
Thành phố Chicago, Tiểu bang Illinois, thứ Năm, ngày 21 tháng 07 năm 2016.
Theo như báo cáo của cảnh sát thì Veronika Murray, người phụ nữ bị giết hại hai năm trước tại khu West Pullman từng đính hôn với một người đàn ông tên Clifford Sorenson. Zoe gọi cho anh và hỏi xem họ có thể gặp nhau hay không. Sorenson sở hữu một cơ sở kinh doanh sửa ống nước tại West Pullman. Anh bảo cô có thể ghé qua gặp anh tại văn phòng.
Nơi gọi là Sửa Chữa Ống Nước Sorenson này trông giống một cái kho hàng hơn là văn phòng. Có một tấm bảng nhỏ treo trước cửa, bên trên đề tên công ty bằng một phông chữ màu xanh dương nhạt nhòa. Hai chiếc xe van màu xanh dương đỗ bên ngoài cũng in logo tương tự. Zoe trả tiền cho tài xế taxi, một người đàn ông trung niên với bộ râu quai nón xồm xoàm màu xám.
“Cô có muốn tôi đợi ngoài này không?” Ông hỏi.
“Chắc sẽ hơi lâu đấy,” cô nói với ông. “Khi nào về cháu tự gọi taxi là được rồi.”
“Để xem,” ông liếc nhìn biển hiệu của tiệm bánh burger gần đó, “đã quá giờ trưa rồi mà tôi vẫn chưa ăn gì. Tôi sẽ đợi cô.”
Zoe thở dài. Ông ấy có vẻ là kiểu người thích nói chuyện, nhưng cô không có tâm trạng để tiếp tục tán gẫu về Bắc Triều Tiên trên đường về nữa. Mặc dù vậy, Zoe vẫn không tìm ra được cách nào để từ chối khéo. “Vậy thì tốt quá,” cô nói. “Nhưng nếu chờ lâu quá thì chú cứ đi trước đi nhé.”
Ông nhún vai. Cô bước xuống xe và tiến về kho hàng.
Không gian bên trong được bao bọc bởi những cái kệ dài bằng kim loại. Bên trong kệ chất đầy ống nước, vòi nước và những dụng cụ mà Zoe không hề biết tên. Trong quá khứ, cô cũng từng lấy làm tự hào vì đã tự mình thông tắc bồn rửa một lần. Nhưng ngoài chuyện đó ra thì mọi vấn đề khác sẽ kết thúc bằng một cuộc gọi khẩn cấp đến thợ sửa ống nước trong tâm trạng hoảng loạn. Trong tất cả các vấn đề xảy ra ở nhà, cô cảm thấy những vấn đề liên quan đến ống nước là phiền toái nhất. Nó là một cơn khủng hoảng có khả năng rút sạch tài khoản ngân hàng và biến tất cả những của cải cô sở hữu thành một mớ hỗn độn ẩm ướt.
Có hai người đàn ông đang đứng bên một cái kệ, họ đang chọn ra những ống nước và cho chúng vào một cái thùng các tông lớn. Cô tiến đến gần.
“Xin thứ lỗi,” cô nói. “Tôi đang tìm Clifford Sorenson.”
“Là tôi đây,” một trong hai người lên tiếng. “Cô là Zoe à?”
“Đúng vậy, cảm ơn anh vì đã đồng ý gặp tôi.”
Anh gật đầu, cô quan sát anh. Đây là một người đàn ông cao, vai rộng với mái tóc mỏng màu nâu và râu ria lởm chởm hai bên má. Đôi mắt anh ta đỏ ngầu và mệt mỏi. “Cô bảo mình đến đây vì chuyện của Veronika sao?”
“Không biết tôi có thể hỏi anh vài câu được không?”
“Chúng ta ra ngoài nói chuyện đi,” anh cau mày và quay sang người còn lại. “Cậu tự lo được chứ?”
Người đàn ông gật đầu. “Được rồi, Cliff!”
Họ bước ra ngoài, Clifford lấy ra một gói thuốc từ trong túi. Anh đưa một điếu lên môi và đưa gói thuốc trước mặt Zoe. Cô lắc đầu. Anh nhún vai, châm lửa đốt điếu thuốc rồi rít một hơi. “Tôi cứ tưởng cảnh sát đã dẹp vụ này sang một bên rồi chứ.”
“Vụ án đã được lật lại vì nó có liên quan đến một vụ án khác mà cảnh sát đang điều tra.”
“Thế à? Lúc đó họ nói với tôi là đang điều tra một kẻ nghiện ngập sống trong địa phương. Có phải là hắn ta không?”
Zoe lắc đầu. Trong lúc họ đang điều tra vụ này, kẻ nghiện ngập mà Clifford nhắc đến đã ngồi tù vì tội cướp tài sản có vũ trang. “Không hẳn.”
“Uh huh,” giọng anh căng thẳng. “Vậy thì là ai?”
“Chúng tôi vẫn chưa rõ. Anh có phiền để tôi hỏi vài câu vào tuần xảy ra sự việc không?”
Cảnh sát đã tra hỏi Clifford ba lần, Zoe có đọc lại bản ghi chép. Mục đích chủ yếu của lần đầu tiên là để xem anh có khả năng gây án hay không, nhưng anh có nhân chứng vào đêm vợ chưa cưới của mình bị mất tích. Lúc đó anh đang đi câu cá với ba người bạn. Họ đều xác nhận là mình đã ở cùng Clifford trong suốt khoảng thời gian đó. Có một người còn vào nhà với anh vì cậu ấy muốn đi nhờ nhà vệ sinh. Họ phát hiện căn nhà rất lộn xộn, còn Veronika thì mất tích.
Lần thứ hai là khi cảnh sát bắt được nghi phạm là tên buôn ma túy. Họ đã cho Clifford xem vài ảnh chụp của nhiều nghi phạm khác nhau để xem anh có nhận ra được hắn không. Nhưng không, anh bảo theo như mình nhớ thì chưa từng gặp qua bất kỳ người nào trong ảnh.
Lần thứ ba là sau khi cảnh sát đã thả tên nghi phạm buôn ma túy và cố tìm ra lỗ hổng trong bằng chứng ngoại phạm của Sorenson. Sorenson nhanh chóng mất bình tĩnh, anh hét lên với cảnh sát rằng họ đang cố buộc tội anh, và đã yêu cầu phải có luật sư đại diện. Phần còn lại khá ngắn ngủi và chẳng chứng minh được điều gì.
Zoe biết một khi cảnh sát đã có được nghi phạm hoặc mục tiêu nào đó trong đầu, cuộc trò chuyện thường sẽ xoáy vào mục tiêu đó. Một ví dụ rất rõ ràng chính là ở lần tra hỏi đầu tiên khi Clifford đề cập rằng Veronika khá căng thẳng trong vài tuần trước khi cô ấy mất tích. Một loạt các câu hỏi đã được đưa ra để xem nguyên nhân có phải vì mối quan hệ căng thẳng với Clifford hay không. Nhưng sau khi hỏi xong về chuyện đó thì họ bỏ qua. Chẳng còn ai nhắc đến chuyện cô ấy căng thẳng nữa. Vấn đề ấy đã bị phớt lờ.
“Tôi sẽ cố gắng trả lời những gì tôi biết,” anh nói. “Nhưng tôi không dám đảm bảo là mình vẫn còn nhớ rõ. Đã hơn hai năm rồi, tôi đã cố gắng rất nhiều để quên đi khoảng thời gian đó.”
“Tôi hiểu,” Zoe dựa vào tường. “Vậy lần cuối anh gặp Veronika là khi nào?”
“Vào buổi sáng hôm cô ấy chết,” Clifford nói, giọng anh vô cảm. “Trước khi tôi đi làm.”
“Suốt cả ngày hôm đó hai người có nói chuyện gì với nhau không?”
“Có một lần. Cô ấy đã gọi để hỏi tôi thứ gì đó, nhưng tôi không nhớ là gì.”
Theo như báo cáo của cảnh sát thì cô ấy gọi để hỏi về dịch vụ trong bữa tiệc đám cưới sắp diễn ra của họ. Có phải anh ấy đã quên thật không, hay chỉ đơn giản là muốn né tránh chủ đề đó?
“Sau đó thì thế nào?”
“Tôi đi làm về nhưng không thấy cô ấy ở nhà. Cô ấy đã ghé thăm một người bạn, tên là Linda.”
Zoe gật đầu, chi tiết này cũng có trong bản báo cáo. Linda là lý do chủ yếu khiến cho Clifford không còn là nghi phạm chính. Cô ấy xác nhận mình đã cùng Veronika ăn tối, và lúc Veronika rời khỏi nhà cô thì Clifford đã đi câu cá từ lâu rồi.
“Tôi đi câu cá với ba người bạn. Sau nửa đêm tôi có về nhà một lúc, căn nhà rất bừa bộn, bàn ghế bị lật ngã. Toàn bộ ngăn tủ áo và tủ chứa đồ đều mở. Veronika thì biến mất cùng với số nữ trang của cô ấy.”
“Vậy anh đã làm gì?”
Anh nhìn cô một hồi lâu, miệng anh nhăn nhó. “Cô đợi tôi một lát được không?”
Zoe chớp mắt. “Được!”
Anh quay lại đằng sau. “Này, Jeffrey!” Anh hét lên.
Người đàn ông kia xuất hiện tại lối ra vào của phân xưởng. “Hả?”
“Cậu đem giúp anh cái chậu rửa bát một hố của hãng Kraus ra xe van được không? Hôm nay chúng ta lắp đặt nó luôn đi.”
“Được rồi, Cliff!”
Clifford quay lại nhìn Zoe, mặt anh giờ đã bình tĩnh. “Khi biết cô ấy mất tích, tôi đã gọi cho cảnh sát. Frank, bạn của tôi cũng ở cùng tôi vào lúc đó. Cậu ấy vào trong vì muốn đi nhờ nhà vệ sinh. Cậu ấy có đi tìm Veronika xung quanh trong lúc tôi đợi cảnh sát đến.”
“Sau đó thì sao nữa?”
“Cảnh sát đến. Tôi nói với họ những gì tôi biết. Sáu ngày sau thì họ tìm thấy thi thể. Chỉ có vậy thôi, thật đấy.”
Zoe gật đầu. “Veronika có biểu hiện gì lạ trước cái ngày cô ấy mất tích không?”
“Tôi không nghĩ vậy.”
“Cô ấy không bồn chồn hay là lo lắng à?”
“Tôi cũng không nhớ nữa cô Bentley à.”
“Cliff này, tôi không tìm thấy,” Jeffrey hét lên từ bên trong. “Anh có chắc là để ở trong đây không?”
Clifford nhìn Zoe. “Thật sự tôi cần phải quay lại làm việc...”
“Chỉ vài câu nữa thôi mà. Sẽ giúp ích rất nhiều,” cô dịu dàng nói. “Veronika có dễ tin người không?”
“Ý cô là sao?” Anh vừa hỏi vừa bước vào trong.
Cô theo anh ra phía sau kho hàng. “Nhà anh bừa bộn nhưng lại không có dấu hiệu bị đột nhập. Liệu cô ấy có mở cửa cho một người lạ vào nhà không?”
“Vào buổi tối à? Chắc là không đâu.”
“Nếu như người đó mặc cảnh phục thì sao?”
“Cô nói là cảnh sát đã bắt cô ấy đi sao?”
“Không hẳn,” Zoe nói. “Tôi chỉ đang đặt ra giả thuyết thôi.”
Cô đang cố tinh chỉnh phương thức gây án của hung thủ. Mặc dù sát nhân hàng loạt có khả năng là nhân viên chấp pháp hoặc là một nhà chức trách nào đó, nhưng vẫn còn một cách lý giải khác. Có một vài sát nhân hàng loạt hay sử dụng trang phục hoặc danh tính của những nhà chức trách để dụ nạn nhân vào tròng. Ted Bundy là một ví dụ khá nổi tiếng. Đôi lúc hắn tiếp cận phụ nữ bằng cách giả vờ làm nhân viên cảnh sát rồi đưa họ đến một nơi tách biệt.
“Tôi không biết nữa, cũng có thể. Chậu rửa đây,” anh nói với Jeffrey, sau đó cúi xuống tóm lấy cái bồn rửa và rên rỉ.
“Cứ để đó cho tôi, đừng lo,” Jeffrey nhấc cái bồn rửa chén lớn bằng thép lên và khiêng ra ngoài.
Clifford đứng thẳng dậy, anh nhăn nhó và chống tay sau lưng, sau đó chậm rãi bước ra phía trước kho hàng. Zoe liên tục theo sát anh.
“Liệu cô ấy có mở cửa cho một người đang bị thương hay phụ nữ không?”
“Cô Bentley à, tôi xin lỗi. Tôi cũng không biết nữa.”
“Anh có nói cho ai biết là mình đi câu cá vào ngày hôm đó không?”
Anh nhướng một bên mày nhìn cô. “Tại sao?”
“Vì hung thủ biết thời điểm anh vắng nhà để tấn công.”
“Chắc là xui thôi cô Bentley à. Tôi hay đi câu cá lắm. Tôi đi đến hai, có lúc là ba lần mỗi tuần. Trời ạ, tuần trước còn đi câu cá với em trai tận bốn lần kia kìa. Cũng phải thôi, dạo này tôi đi câu thường xuyên hơn vì ở nhà cũng chẳng còn ai cả...” Tia nhìn của anh trở nên vô hồn. “Tôi xin lỗi, thật sự tôi phải quay lại làm việc tiếp rồi.”
Zoe gật đầu. “Cảm ơn anh đã dành thời gian gặp tôi,” cô nói.
Clifford lúc này đã quay người đi và kiểm tra thứ gì đó trên kệ. “Không có gì,” anh nói.
Cô rời khỏi kho hàng trong tâm trạng thất vọng. Bên ngoài trời vẫn còn rất sáng, cô nheo mắt, dùng bàn tay để che chắn ánh nắng chói lòa. Jeffrey đang chất bồn rửa vào xe van. Cái bồn rửa phát ra một tiếng vang thật lớn khi anh đặt nó xuống phía sau thùng xe. Jeffrey đóng sầm cửa rồi quay ra sau.
“Này,” anh lên tiếng khi nhìn thấy cô. “Cô là cảnh sát à?”
“Tôi đang làm việc cùng phía cảnh sát,” cô vừa trả lời vừa bước lại gần hơn. Trông người này trẻ hơn Clifford một chút, mái tóc dày màu nâu, cao ráo, vai rộng.
“Nghe này, tôi không biết cô nói gì với Clifford, nhưng mong cô đừng chọc giận anh ấy. Cái chết của Veronika đã đủ khiến anh ấy đau khổ rồi. Hơn một năm sau khi chuyện đó xảy ra, trông anh ấy cứ như cái xác không hồn vậy. Chỉ có vài tháng gần đây mới khá hơn.”
“Tôi xin lỗi,” Zoe nói. “Lúc cô ấy chết, anh đang làm việc cho Clifford à?”
“Phải, anh ấy thê thảm lắm. Hầu như không chịu ra ngoài.”
“Anh có nhớ là Veronika từng có biểu hiện bồn chồn hay lo lắng gì trước khi biến mất không?”
“Tôi thấy đa phần là cô ấy rất hạnh phúc. Họ sắp làm đám cưới mà.”
“Phải!”
“Anh ấy và Veronika còn đang định sinh em bé.” Jeffrey nói. “Anh ấy sẽ là một người cha rất tốt.”
Zoe gật đầu.
“Các cô có nghĩ là sẽ bắt được hung thủ không?”
“Tôi không biết nữa,” Zoe nói. “Hy vọng là như vậy.”