
Thành phố Dale, bang Virginia, thứ sáu, ngày 15 tháng 07 năm 2016.
Tiếng vang lớn đột ngột đánh thức Tatum. Đập vào tầm nhìn của anh là một cặp mắt to màu xanh lá cách gương mặt chỉ chưa đến vài inch và đang nhìn anh với vẻ đe dọa. Tatum thò tay vào bao súng định rút lấy khẩu Glock[1], nhưng anh đang mặc quần lót nên làm gì có khẩu súng nào. Theo như phản xạ, anh đẩy người về phía sau và ngã nhào xuống sàn, làm đủ mọi cách để tự vệ. Khi Tatum ngã quỵ trên đôi chân, tim đập thình thịch cũng là lúc kẻ tấn công biến mất khỏi tầm nhìn. Anh bật đèn lên và chớp mắt.
Trước mặt anh lúc này là chú mèo đực xấu xí lông vàng của mình. Nó đang nhìn anh chằm chằm với vẻ khinh thường.
“Khốn kiếp, Freckle!” Tatum mắng chú mèo. “Tao đã nói bao nhiêu lần là mày không được leo lên giường mà.”
Freckle chớp chớp đôi mắt của nó và há miệng ngáp, rõ là đang rất chán chường. Tatum đi tìm khẩu súng nước để trả thù Freckle nhưng chẳng thấy đâu. Khỏi phải nói, hẳn là chú mèo đã phá hỏng nó trong lúc Tatum không có mặt rồi. Ba cây súng nước trước đó cũng chịu số phận tương tự.
Lại là tiếng thùm thụp ấy. Có ai đó đang gõ cửa; đây mới chính là âm thanh đã đánh thức Tatum chứ không phải chú mèo mắc chứng phản xã hội của anh. Anh lập tức mặc quần đùi và áo thun, sau đó chụp lấy khẩu súng ngắn trên chiếc tủ đầu giường rồi bước đến cửa chính. Tuy đã quen thuộc với căn hộ tại Thành phố Dale nhưng anh vẫn thấy choáng váng mỗi khi ngủ dậy. Và những lúc tối trời, hành lang có cảm giác thật xa lạ. Anh nhớ căn hộ tại LA, dù căn này to hơn và nằm trong một khu tốt hơn.
“Ai đó?” Anh hỏi.
“Cảnh sát đây,” một giọng nói sắc bén và nghiêm trang cất lên.
Tatum nép người sát tường và mở khóa, anh nhẹ nhàng đẩy cửa và cẩn thận quan sát. Bên ngoài là một người mặc cảnh phục, đứng cạnh anh ta còn có một người đàn ông lớn tuổi trông có vẻ bối rối. Tatum thở dài, anh đặt khẩu súng lên cái bàn nhỏ gần đó và mở cửa.
“Chào buổi chiều, thưa anh!” Viên cảnh sát nói. “Anh có biết người đàn ông này không?” Anh ta liếc sang người đàn ông tóc bạc đang đứng ngẩn ngơ kế bên.
“Vâng,” Tatum thở dài. “Đây là ông nội của tôi. Tên ông ấy là Marvin.”
“Chúng tôi bắt gặp ông ấy lang thang quanh khu công viên Logan.” Viên cảnh sát nói.
“Molly[2] đâu rồi?” Marvin hỏi bằng một giọng yếu ớt.
“Ông ấy cứ hỏi người này mãi,” viên cảnh sát nói.
“Molly là bà tôi. Bà ấy đã qua đời rồi.” Tatum nói. “Chúng tôi chỉ vừa mới dọn đến đây thôi... tôi nghĩ là ông ấy vẫn chưa quen với nơi ở mới.”
“Tôi rất lấy làm tiếc,” viên cảnh sát nói. “Lúc đó ông ấy đang đứng cùng vài người thanh niên khác, chúng đã bỏ chạy ngay sau khi nhìn thấy chúng tôi. Tôi nghĩ chúng định trấn lột ông ấy.”
“Tôi hiểu rồi,” Tatum nói. “Cảm ơn anh, thưa sĩ quan.”
Viên cảnh sát liếc thấy khẩu súng ngắn nằm trên bàn.
Tatum hắng giọng. “Tôi là đặc vụ Liên bang,” anh nói. “Huy hiệu của tôi để ở trong phòng ngủ, nếu anh muốn...”
“Được rồi.” Viên cảnh sát gật đầu. “Anh nên trông chừng ông ấy,” anh ta nói. “Không nên để ông đi lang thang ngoài đường lúc hai giờ sáng như vậy, nguy hiểm lắm.”
“Sĩ quan nói phải, cảm ơn anh. Ông à, ông nghe thấy rồi chứ?”
“Molly ngủ rồi sao?” Marvin hỏi, giọng ông run rẩy.
“Chúc ngủ ngon, thưa anh!” Viên cảnh sát nói và rời đi khi Tatum đóng cửa.
Tatum và ông của anh im lặng nhìn nhau cho đến khi bước chân của viên cảnh sát nhỏ dần.
“Chết tiệt thật, Marvin.” Tatum nổi khùng ngay sau khi anh chắc rằng viên cảnh sát đã đi xa. “Chuyện quái quỷ gì thế hả?”
“Mày muốn ông phải làm sao chứ?” Marvin hỏi, ông đứng thẳng lên, nét bối rối ban nãy dần biến mất. “Ông đâu có chạy nhanh bằng đám nhóc đó. Bộ mày muốn ông gọi báo cho mày biết là ông bị bắt vì đi mua hàng cấm sao?”
“Cháu muốn ông đừng mua gì cả,” Tatum nói. “Ông mua những thứ thuốc đó để làm cái quái gì chứ? Ông đã 87 tuổi rồi còn gì.”
“Đâu phải là mua cho ông, là cho Jenna.” Marvin vừa nói vừa sải bước vào bên trong căn hộ.
“Jenna là ai?”
“Là một người phụ nữ mà ông quen biết, Tatum.”
“Ông gặp người phụ nữ này ở đâu?”
“Sau một đêm vui vẻ.”
Tatum nhắm mắt lại và hít thở sâu. “Bà ta bao nhiêu tuổi rồi?”
“Cô ấy 82 tuổi.” Marvin hét lên từ phía nhà bếp. “Nhưng vẫn còn rất sung.”
“Hẳn rồi.” Tatum bước đi phía sau ông mình và làu bàu. “Vậy, nếu Jenna đã 82 tuổi rồi thì cũng không nên chơi ma túy chứ.”
“Tatum à, đã sống đến từng tuổi này rồi thì bọn ta muốn làm gì chả được.” Marvin nói. “Ông đang định pha một tách trà, muốn uống không?”
“Cháu muốn đi ngủ tiếp.”
“Vài tiếng nữa mày phải lên máy bay rồi còn gì,” Marvin nói.
“Phải ha, à quên nữa, đừng để bị bắt trong lúc cháu vắng nhà đấy. Cháu cần ông giúp trông nom Freckle.”
“Mơ đi!”
“Chỉ vài ngày thôi mà ông!”
“Sao mày không đưa con mèo ấy đến nhà tình thương dành cho chó mèo đi, hay là quẳng nó trên xa lộ cũng được?”
“Cháu nên đưa ông đến nhà tình thương mới đúng đấy.” Tatum càu nhàu khi Marvin đưa cho anh chiếc cốc, anh hớp lấy một ngụm. “Ông nghe cháu nói đây, chỉ cần đảm bảo nó được cho ăn và không quậy tung nơi này lên là được. Chúng ta chỉ vừa mới chuyển đến thôi. Và không được để nó ăn mất con cá.”
“Cá nào?”
“Con cá nằm trong cái tô tại phòng khách ấy. Cháu cần ông mua cho nó một cái bể cá. Cháu sẽ để lại ít tiền.”
“Nhà ta có nuôi cá nữa à?”
“Phải, tên nó là Timothy và có vẻ như nó là một con cá khốn nạn. Hai người chắc sẽ hợp nhau lắm đây. Đừng để Freckle đến gần nó là được.”
“Con quái đó ghét ông lắm.”
“Ai nó cũng ghét thôi,” Tatum nói. “Nhưng biết đâu nếu ông ngừng ném giày vào người nó...”
“Nếu nó ngừng vồ lấy ông thì thì ông sẽ ngừng ném giày vào người nó.”
Freckle lén lút bò vào nhà bếp. Nó liếc nhìn Marvin và rít lên với vẻ đe dọa.
“Thôi ngay,” Tatum nói với chú mèo.
“Cháu cần ông và nó cư xử thật ngoan ngoãn khi cháu vắng nhà.”
Cả chú mèo lẫn người đàn ông lớn tuổi đều nhìn Tatum bằng đôi mắt tròn trịa vô tội.
Tatum thở dài. “Và nhớ cho con cá quái quỷ kia ăn nữa,” anh nói.
*
Khi Tatum gặp Trung úy Samuel Martinez tại Sở Cảnh sát Chicago, anh đã bị thu hút bởi bộ râu quai nón của người đàn ông này. Lúc hai người bắt tay, Tatum tự hỏi không biết trông anh sẽ như thế nào nêu sở hữu bộ râu ấy. Bộ râu của vị Trung úy được nuôi rất kỹ và dày, trông giống như phong cách của diễn viên Tom Selleck. Nó khiến cho vùng miệng của Martinez như tỏa ra vầng hào quang vậy. Cặp kính dày bao lấy đôi mắt lại càng tôn lên vẻ nghiêm nghị của ông. Tatum tin rằng nếu anh cũng thử để râu và đeo kính giống như vậy, trông sẽ chẳng khác gì một ông thầy dạy Ngữ văn biến thái thích ngủ với học sinh của mình. Có những kiểu râu quai nón chỉ phù hợp trên gương mặt của một số người mà thôi. Hiện Tatum vẫn chưa tìm ra được kiểu nào dành cho anh.
“Đặc vụ Gray, rất mừng khi cậu đến đây.” Vị Trung úy nói. Họ đang đứng tại lối vào của trụ sở chính tại Sở Cảnh sát Chicago, Đơn vị Điều tra chính cũng nằm tại đây. Nơi này rất đông đúc vì có cả cảnh sát lẫn người dân, bầu không khí chứa đựng một thứ âm thanh rì rà rì rầm không rõ của nhiều tiếng trò chuyện hòa lẫn vào nhau. Giọng của Martinez dễ dàng tách khỏi không gian huyên náo ấy, những lời của ông vừa rõ ràng vừa chừng mực. “Mời cậu theo tôi!”
Họ đi thang máy lên hai tầng lầu rồi băng qua hành lang để đến một nơi trông giống như phòng họp. Có sáu người đang ngồi xung quanh cái bàn trắng to nằm ở giữa, trên tường có treo vài tấm bảng trắng với nhiều hình ảnh khác nhau và hình vẽ các mốc thời gian. Một tấm bản đồ lớn của Chicago được dán trên bức tường phía bên trái Tatum, có hai điểm trên đó được khoanh tròn bằng bút dạ Sharpie màu đỏ.
“Đây là phòng tình huống dành cho vụ án Kẻ Hộ Tang Siết Cổ Người.” Martinez giải thích. “Mời vào!”
“Kẻ Hộ Tang Siết Cổ Người?” Tatum nhướng một bên mày.
“Đó là cái tên mà người ta đặt cho hắn trên những tờ báo.” Martinez nói. “Một phóng viên đã nghĩ ra biệt danh này vài ngày trước và giờ nó đã trở nên phổ biến.”
“Tôi thật không thể hiểu nổi,” Tatum làu bàu.
Martinez giới thiệu Tatum với những người trong phòng. Có năm người trong số họ là điều tra viên. Người thứ sáu thì lớn tuổi hơn, ông ấy có một mái tóc xoăn và nhiều đốm đồi mồi trên người. Martinez giới thiệu đó là Tiến sĩ Ruben Bernstein.
“Bernstein đã gia nhập Tổ Trọng án ba hôm trước, ngay sau khi chúng tôi phát hiện ra thi thể thứ hai.” Martinez nói. “Ông ấy là một chuyên gia khắc họa giàu kinh nghiệm và đã giúp đỡ cho chúng tôi rất nhiều.”
“Thế thì tốt quá!” Tatum gật đầu và bắt tay với Tiến sĩ Bernstein. Cái bắt tay của người đàn ông lớn tuổi mềm oặt, Tatum cứ ngỡ anh đang nắm phải một con cá chết. “Tôi cho là các vị đã có chút tiến triển đúng không? Lúc sếp cử tôi đến, bà ấy bảo rằng đây là một vụ án cực kỳ nghiêm trọng.”
“Vâng, tình hình đúng là rất xấu.” Gương mặt của Martinez trở nên nghiêm trọng. “Người dân ai nấy đều cảm thấy sợ hãi. Những thi thể này xuất hiện tại những nơi công cộng, có cả gia đình và trẻ em chứng kiến. May là Tiến sĩ Bernstein đã thu hẹp đáng kể những đối tượng tình nghi nên cuối cùng chúng ta cũng có vài bước tiến.”
“Tốt!” Tatum nói. “Tôi mừng là các vị đang đi đúng hướng. Có muốn tôi giúp sức không?”
“Cậu đã đọc qua hồ sơ các vụ án chưa?” Martinez hỏi.
“Rồi!” Tatum nói. “Tôi chỉ đến đây để làm cố vấn thôi, nhưng tôi rất vui nếu được nghe một tóm tắt ngắn gọn và đánh giá mới nhất về tình hình vụ án.”
“Dĩ nhiên là được, cậu ngồi đi.” Martinez nói.
Tatum liếc nhìn cái bàn. Cả năm điều tra viên đều ngồi cùng một phía, Tiến sĩ Bernstein ngồi ở phía còn lại, có vài ghế trống ở cả hai phía bên cạnh ông. Anh quyết định đến ngồi cạnh vị chuyên gia khắc họa lớn tuổi.
“Đây là Susan Warner,” Martinez nói và chỉ lên một tấm hình trên bảng trắng. Trong ảnh là một người phụ nữ đang nằm trên bãi cỏ, cả người cô ấy đã cứng lại, miệng há to. Cô ấy mặc chiếc đầm dạ hội màu đen, một bên tay áo bị xé rách, chân váy từ phần bắp đùi trở xuống đều bị nhàu nát. Người phụ nữ đi chân trần, thi thể gần như được bảo quản rất hoàn hảo. Làn da của cô vẫn hồng hào ngoại trừ chân trái, chân trái của cô có màu xanh đen và đã hơi trương phình.
“Nạn nhân 22 tuổi. Được tìm thấy vào ngày 12 tháng 04 năm nay tại bờ biển của Bãi Foster. Cả thi thể đều được ướp xác ngoại trừ chân trái đang trong quá trình phân hủy mạnh. Warner là sinh viên chuyên ngành nghệ thuật và hiện đang sống một mình tại thị trấn Pilsen. Bốn ngày trước khi thi thể được tìm thấy, một người bạn của cô ấy đã đến báo tin mất tích. Không dễ gì xác định được thời gian tử vong bởi vì thi thể đã được ướp xác. Tuy nhiên, dựa trên trạng thái phân hủy của bàn chân thì nạn nhân đã chết ít nhất năm ngày. Nguyên nhân tử vong là bị siết cổ. Chúng tôi tìm thấy dấu vết của dung dịch ướp xác và máu trong phòng tắm tại căn hộ mà cô ấy sống. Khám nghiệm còn cho biết thi thể đã bị xâm hại tình dục sau khi chết.”
Tatum cẩn thận lắng nghe. Tuy đã đọc qua hết những thông tin trên tận hai lần nhưng anh vẫn muốn biết vị Trung úy sẽ tập trung vào vấn đề nào.
“Nạn nhân thứ hai...” Martinez chỉ vào một tấm ảnh khác. “... là Monique Silva.”
Tatum nhìn vào tấm ảnh mà anh đã xem lần đầu tiên tại văn phòng của sếp Mancuso. Thi thể của Monique Silva đứng trên một cây cầu bằng gỗ, phía dưới là dòng nước. Người cô ấy dựa vào thành cầu giống như đang ngắm nhìn mặt nước bên dưới. Nạn nhân mở hai mắt, miệng khép lại. Cô mặc váy và áo thun tay dài, chân mang một đôi tất ôm sát. Cả làn da đều xám xịt.
“Nạn nhân Silva năm nay 21 tuổi, hành nghề mại dâm tại khu Logan Square. Cô ấy được tìm thấy vào ngày 07 tháng 07 tuần trước. Có một người đàn ông tự xưng là bà con của nạn nhân, nhưng thực chất là một tên ma cô. Hắn đã đến báo tin mất tích chỉ một ngày trước khi phát hiện ra thi thể. Tuy nhiên, tên ma cô này bảo rằng cô ấy đã mất tích ít nhất là một tuần trước đó. Nguyên nhân tử vong vẫn là bị siết chết. Có những vết bầm cho thấy cô ấy đã bị trói trước khi hung thủ xuống tay. Và cũng tương tự như vụ trước, thi thể bị xâm hại sau khi chết. Chúng tôi đã kiểm tra những nhân chứng có mặt...”
“Đợi đã!” Tatum nói. “Có tìm được chất ướp xác trong nhà cô ấy không?”
“Không có, nhưng mà cô ấy không sống một mình.” Martinez nói. “Chúng tôi tin rằng hung thủ đã đột ngột chặn đường nạn nhân và đưa cô ấy đến nơi khác.”
“Được rồi.” Tatum gật đầu. “Anh có biết vì sao làn da của thi thể lại có màu xám như vậy không? Màu da của thi thể đầu tiên nhìn tươi tắn hơn nhiều.” Vấn đề này không thấy nhắc đến trong hồ sơ vụ án.
“Theo như lời của bác sĩ pháp y, hung thủ chắc hẳn đã sử dụng một hỗn hợp dung dịch ướp xác khác.” Martinez nói. “Màu da hồng hào mà thi thể đầu tiên có được là nhờ một loại thuốc nhuộm đỏ có trong dung dịch ướp xác.”
“Tôi hiểu rồi,” Tatum nói. “Các vị đã tìm được manh mối nào rồi?”
“Hung thủ hành sự rất cẩn trọng.” Martinez nói. “Hầu như không có dấu vết DNA trên cơ thể của Susan Warner. Có một lượng tinh trùng đáng kể được tìm thấy trên người Monique Silva, nhưng cô ấy là gái mại dâm nên chuyện đó cũng không lấy gì làm lạ. Xét nghiệm cho thấy tinh trùng không khớp với bất kỳ mẫu nào trong kho dữ liệu CODIS[3].”
Tatum gật đầu.
“Hoàn toàn không có nhân chứng trong vụ đầu tiên.” Martinez nói. “Nạn nhân thứ hai chắc chắn đã bị bắt khi đang ở ngoài đường. Chúng tôi đã thẩm vấn một số người có quan hệ với nạn nhân, đồng thời nhận được vài mô tả về những khách hàng đã tiếp cận cô ấy vào buổi chiều cuối cùng trước khi nạn nhân mất tích, nhưng tất cả đều rất chung chung. Chúng tôi cũng tìm thấy rất nhiều dấu vân tay trong căn hộ của Susan Warner, có ít nhất bảy người khác nhau. Nhưng nếu lần theo dấu vân tay này chúng ta sẽ chẳng đi đến đâu cả.”
“Như vậy nghĩa là các vị vẫn chưa có manh mối nào giá trị.” Tatum nói.
Anh có thể cảm nhận được bầu không khí trong phòng trở nên căng thẳng. Tatum nhận được cái liếc đểu từ hai trong số năm điều tra viên, Trung úy Martinez bặm môi tỏ vẻ không hài lòng. Anh tự nhủ thầm trong đầu là phải cẩn thận với bất kỳ câu nói nào mang tính chất phê bình. “Ý tôi tức là tên hung thủ đã che đậy dấu vết của mình rất kỹ ấy mà.”
“Ngược lại thì đúng hơn.” Giọng nói khàn khàn của Tiến sĩ Bernstein cắt ngang. “Tôi cho rằng hung thủ đã dọn sẵn đường cho chúng ta đi.”
Tatum khoanh tay lại và nhìn về phía vị Tiến sĩ. “Như vậy nghĩa là Tiến sĩ đây đã có manh mối?”
“Vâng, tôi có thể miêu tả hắn.” Bernstein nói. “Và dựa theo miêu tả, chúng ta có thể tìm ra được hung thủ.”
“Được!” Tatum nói. “Nghe thử nào!”
Vị Tiến sĩ đứng dậy và bước đến tấm bảng trắng. Martinez ngồi xuống và dành toàn bộ sự chú ý cho ông ấy.
“Hung thủ là đàn ông, da trắng, độ tuổi vào khoảng từ 25 đến 35.” Tiến sĩ nói. “Hắn ta...”
“Làm sao ông biết được?” Tatum cắt ngang.
“Sao cơ?”
“Làm sao ông biết được hắn là một người đàn ông da trắng độ tuổi từ 25 đến 35?”
“À, tôi đâu có biết chắc điều gì. Nhưng mà khả năng ấy rất cao, và nhiệm vụ của chúng ta là phải thu hẹp số lượng những kẻ bị tình nghi.”
“Được, vậy điều gì khiến ông cho rằng hắn rất có khả năng là đàn ông da trắng ở độ tuổi đó?”
“Thì...” Có vẻ vị Tiến sĩ đã bắt đầu nổi nóng. “Hắn ta là đàn ông bởi vì...”
“Tôi biết tại sao ông nghĩ đó là đàn ông, được. Vậy còn da trắng?”
“Gần như toàn bộ những sát nhân hàng loạt đều là người da trắng,” vị Tiến sĩ nói. “Điều đó được thể hiện rõ qua việc nạn nhân bị xâm hại đều là phụ nữ da trắng.”
Gương mặt của Tatum trước sau vẫn không lay động, song trái tim anh trĩu nặng. “Tôi hiểu rồi!” Anh nói. “Sao lại là dưới 35 tuổi hay...”
“Hung thủ đâu thể đột ngột nảy sinh ý định giết người vào lúc nửa đêm được.” Vị Tiến sĩ kiên nhẫn trả lời. “Đó là kết quả của một quá trình hình thành ảo tưởng cực kỳ phức tạp. Chắc chắn quá trình ấy đã diễn ra trong nhiều năm cho đến một thời điểm khiến hắn phải bộc phát, cho nên hung thủ không thể ở độ tuổi quá trẻ. Nếu như hắn lớn tuổi hơn thì trước đó chúng ta đã gặp những vụ tương tự rồi.”
“Được!” Tatum cảm thấy mệt mỏi. “Nói tiếp đi!”
“Hắn để xác nạn nhân tại những nơi rất đông người, rõ ràng là đang muốn chứng tỏ hắn trên cơ cảnh sát và đang tận hưởng ánh hào quang của hắn. Có khả năng hắn đã từng giả làm nhân chứng có mặt tại hiện trường để nói chuyện với cảnh sát hoặc tham gia vào vụ án bằng cách nào đó, chẳng hạn như tiếp cận gia đình của nạn nhân, đến dự tang lễ của họ... Hắn khá thông minh, đã tốt nghiệp cấp ba hoặc thậm chí là cao đẳng. Có xe riêng. Hung thủ rõ ràng rất quen thuộc với việc ướp xác, điều đó khiến tôi cho rằng hắn từng làm việc tại nhà tang lễ hoặc cũng có thể là vẫn đang làm. Hắn lên kế hoạch mọi thứ rất tỉ mỉ, có lựa chọn đối tượng trước. Việc hắn giữ thi thể bên cạnh ngày càng lâu trước khi đem trưng bày chứng tỏ hắn sở hữu tính nhẫn nại đáng kinh ngạc. Hung thủ độc thân, nhưng cũng có khả năng hắn thường xuyên hẹn hò. Ngoài ra, có thể hắn còn là một người khá quyến rũ và lôi cuốn.”
“Miêu tả rất chi tiết.” Tatum cảm thán.
“Theo như kinh nghiệm của tôi thì những án giết người kiểu này...”
“Kinh nghiệm gì?”
“Sao cơ?” Vị Tiến sĩ cảm thấy bị xúc phạm.
“Ông bảo là dựa trên kinh nghiệm. Vậy kinh nghiệm ấy đến từ đâu?”
Gương mặt của vị Tiến sĩ đỏ bừng vì tức giận. “Này chàng trai trẻ,” ông ấy nói. “Tôi đã dành nhiều năm để nghiên cứu về hành vi của những tên sát nhân hàng loạt, và tôi đã làm chuyên gia cố vấn cho những vụ án kiểu này hơn một thập kỷ rồi đấy. Tôi...”
“Tôi xin lỗi!” Tatum giơ hai tay. “Cũng như ông, công việc của tôi là làm cố vấn cho cảnh sát. Tôi có khuynh hướng nghi ngờ tất cả những gì người khác nói. Đó là bệnh nghề nghiệp rồi. Tôi không hề có ý chất vấn kỹ năng nghiệp vụ ấn tượng của ông.”
Vị Tiến sĩ cau mày, rõ ràng cho rằng mình là đối tượng bị giễu cợt. Nhưng lúc này Tatum đã quay sang Martinez cùng các điều tra viên khác.
“Vậy hiện giờ các vị đang làm gì?” Anh hỏi.
“Theo như những gì Tiến sĩ đã khắc họa về tâm lý của hung thủ, nghi phạm có khả năng từng làm việc tại nhà tang lễ.” Martinez nói. “Chúng tôi đã bắt đầu rà soát hồ sơ của những nhà tang lễ trong khu vực mà hung thủ lui tới để tìm xem có người nào khớp với miêu tả hay không.”
“Được rồi!” Tatum xoa xoa sống mũi. “Vậy còn việc theo dõi hiện trường vứt xác thì sao?”
Martinez nhún vai. “Đây là những nơi rất công khai.” Ông ấy nói. “Mỗi ngày có hàng ngàn người đến đó.”
“Nhưng vào buổi tối thì những nơi này rất vắng, có đúng không?” Tatum nói. “Tôi cho rằng đó là thời điểm mà hung thủ chọn để vứt xác.”
“Ừ... phải. Nhưng tại sao hắn lại...?”
“Những tên sát nhân hàng loạt đôi khi sẽ quay lại hiện trường gây án.” Tatum nói thêm vào: “Tôi chắc chắn Tiến sĩ Bernstein biết lý do tại sao đấy.”
“Đương nhiên rồi!” Vị Tiến sĩ nói. “Đây là một hiện tượng rất phổ biến. Trong tiềm thức của những sát nhân hàng loạt, chúng thường muốn mình bị bắt. Phần vì cảm giác tội lỗi, phần vì chúng muốn có được danh tiếng mà trước giờ chúng vẫn luôn khao khát.”
Tatum thở dài. “Trung úy, cảm ơn vì đã để tôi gia nhập.” Anh nói. “Có chỗ nào cho tôi ngồi xuống và xem qua các ghi chú gần đây của vụ án không? Tôi cần phải viết một bản báo cáo. Anh biết cách làm việc của bên Cục ra sao rồi đấy.”
Martinez mỉm cười. “Tất nhiên là có chứ. Còn một bàn trống trong phòng làm việc của Tổ Trọng án, để tôi chỉ cho cậu.” Ông quay lại nhìn các điều tra viên. “Dana, hôm nay cô có thể dành ra chút thời gian được không? Tôi muốn xem việc điều tra ở nhà tang lễ tiến triển đến đâu rồi.”
“Dạ được, thưa Trung úy.” Một người phụ nữ có vẻ ngoài nghiêm nghị trả lời.
Martinez dẫn Tatum ra ngoài và đi qua hành lang. Sau khi họ đã đi xa, Tatum dừng lại.
“Nghe này,” anh nói. “Chuyên gia khắc họa của anh rất vô dụng. Hãy sa thải ông ấy đi.”
“Cậu nói sao cơ?” Martinez hỏi, vẻ mặt bắt đầu căng thẳng hơn.
“Tôi nghi ông ta chẳng có chút kinh nghiệm thực tiễn nào cả. Ông ta ...”
“Đặc vụ à, Tiến sĩ Bernstein rất nổi tiếng trong lĩnh vực này đấy.” Martinez lạnh lùng nói. “Ông ấy là chuyên gia truyền thông số một về sát nhân hàng loạt tại Chicago.”
Chuyên gia truyền thông. Dĩ nhiên rồi. Tatum lắc đầu. “Nghe tôi nói này, có thể ông ta giỏi về mặt truyền thông, nhưng...”
“Cậu có phải là chuyên gia khắc họa tâm lý không, đặc vụ Gray?”
“Toàn bộ đặc vụ của FBI đều được huấn luyện để trở thành chuyên gia khắc họa tâm lý.” Tatum nói.
“Nhưng cậu có kinh nghiệm thực tiễn về khắc họa tâm lý hung thủ chưa?”
“Chưa, nhưng...”
“Tiến sĩ Bernstein thì có đấy. Ông ấy đã nói chuyện riêng với John Wayne Gacy[4] và viết một cuốn sách về hắn ta. Ông ấy thường xuyên được mời đến làm người giám định tư pháp trong những vụ giết người vì mục đích tình dục. Tin tôi đi, ông ấy biết rõ về sát nhân hàng loạt còn nhiều hơn những gì tôi và cậu biết được đấy.”
“Chuyên gia khắc họa của anh nghĩ gì thì tùy, nhưng mà những tên sát nhân hàng loạt không quay lại hiện trường vì cảm giác tội lỗi hay vì khát khao có được danh tiếng đâu, thưa Trung úy.” Tatum tức tối. “Chúng đến đó là để hồi tưởng lại tội ác của mình và thủ dâm. Có thể hung thủ của anh đêm nay sẽ quay lại hiện trường để tự thỏa mãn hắn ta, và nếu như các anh theo dõi...”
“Chúng tôi không có đủ nhân lực để theo dõi hiện trường.” Martinez nói. “Tôi không có ý xúc phạm đâu, nhưng đây cũng chính là lý do tại sao tôi đắn đo mỗi khi dính líu đến bên Cục. Cậu hùng hổ đến đây, ngang nhiên giành quyền phá án bằng thái độ kẻ cả và giọng điệu xúc phạm. Tiếp theo là gì nữa? Cậu sẽ nói với truyền thông rằng chúng tôi không đủ khả năng để phá án à?”
“Tôi xin lỗi!” Chưa gì Tatum đã phải xin lỗi thêm lần nữa. “Tôi đã trải qua một đêm dài không ngủ. Anh nói đúng. Đúng vậy, tôi đã cư xử không phải phép. Tôi bảo đảm với anh rằng FBI chúng tôi rất muốn công tác phối hợp được diễn ra suôn sẻ.”
“Nếu vậy thì đáng ra họ không nên gửi cậu đến,” Martinez nói.
Tatum hoàn toàn đồng tình.
Tatum dựa vào ghế thở dài, anh cảm thấy gò bó và có chút ngột ngạt. Tổ Trọng án dẫn đầu bởi Trung úy Martinez đã được thành lập riêng dành cho những án giết người hàng loạt gần đây. Các thành viên trong đội là tập hợp những điều tra viên đến từ các đơn vị khác nhau trong Cục Điều tra của Sở Cảnh sát Chicago. Căn phòng mà họ được phân vào trông chắp vá giống hệt như cách thành lập nhóm. Nếu để làm phòng khách thì thích hợp, còn để chứa sáu điều tra viên cộng thêm một bàn cho Tiến sĩ Bernstein thì căn phòng này khá nhỏ. Vậy mà bây giờ họ còn phải kiếm chỗ để nhét Tatum vào. Tuy rằng họ làm theo, nhưng với cung cách không được niềm nở cho lắm. Bàn làm việc của anh được đặt trong góc phòng, phía sau là chiếc tủ đựng hồ sơ, còn ngay bên phải là bình nước lạnh. Mỗi khi di chuyển hơi nhẹ về phía sau, Tatum không tài nào tránh khỏi va vào chiếc tủ, phát ra một tiếng vang thật lớn.
Cả một ngày trôi qua, các điều tra viên xung quanh trò chuyện và đùa giỡn với nhau. Họ cùng nhau đi ăn trưa, tỏ vẻ không màng đến Tatum.
Đột nhiên anh cảm thấy thèm được là bọn họ. Tại sao anh lại đến đây? Làm việc tại một cơ quan không hề trân trọng anh, một bộ phận mà anh chẳng có hứng thú muốn gia nhập, bạn bè thì không có còn cấp trên thì không tin tưởng anh.
Lại còn phải gạt bỏ cảm giác tủi thân quá đỗi nữa chứ. Thật kinh tởm. Người ta sẵn sàng hiến thận trái để được làm đặc vụ của FBI, và hiến thận phải để được vào Đơn vị Phân tích Hành vi. Mặc dù làm vậy cũng vô dụng. Yêu cầu đối với đặc vụ của FBI là họ phải có ít nhất một bên thận còn hoạt động, anh khá chắc chắn về vấn đề này.
Tatum lưu bản báo cáo đã làm xong rồi dành cả ngày xem đi xem lại kết quả khám nghiệm tử thi của hai nạn nhân, trò chuyện với bác sĩ pháp y, thảo luận về vụ án với các điều tra viên. Tổ Trọng án đúng ra là đang trên đường đến đích, hay nói cách khác là đã từng đi đúng hướng cho đến thời điểm ba ngày trước đó. Việc đầu tiên anh cần làm là giúp họ quay lại con đường đúng đắn. Nhưng hiện tại anh vẫn chưa rõ phải thực hiện việc này bằng cách nào. Tatum lấy điện thoại ra, định gọi cho vị sếp nhưng lại nhìn thấy thông báo có bốn tin nhắn chưa đọc. Anh mở ra xem, cả bốn tin nhắn đều là của Marvin.
Đồ ăn cho mèo để ở đâu?
Thôi khỏi đi, ông tìm thấy rồi.
Hình như không phải đồ ăn của nó nhưng mà nó thích ăn.
Ông nghĩ con mèo bị bệnh rồi, nó đang nôn mửa trong phòng khách. Con cá vẫn ổn.
Tatum rên rỉ và nhắn lại rằng đồ ăn cho mèo để trong cái tủ chén nằm ở phía bên trái ngoài cùng trong nhà bếp. Anh tự hỏi không biết Marvin đã cho Freckle ăn thứ quỷ quái gì, nhưng anh biết câu trả lời có là gì đi nữa cũng chỉ khiến anh cảm thấy tồi tệ hơn thôi. Tatum kéo xuống danh bạ, tìm tên liên hệ Christine Mancuso và ấn nút gọi.
Bà ấy trả lời sau vài giây. “A lô?”
“Tatum đây!” Anh nhìn một lượt xung quanh. Trong phòng tạm thời không có ai; tất cả các điều tra viên đều đã đi đâu đó hoặc về nhà của họ.
“Tôi biết!”
“Ừ, được rồi, nghe tôi nói đây. Những người ở đây cũng tạm được. Vị Trung úy phụ trách khá sắc sảo, họ có một lực lượng rất nghiêm chỉnh chịu trách nhiệm phá những vụ án giết người này. Tất cả đều đang làm rất tốt cho đến gần đây.”
“Xảy ra chuyện gì?”
“Họ đã thuê một chuyên gia khắc họa.”
“À!”
“Kẻ này liên tục phun ra những thứ kiến thức sáo rỗng về sát nhân hàng loạt ở một mức độ đáng báo động. Có vẻ ông ta là một chuyên gia truyền thông về sát nhân hàng loạt tại Chicago, và gương mặt ông ta đủ quen thuộc để khiến các điều tra viên nghe theo răm rắp. Ông ta không chỉ đang làm lãng phí thời gian và tài nguyên của đội điều tra mà còn được trả tiền để làm như vậy nữa.”
“Cậu đã nói với họ chưa?” Mancuso hỏi.
“Rồi!” Tatum vừa nói vừa cầm bút vẽ nguệch ngoạc lên tập giấy trước mặt. “Tôi đã nói với vị Trung úy, nhưng ông ấy chẳng màng đến ý kiến của tôi. Họ rất nhạy cảm đối với chuyện bên Cục can thiệp vào công việc của họ.”
Hai người im lặng trong giây lát. “Vậy cậu định như thế nào?”
Tatum vẽ một gương mặt buồn và dùng ngón tay gõ bút, tùy ý chấm lên trang giấy. “Sếp nhớ cô gái thường dân mà sếp đã tuyển vào không? Cô ấy có một hồ sơ khá ấn tượng, đúng chứ?”
“Zoe Bentley à? Cô ấy đã xử lý vụ của Jovan Stokes,” Mancuso nói. “Nhờ vậy mà gần đây cũng có ít danh tiếng. Cô ấy còn có bằng Tiến sĩ về lĩnh vực tâm lý học lâm sàng và bằng Tiến sĩ Luật tại Harvard nữa.”
Tatum hạ giọng, dù anh là người duy nhất ở trong phòng. “Tôi nghĩ nên cho cô ấy đến đây. Cô ấy sẽ dùng những kiến thức nghiệp vụ của mình để khiến các điều tra viên lóa mắt và thuyết phục họ đuổi cổ tên chuyên gia khắc họa dỏm này đi. Như vậy thì cô ấy có thể giúp tôi đẩy công tác điều tra về đúng hướng.”
“Cô ấy sẽ giúp cậu bằng cách nào?” Giọng Mancuso hòa nhã, thể hiện sự thích thú.
“Sử dụng những ngôn từ chuyên môn hào nhoáng và sự quyến rũ của cô ấy chứ sao. Tôi đã có một vài ý tưởng hay ho về phương pháp tiến hành điều tra rồi.”
“Vậy là cậu muốn cô ấy đến đó và yểm trợ cho cậu?”
“Bởi vì tôi là một đặc vụ bên Cục nên họ sẽ không thèm nghe những gì tôi nói đâu. Nhưng cô ấy là một chuyên gia khắc họa ở bên ngoài tuyển vào, những lời cô ấy thốt ra biết đâu sẽ có trọng lượng hơn.”
“Được,” Mancuso nói. “Tôi sẽ điều cô ấy đến.”
“Tốt quá!”
“Ngủ ngon, đặc vụ Gray!” Bà gác máy.
Ngạc nhiên trước kết thúc đột ngột của cuộc trò chuyện, Tatum cất điện thoại vào trong túi. Anh nhìn xuống gương mặt buồn bã đã vẽ ban nãy. Sau một hồi suy nghĩ, anh quyết định vẽ thêm vào đó một cặp kính và ba sợi tóc.
❀ ❀ ❀
[1] Một loại súng ngắn được sản xuất bởi hãng chế tạo vũ khí Glock Ges.m.b.H.
[2] Molly thực chất là tên của một loại ma túy tổng hợp dưới dạng những hạt nhỏ li ti.
[3] Combined DNA Index System: cơ sở dữ liệu DNA toàn quốc của Mỹ, được thu thập và lưu trữ bởi Cục Điều tra Liên bang.
[4] Sát nhân hàng loạt người Mỹ được mệnh danh là “Tên Hề Sát Nhân”. Y chuyên cưỡng bức, tra tấn và giết chết các chàng trai ở độ tuổi thanh thiếu niên.