô pha trong phòng. Sau khi Zoe và Tatum ngồi xuống, cô ấy để hai tách cà phê lên một cái bàn thấp hình tròn đặt cạnh sô pha. Giây phút ấy, Zoe tưởng Daniella sẽ đến ngồi giữa hai người bọn họ, một cách sắp xếp kỳ quặc khi tra hỏi, thậm chí còn kỳ quặc hơn khi ghế sô pha này chỉ dành cho hai người ngồi. Nhưng cô thở phào khi thấy Daniella quay vào nhà bếp và lấy một cái ghế nhỏ ra ngồi đối diện với cả hai.
“Em xem trên tin tức thấy họ nói rằng đã phát hiện thêm một nạn nhân khác,” cô ấy nói. “Thật đáng sợ, giờ em không dám ra đường vào buổi tối nữa. Em còn kiểm tra xem mình đã khóa cửa chưa ít nhất bốn lần một ngày. Các anh chị sắp bắt được hắn chưa?”
“Bọn anh đang có tiến triển,” Tatum nói. “Có thể hỏi em một vài câu về Susan được không?”
“Được chứ, miễn là em có thể giúp được anh chị. Đợi đã; có thể bạn trai của em cũng trả lời được vài câu đấy. Anh ấy có gặp qua Susan vài lần.”
“Được,” Tatum nói.
“Ryan!” Daniella hét lên, Zoe nghiến răng trước âm thanh lanh lảnh của cô ấy. “Anh ra đây một lát được không?”
Một người đàn ông cao lớn với bờ vai rộng và mái tóc đen dày bước ra từ phòng ngủ. “Hả? Ồ, xin chào!” Anh nói khi nhìn thấy Zoe và Tatum. “Xin lỗi nhé, tại tôi đang đeo tai nghe nên không biết có người đến.”
“Ryan, đây là đặc vụ Gray và Bentley. Họ đến hỏi chúng ta về chuyện của Susan. Anh muốn ngồi cùng bọn em không?”
“Được!” Ryan nói. “Miễn là giúp được gì đó cho mọi người.” Ryan nhìn quanh tìm chỗ để ngồi xuống. Sau cùng, anh lấy một cái ghế khác từ nhà bếp và ngồi xuống cùng họ.
Zoe uống ngụm cà phê đầu tiên từ trong tách, hương vị của nó khiến cô giật nảy. Có vẻ Daniella thích tất cả mọi thứ đều phải mạnh và đậm thì phải. Cô nhìn Tatum khi anh bắt đầu đặt câu hỏi.
“Em biết Susan bao lâu rồi?”
“Em gặp bạn ấy khoảng một năm trước khi bạn ấy bị sát hại, hoặc có lẽ là lâu hơn một chút,” Daniella nói. “Nhưng Ryan thì mới gặp bạn ấy sau khi chúng em hẹn hò, nên anh ấy chỉ biết Susan được vài tháng thôi.”
“Phải,” Ryan nói. “Bạn ấy là một người tử tế.”
“Hai người có phải là bạn tốt của nhau không?”
“Có,” Daniella nói, giọng cô mềm mỏng hơn. “Bạn ấy là bạn thân của em. Và em nghĩ mình cũng là bạn thân của bạn ấy. Bạn ấy không có nhiều bạn bè lắm đâu.”
“Sao vậy?”
“À, bạn ấy ít nói lắm, anh biết không? Lúc nào cũng ru rú trong nhà để học và vẽ. Bạn ấy không có ra ngoài nhiều đâu.”
“Vậy nghĩa là cô ấy không thường mời nhiều người đến nhà.”
“Không, không hề. Với lại căn hộ của bạn ấy còn nhỏ hơn căn hộ của em nữa, bạn ấy không thể tổ chức những buổi họp mặt lớn tại nhà được.”
“Cô ấy có hẹn hò với ai không?”
“Cũng có, hai năm trước khi Susan... chết, bạn ấy từng trải qua một cuộc chia ly đẫm nước mắt. Thực ra thì bạn “ ấy chưa bao giờ quên được người đó.”
“Cô ấy có hẹn hò với ai ngay trước khi bị hại không?”
“Không, em nghĩ bạn ấy không có hẹn hò với ai trong vòng sáu tháng trước khi bị hại. Chí ít là vậy, em không nghe bạn ấy nói gì cả.”
“Cô ấy có bao giờ cảm thấy lo lắng về chuyện gì hoặc về một người nào đó không? Em có biết người nào quen Susan và có thể đã từng... quấy rầy cô ấy không?”
“Không, em nghĩ bạn ấy còn không có người bạn nào là con trai nữa cơ.”
“Có người thân nào là con trai không? Họ hàng? Anh em trai?”
“Có thể, em không biết nữa.”
“Không phải chú của bạn ấy sống gần đó sao?” Ryan nói. “Em chắc chắn bạn ấy đã từng một hai lần nhắc đến người này.”
“À, phải đó!”
Zoe gật đầu. Susan có một người chú tại Chicago. Ông ấy 70 tuổi và ngồi xe lăn. Nhưng ông ấy cũng có tên trong danh sách nên sẽ sớm có người đến nói chuyện với ông ấy thôi.
“Cô ấy có nhắc đến người hàng xóm nào không?” Tatum tiếp tục.
“Không!”
Quá nhiều câu trả lời không. Zoe thở dài và xen vào.
“Lần cuối cùng em nhìn thấy cô ấy là khi nào?”
“Ừm, một tuần trước khi... trước khi bạn ấy biến mất. Em đã ghé qua thăm bạn ấy.”
“Tụi em đã nói những chuyện gì?”
“Chỉ là những chuyện bình thường thôi. Học hành. Nghệ thuật. Con trai. Bạn ấy bảo là muốn dọn đi.”
“Có nói tại sao không?”
“À, có chứ. Hàng đống lý do luôn. Vì căn hộ ấy thật thảm hại, cách âm quá tệ, vào mùa đông thì lạnh cóng, em nhớ bạn ấy đã nói như vậy. Còn gì nữa nhỉ?”
“Những bức tường trong căn hộ có vấn đề,” Ryan nói. “Chúng bị ẩm mốc rất nghiêm trọng.”
Daniella gật đầu. “Đúng vậy, có lần còn làm hỏng mất vài bức tranh của bạn ấy nữa. À, và nước thải cứ bị trào ngược lên. Có một lần nó đã khiến cho căn hộ bị ngập. Bọn em phải đến đó cùng với xe van của Ryan và đem đồ nội thất của bạn ấy đến một kho lưu trữ cho đến khi nơi đó khô ráo trở lại.”
“Đúng, bọn em đã phải bỏ tấm thảm đi luôn,” Ryan nói thêm. “Còn nữa, gã chủ nhà khốn nạn lắm...”
“Khốn nạn như thế nào?” Tatum hỏi.
“Hắn ta cứ né tránh mỗi khi bạn ấy cần thứ này thứ nọ,” Daniella nói. “Bạn ấy đã phải tự bỏ tiền để giải quyết chuyện nước thải. Và còn là một kẻ đáng khinh mỗi khi cần tiền, hắn liên tục đe dọa sẽ tăng tiền thuê nhà.”
“Em có biết tên ông ta không?”
“Không!”
Zoe và Tatum nhìn nhau. Có lẽ các điều tra viên đã kiểm tra người chủ nhà rồi, nhưng Zoe vẫn tự nhủ phải xác minh lại lần nữa.
“Em còn nghĩ ra được chuyện gì nữa không?” Tatum hỏi.
Daniella lắc đầu. “Em ước mình có thể giúp gì thêm cho hai người,” cô ấy nói. Có thể nhìn thấy giọt lệ trong đôi mắt cô. “Em thật sự nhớ bạn ấy.”