Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

❊ ❊ ❊

Thành phố Chicago, Tiểu bang Illinois, thứ Tư, ngày 20 tháng 07 năm 2016.

Zoe ngồi tại bàn làm việc tạm thời của mình và đọc bản tin buổi sáng trên máy tính xách tay, cô vễu môi tỏ vẻ chán ghét. Truyền thông đang làm quá lên về tên sát nhân hàng loạt. Việc FBI tham gia phá án cũng được nhắc đến. Còn có một tấm ảnh phóng to gương mặt được làm mờ của cô, Tatum, và Martinez tại hiện trường để người đọc chiêm ngưỡng. Theo như “Những nguồn tin nội bộ trong Sở cảnh sát”, hung thủ có khả năng là một người đàn ông da trắng làm việc tại nhà tang lễ.

Cô thật muốn giết Bernstein. Cái tên vênh váo thích ra vẻ ta đây đã bị tống cổ ấy hẳn đã gọi điện cho tất cả các ký giả và những người viết blog trong thành phố. Hắn ắt hẳn đang xuất hiện mỗi ngày trên các chương trình thời sự và yêu cầu họ chi một khoản kha khá cho cái mác “chuyên gia” của mình. Cô dám cá hắn sẽ không xuất hiện ở đồn cảnh sát thêm lần nào nữa. Hắn được trả lương hậu hĩnh hơn và cái tôi của hắn cũng đỡ bị tổn thương hơn khi làm việc với giới truyền thông.

Một chồng giấy tờ được đặt lên bàn làm việc của Zoe. Cô ngước mắt lên nhìn thấy gương mặt của Martinez.

“Cái gì đây?” Cô hỏi.

“Danh sách các báo cáo từ Bộ Chăm sóc và Quản lý Động vật,” ông nói. “Từ tháng 07 năm 2014 cho đến cuối tháng 03 năm 2016. Có tổng cộng hai mươi bảy vụ. Cô đoán xem tất cả các vụ ấy là án gì?”

“Động vật bị ướp xác à?”

“Hừm, sáu vụ đầu tiên là động vật bị nhồi bông. Nhưng cả hai mươi bảy vụ đều đến từ West Pullman. Đó là một khu lân cận tại phía Nam Chicago.”

“Đây ắt hẳn là kế hoạch ban đầu của hắn,” Zoe lật nhanh các báo cáo. “Nhồi bông những nạn nhân của mình.”

“Vì sao hắn lại thay đổi ý định?”

“Tôi không biết nữa. Tôi đâu có rành về sự khác biệt giữa nhồi bông và ướp xác,” Zoe nói. “Nhưng không thấy báo cáo nhắc đến việc chúng bị ướp xác.”

“Thường thì tử thi của chó và mèo không phải trải qua khám nghiệm. Nhưng cô có thể thấy khá nhiều thông tin trong đây nói đến việc xác chết bị cứng và tư thế của chúng không được tự nhiên. Tôi đoán lý do là bởi chúng đã bị ướp xác.”

“Ừ!” Zoe lẩm nhẩm đọc một báo cáo về xác một chú chó được tìm thấy trong tư thế nghiêng mình sang một bên, người của nó cứng như đá. “Tất cả những động vật trong đây đều bị bắt đi trong cùng một khu à?”

“Tất cả chủ của chúng đều sống trong cùng một khu.”

“Có ai trong số họ nhìn thấy người đã bắt vật nuôi của mình đi không?”

“Không thấy trong báo cáo, nhưng Scott và Mel đã đi gặp họ để xác minh chuyện đó rồi. Cô nghĩ hắn sống trong khu West Pullman à?”

“Hoặc đã từng sống ở đó,” Zoe nói. “Hắn khá cẩu thả trong chuyện vứt xác động vật so với vứt xác các nạn nhân.”

“Chắc hắn cho rằng Sở Cảnh sát Chicago sẽ không săn lùng ráo riết một kẻ giết vật nuôi hàng loạt, có vẻ là vậy rồi.” Martinez nói.

Zoe không trả lời, tiếp tục lật xem các báo cáo. Martinez quay đi.

Cô mở trình duyệt và tìm nhanh từ khóa nhồi bông. Cô bấm vào trang WikiHow, trang hướng dẫn yêu thích của cô về những thứ linh tinh. Lý do chủ yếu cô thích nó là bởi những hình ảnh minh họa trong đây, thỉnh thoảng trông chúng rất buồn cười và lố bịch. Nhưng trang “Cách Để Nhồi Bông” này không hài hước như những trang khác. Cô nhanh chóng nhận ra rằng việc nhồi bông cực kỳ khác so với ướp xác.

Theo như báo cáo, hắn đã nhồi bông tổng cộng sáu cái xác của cả chó lẫn mèo trước khi dẹp bỏ ý định này. Ắt hẳn hắn đã kết luận rằng cách này sẽ không áp dụng được trên con người. Zoe viết vội từ Có phương pháp nửa bên giấy trên bàn làm việc. Sau đó, cô gạch dưới hai cụm từ Tự HọcTiếp Thu Nhanh mà cô đã viết trên đầu trang trước đó hai ngày.

Zoe cắn bút. Có thật hắn đã từ bỏ ý định đó không? Hay hắn từng thử rồi?

Cô đứng dậy và bước đến Martinez. “Nói thử xem Trung úy, anh có phát hiện ra thi thể phụ nữ trẻ nào bị nhồi bông vào khoảng giữa năm 2014 và 2015 không?”

“Ừm... không!”

Biết đâu hắn đã thử nhưng thất bại. “Cũng có thể chỉ là thi thể của phụ nữ trẻ bị thiếu mất vài miếng da lớn? Giống như có người đã lột da cô ấy?”

Sắc mặt Martinez trông rất kém. “Không, tôi nghĩ nếu năm ngoái có vụ nào như vậy tại Chicago thì tôi đã nhớ ra rồi.”

“Được rồi, vậy cũng xem như là tin mừng.”

“Ừ, chắc chắn tôi sẽ xếp nó vào mục tin mừng.”

Zoe quay về chỗ ngồi và bắt đầu sắp xếp lại các báo cáo dựa trên ngày tháng phát hiện. Một số báo cáo về những vụ đầu tiên diễn ra khá rời rạc, có hai vụ vào tháng 07 năm 2014, một vụ vào tháng 08, hai vụ nữa vào tháng 09, một vụ vào tháng 10. Báo cáo tiếp theo là vào tháng 03 năm sau, nhưng Zoe đoán còn có những con vật khác đã bị bắt đi trong khoảng thời gian giữa các vụ. Hiển nhiên là không có bất cứ ai phàn nàn bởi vì người ta chỉ nghĩ chúng bị chết cóng khi tìm thấy xác.

Nhưng trong năm 2015, có hai vụ vào tháng 04, một vụ vào tháng 05, hai vụ vào tháng 07... có một hoặc hai vụ mỗi tháng, thỉnh thoảng có tháng không có vụ nào. Nhưng có đến năm xác chó và mèo được tìm thấy tại West Pullman vào tháng 03 năm 2016. Hắn đã trở nên bồn chồn, trở nên thèm muốn cực độ và bị thôi thúc bởi nhu cầu ngày một cao.

Hắn thấy bất an khi nghĩ đến việc làm thật.

Theo như thời gian tử vong được ước tính thì hung thủ đã giết chết Susan Warner vào ngày 05 tháng 04, có thể sớm hoặc trễ hơn một ngày. Vụ ấy xảy ra chỉ một tuần sau khi cái xác vật nuôi cuối cùng được tìm thấy. Monique Silva bị giết vào khoảng đầu tháng 07, và Krista Barker bị giết vào ngày 10 hoặc 11 tháng 07.

Có phải hắn đang tăng tốc không? Cô không thể nói chắc; không có đủ dữ liệu để khẳng định. Nhưng nếu phải đoán... cô tin rằng đúng là như vậy. Khoảng cách thời gian giữa hai vụ giết người gần đây nhất chỉ có chín ngày.

Lần này thời gian mà họ có sẽ là bao nhiêu? Một tuần? Hay năm ngày?

Có phải đã quá trễ không?

Cô đứng dậy và bước đến bàn làm việc của Martinez lần nữa. “Nghe đây,” cô nói. “Có thể hắn sẽ sớm giết người lần nữa. Rất sớm.”

Martinez xoay ghế lại và ngước nhìn cô. “Sớm cỡ nào?” Ông hỏi.

“Sớm nhất là vài ngày nữa.”

“Cô nghĩ hắn nhắm đến những đối tượng hành nghề mại dâm à?”

“Phải, tôi nghĩ họ là nhóm có rủi ro cao nhất.”

“Chúng ta có thể theo dõi vài khu vực có khả năng,” Martinez nói sau một hồi cân nhắc. “Nhưng thật lòng chúng tôi cũng chẳng biết phải tìm kiếm ai.”

“Một người khỏe mạnh, vẻ ngoài không đáng sợ lắm, lái một chiếc xe tương đối đẹp...” Giọng của Zoe nhỏ dần, đây rõ ràng là một miêu tả rất sơ sài.

Martinez mỉm cười buồn bã. “Hầu hết đàn ông trong sở đều khớp với những gì cô vừa miêu tả đấy,” ông nói.

Zoe nhướng một bên mày. “Tôi sẽ không loại trừ khả năng hắn là một nhân viên chấp pháp hay đại loại như vậy đâu,” cô nói. “Nhưng hiện giờ chúng ta vẫn chưa có đủ thông tin để tiếp tục thu hẹp danh sách tình nghi.”

“Mặc dù vậy, cô nghĩ hắn sẽ lại sớm ra tay sao... tôi sẽ gọi cho đội chống tệ nạn xã hội. Tôi có quen vị Trung úy ở bên đó. Cô ấy sẽ giúp chúng ta, cô ấy được việc lắm. Chúng ta có thể hỏi thử xem có người nào mất tích không và bảo họ cảnh giác. Có khu vực nào cần đặc biệt lưu ý không?”

Zoe do dự. Cô vẫn chưa phân tích kỹ lưỡng về địa điểm gây án, nhưng từ những gì mà Zoe thấy được, hung thủ không giống với kiểu điển hình. Hắn ra tay ở bất kỳ nơi nào thuộc Chicago, không hề tập trung vào một khu vực nhất định. “Tôi không biết nữa,” cuối cùng cô thừa nhận.

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.