Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

Thành phố Chicago, Tiểu bang Illinois, thứ Ba, ngày 19 tháng 07 năm 2016.

Nhà Tang lễ Abramson chỉ cách đồn cảnh sát có vài căn. Zoe kiên nhẫn ngồi trong phòng chờ, cách bày trí tại nơi đây trông vừa xa xỉ vừa vô vị. Một cái đèn chùm lớn thắp sáng căn phòng bằng ánh sáng vàng ảm đạm khiến tấm thảm lót sàn bên dưới mang một sắc màu tái nhợt. Ghế sô pha mà cô ngồi được phủ lớp hoa văn hình bông hồng, chắc chắn giá của nó đã bị đội lên rất cao so với mức phí thật sự. Có vài chiếc ghế và sô pha bọc da được kê sát tường, nhưng cô là người duy nhất đang ngồi đợi. Có bao giờ nơi này chật kín chỗ ngồi không nhỉ? Liệu có lý do gì hay ho để đến nhà tang lễ hay không?

Zoe mệt mỏi dụi mắt. Đêm qua cô đã ngủ không ngon giấc, âu cũng là chuyện thường gặp mỗi khi xa nhà. Đây đã là đêm thứ năm cô ngủ không đủ, Zoe bắt đầu cảm nhận được sự kích động và cáu kỉnh đi kèm việc thiếu ngủ. Cô còn không chắc mình đang làm gì tại Chicago nữa. Đặc vụ Gray rõ ràng không còn muốn cô ở đây, và điều cô muốn nhất chính là được tiếp tục điều tra những vụ án mạng trên đường xa lộ mà cô đang tiên hành dở dang. Nhưng thay vì bắt chuyến bay sớm nhất về Washington, cô lại nói với cô gái tại quầy lễ tân là cô sẽ ở lại thêm ít ngày.

“Xin lỗi vì đã để cô đợi,” một người đàn ông tiến đến cô. Ông ấy đeo một cặp kính dày và nở nụ cười nhẹ như đang toát ra nỗi buồn man mác. Có vẻ như nụ cười ấy đã được hình thành để bộc lộ sự trấn an và thương xót. Đây chính là người thấu hiểu nỗi đau của bạn và sẵn sàng gánh lấy mọi trách nhiệm.

“Không sao cả,” Zoe đứng dậy và bắt tay với ông. “Do tôi đến mà không hẹn trước.”

“Cũng không lấy gì làm khó hiểu,” ông nói. “Tôi không nghĩ là trong lúc tang thương đau buồn như vậy...”

“Tôi không đau buồn,” cô nhanh chóng cắt ngang. Sau khi thấy lời nói của mình có hơi lạnh lùng, cô liền làm rõ: “Gia đình tôi không có ai qua đời cả.”

Cô nhanh chóng giơ thẻ công vụ ra. Trên đó có chữ FBI, cô hy vọng bấy nhiêu đây là đủ. “Tôi làm việc tại FBI. Hy vọng ông có thể dành ra vài phút.”

“Ồ!” Trông ông ấy khá sửng sốt. “Tôi cũng không rõ mình có thể giúp được gì cho FBI.”

“Thực ra thì tôi có hứng thú nói chuyện với người ướp xác của ông hơn,” Zoe nói. “Về một tên sát nhân mà báo chí gọi là Kẻ Hộ Tang Siết Cổ Người.”

“À phải,” ông vễu môi tỏ vẻ không hài lòng. “Tôi cảm thấy cái tên ấy khá là xúc phạm.”

“Dĩ nhiên rồi, tôi cũng cảm thấy như ông. Rõ ràng tên hung thủ này không phải là người hộ tang và cũng không làm việc trong nhà tang lễ.”

Gương mặt người đàn ông trở nên mềm mỏng hơn sau khi nghe cô nói. Đó là một khía cạnh khác về vụ án mà cô vẫn chưa từng cân nhắc qua, cảm giác tổn thương của những người làm công việc khâm liệm.

Cô tiếp tục. “Tôi cần ông giúp đỡ để hiểu được phương thức ướp xác của hung thủ. Tôi đã tìm thấy nhà tang lễ của ông ở trên mạng và có rất nhiều lời khen dành cho nơi này, đặc biệt là về dịch vụ bảo quản xác chết.” Cô không nói thêm rằng ngoài ra còn có một tràng than phiền về chi phí quan tài của nhà tang lễ Abramson. Nhưng chuyện đó không thích hợp để nhắc đến.

“Tôi hiểu!” Ông mỉm cười, lần này mới là một nụ cười đích thực, một nụ cười tràn đầy vẻ tự hào. “Vâng, tên tôi là Vernon Abramson. Tôi là chủ của nhà tang lễ này và cũng là người ướp xác chính. Có hai nhân viên ướp xác nữa đang làm việc cho tôi, nhưng thường những việc khó đều do tôi đảm nhiệm. Tôi rất vui lòng giúp đỡ hết khả năng của mình.”

“Tốt!” Zoe gật đầu hài lòng. “Bây giờ có thích hợp không?”

Ông dắt cô xuống một cầu thang sạch sẽ vô trùng được thắp sáng bởi một bóng đèn duy nhất. Từ căn phòng chờ sang trọng chuyển thành một cái cầu thang nhỏ hẹp, thật kỳ lạ nhưng cũng không quá ngạc nhiên. Cô cho rằng đa số các khách hàng không bao giờ được nhìn thấy không gian ở bên dưới. Cánh cửa mở ra một căn phòng nhỏ, sàn nhà lót vải nhựa trắng, tường sơn màu kem. Trước mặt họ là một cái kệ, bên trong chứa vô số thùng đựng và một hàng tủ trắng đóng kín nằm bên trên. Có một cửa cuốn đóng kín nằm đối diện lối vào, hẳn là được dùng để vận chuyển thi thể đi ướp xác. Giữa phòng có một cái giường kim loại bằng phẳng. Zoe bước vào phòng và nhìn cái giường cứ như bị thôi miên.

“Ướp một cái xác mất bao lâu?”

“Phụ thuộc rất nhiều vào thi thể. Có một số người, thi thể dễ bị thối rữa hơn những người khác. Trung bình mất khoảng hai tiếng đồng hồ.”

Zoe gật đầu ra chiều quan tâm.

“Tôi cho là cô có những câu hỏi cụ thể về những vụ giết người?”

“Phải, tôi có thể cho ông xem vài tấm ảnh được không? Là ảnh của nạn nhân.”

“Tất nhiên là được.”

Zoe lấy một tập hồ sơ từ trong túi xách, sau đó mở nó và lôi ra những tấm ảnh. Cô do dự. Suýt nữa cô đã trải những tấm ảnh lên cái giường kim loại, nơi mà ánh sáng đang tập trung chiếu vào, nhưng rồi cảm thấy như vậy thật quá sai trái. Thay vào đó, cô trải chúng lên kệ. Vernon tiến đến và thích thú ngắm nhìn những tấm ảnh. Zoe xem xét gương mặt của ông. Thật kỳ lạ khi một người bình thường không cảm thấy sốc hay ghê tởm trước những tấm ảnh này. Vernon di chuyển đôi mắt từ tấm này sang tấm khác, ánh nhìn của ông hoàn toàn lạnh lùng và vô cảm. Người đàn ông này quả nhiên rất quen thuộc với cái chết.

“Tôi đồng ý với nhận định của cô,” cuối cùng ông cũng lên tiếng. “Người thực hiện ướp xác không phải là dân chuyên nghiệp, ít nhất thì trong hai vụ đầu tiên là như vậy.”

“Điều gì khiến ông nghĩ như vậy?” Zoe hỏi. Cô đã có vài ý tưởng cơ bản, nhưng cô chắc chắn người làm việc khâm liệm này vẫn còn nhiều điều để nói.

“Vâng, tôi cho rằng dân trong nghề mà có lòng tự trọng thì sẽ chẳng bao giờ ướp xác hỏng ở bàn chân như vậy. Đến thời điểm này chắc thi thể đã bốc mùi hôi thối nồng nặc rồi.”

“Tại sao bàn chân lại bị phân hủy? Hắn không cho dung dịch ướp xác vào hay sao?”

“Khi cho dung dịch vào thi thể, cô phải xoa bóp tay chân người chết để chất ướp xác tràn vào và thay thế cho máu,” người khâm liệm nói. “Tôi cho là hắn đã bỏ qua bước đó, hoặc là có thực hiện nhưng chưa đủ lâu. Còn nếu không thì chắc là có vấn đề gì đó, ví dụ như bị tắc nghẽn nên chất ướp xác không lưu thông được bên chân trái. Và hung thủ của các cô đã không chú ý đến.”

“Tôi cũng nghĩ như vậy.”

“Vả lại,” Vernon nói: “Phần miệng lại càng rõ rệt hơn.”

“Miệng à?”

“Cô thấy miệng của hai nạn nhân này ngậm lại không? Nó đã bị khâu. Nhưng với nạn nhân đầu tiên thì không, miệng cô ấy mở ra.”

“Phải,” Zoe nói. “Tôi phát hiện hung thủ đang muốn tuyên bố điều gì đó. Giống như hắn muốn bắt họ im lặng hay...”

“Cô không hiểu rồi,” Vernon nói. “Cô cần phải khâu miệng lại. Bằng không nó sẽ cứ mở ra như vậy, nhìn không được hay. Cô có thể thấy gương mặt của nạn nhân đầu tiên, nhìn cô ấy không hề thanh thản. Cô ấy giống như đang bất ngờ hoặc sợ hãi.”

Zoe nhìn những tấm ảnh. Lần đầu tiên cô mới thấy. Ông ấy nói đúng, phần miệng bị khâu lại khiến hai nạn nhân sau trông có vẻ bình thản hơn nhiều.

“Tôi hiểu rồi. Vậy ông nghĩ sau đó hắn đã phát hiện ra chuyện này à?”

“Ồ, tôi chắc chắn là như vậy luôn ấy chứ. Cô có thể nhìn thấy qua những gì hắn đã làm với hai nạn nhân kia. Rõ ràng hắn đã học được cách làm đúng đắn. Ý tôi là tôi đã thấy qua nhiều đường chỉ khéo hơn như vậy, nhưng đối với một kẻ nghiệp dư thì làm được như này đã là rất khá.”

“Hắn học bằng cách nào? Hắn có cần tìm ai đó để dạy cho hắn không?”

“Tôi nghĩ nếu cô thử tìm thì trên mạng cũng có tài liệu hướng dẫn đấy. Tất nhiên, nếu làm theo những cách trên đó thì chắc chắn sẽ mắc lỗi. Giống như miệng của nạn nhân này đây.” Ông ấy chỉ vào một tấm ảnh của nạn nhân thứ hai, Monique Silva. Đó là tấm ảnh phóng gần mặt của cô ấy. “Thấy khóe miệng của cô ấy không? Vết màu đen ở đây này?” Ông chỉ vào một đốm da bị đổi màu. “Đó là dấu vết bị thối rữa. Hung thủ không khử trùng miệng. Phải khử trùng mắt, mũi, miệng trước khi làm bất kỳ thứ gì khác.”

“Nạn nhân thứ ba không có dấu vết thối rữa,” Zoe xem xét tấm ảnh của Krista. Gương mặt được ánh mặt trời rọi sáng của người phụ nữ đã chết không hề có dấu vết gì, dù làn da có hơi xám.

“Có khả năng là hắn đang học,” Vernon nhìn ảnh rồi nói. “Rõ ràng cô ấy đã được ướp xác tốt hơn mặc dù hắn sử dụng ít thuốc nhuộm hơn nạn nhân đầu tiên, điều đó khiến cho thi thể có màu xám.”

“Sao hắn lại dùng ít thuốc nhuộm hơn nhỉ?” Zoe hỏi.

“Không biết nữa. Có lẽ là hắn đang thí nghiệm chăng? Cố tìm ra một phương pháp ướp xác tốt hơn? Hoặc cũng có thể hắn đã hết thuốc nhuộm?”

Một phương pháp tốt hơn à? Zoe xem xét thi thể. Người đầu tiên được phát hiện nằm trên cỏ, thẳng thớm như tấm ván; người thứ hai đứng trên cầu, tay cô ấy vịn lên thành cầu. Người thứ ba ngồi trên bãi biển, gập gối, hai tay ôm mặt giống hệt hành động của một người còn sống.

“Một thi thể đã được ướp xác thì sẽ mềm mại cỡ nào?” Cô hỏi.

“Không thể, ít nhất thì đối với phương pháp thông thường là như vậy,” Vernon nói. “Thi thể sẽ hoàn toàn cứng lại.”

“Vậy nếu thay đổi nồng độ của... những thứ mà ông bỏ vào trong dung dịch ướp xác thì sao?”

“Phoóc môn à?” Vernon hỏi bằng một giọng hứng thú. “Vậy thì thi thể sẽ mềm mại hơn. Nhưng nó sẽ bị thối rữa với tốc độ nhanh hơn.”

“Nhanh hơn cỡ nào?”

“Phân hủy trong vài tuần hoặc vài tháng thay vì vài năm. Thậm chí là vài ngày. Tùy thuộc vào nồng độ.”

“Phải chăng hắn đang điều chỉnh nồng độ của dung dịch để khiến cơ thể được mềm mại hơn?”

“Ừ, nhưng mà để làm gì chứ?”

“Tôi cũng chưa rõ nữa,” Zoe nói với ông và tự nói với chính mình. “Tôi hoàn toàn không rõ.”

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.