
Đồ chơi trẻ em và lá khô từ những cái cây nhà hàng xóm rơi đây trên khoảng sân sau nhà Laura Summer, nơi đây còn có một chiếc xe đạp ba bánh hoen gỉ. Có thể di chuyển trong mớ hỗn độn này mà không gây ra tiếng động nào thật sự là một công việc rất mất thời gian. Đi được nửa sân, Tatum giẫm phải một nhánh cây bị che phủ bởi lá cây, tiếng gãy đánh rắc mà anh nghe cứ như tiếng súng nổ vang trời. Anh đứng bất động, liếc nhìn cửa sau và chờ đợi.
Nó không hề nhúc nhích.
Mục tiêu của anh chính là bức tường kế bên cánh cửa, nhưng để lẻn đến nơi đó thì phải đi qua một cửa sổ lớn nhìn ra sân. Anh cúi người xuống thật thấp và di chuyển chậm rãi, hy vọng không bị nhìn thấy. Anh biết rõ, nếu có người đến gần cửa sổ và nhìn ra ngoài thì anh sẽ hoàn toàn bị phát hiện.
Có lẽ phương án an toàn nhất chính là đứng ở xa, dùng súng nhắm sẵn vào cánh cửa rồi đợi hung thủ tháo chạy ra cửa sau, nhưng trong đầu anh lúc này chỉ nghĩ đến Laura và hai đứa con của cô ấy.
Anh cầu mong họ vẫn còn sống.
Cánh cửa chỉ còn cách anh có ba bước chân, nhưng bậu cửa sổ thì đã nằm phía sau lưng, như vậy nghĩa là anh có thể đứng lên. Anh làm vậy rồi liếc nhìn qua ô cửa kính. Từ vị trí thuận lợi này, anh đã có thể nhìn thấy bọn trẻ.
Chúng vẫn còn sống.
Cả hai bị trói ở góc phòng và bị nhét giẻ vào mồm, gương mặt chúng giàn giụa nước mắt, nhưng rõ ràng là vẫn còn sống. Tatum thở phào nhẹ nhõm. Giờ anh chỉ cần...
Tiếng gào thét ú ớ vang lên, thu hút sự chú ý của anh. Có thứ gì đó bị vỡ bên trong, anh thấy bọn trẻ khóc dữ dội hơn, chúng đang nhìn thứ gì đó mà ở vị trí của anh không thể thấy được. Âm thanh vừa rồi tất nhiên là tiếng của mẹ chúng, và theo như anh thấy thì cô ấy đang gặp nguy hiểm.
Theo phản xạ, anh chạy nhanh đến cửa sau, lùi lại một bước rồi đá cửa mở. Anh xoay súng nhắm vào hai người đang vật lộn bên trong.
Người đàn ông mà Tatum đinh ninh là Jeffrey Alston đang giữ lấy người phụ nữ. Miệng cô bị bịt chặt, tay bị vặn về phía sau. Cô đứng đối mặt với Tatum, Jeffrey đứng đằng sau, cả cơ thể hắn hầu như bị che khuất. Hắn trừng mắt khi thấy những gì đang diễn ra và cúi đầu xuống theo bản năng, ẩn nấp phía sau tấm khiên là người mẹ.
Gương mặt của Laura tím tái, mắt cô lồi ra, quanh cổ bị quấn một sợi dây thừng nylon. Vì cô gầy hơn Jeffrey nên cơ thể hắn vẫn bị lộ ra một phần, gần như vừa đủ để nổ súng.
Nhưng Laura đang oằn mình và cục cựa, việc bị thiếu không khí khiến cô vùng vẫy dữ dội. Đây là một phát súng rất khó. Nếu anh nhắm trượt thì sẽ bắn trúng Laura.
Cả hai người đàn ông đứng yên tại chỗ, nhưng Jeffrey đã phản ứng trước. Hắn lao sang bên cạnh và chụp lấy con dao trên quầy, sau đó kề dao vào cổ họng người phụ nữ.
“Bỏ xuống!” Hắn gầm lên.
Laura nhìn chằm chằm lên trần nhà và co giật, cô sắp tắt thở đến nơi.
Tatum tuyệt vọng nhắm súng vào phần cơ thể bị lộ ra của Jeffrey. “Bỏ thứ đó ra khỏi cổ của cô ấy, bằng không tao sẽ nổ súng.”
“Bỏ súng xuống, không thì tao sẽ giết nó ngay.”
“Cô ấy mà ngạt thở chết thì tao sẽ giết mày đấy, thằng khốn. Bỏ thứ đó ra.”
Có vẻ như hiểu mình đang mất dần lợi thế, Jeffrey xoay thứ gì đó phía sau cổ người phụ nữ, sợi dây được nới lỏng. Người phụ nữ thở khò khè, cố gắng hít thở qua cái miệng bị quấn chặt. Lỗ mũi cô phập phồng, liên tục hít lấy không khí vào phổi.
“Bỏ khẩu súng chết tiệt đó xuống, nếu không tao sẽ cắt cổ nó.”
Con dao nằm dưới sợi dây thừng cứa vào cổ Laura, máu nhỏ xuống lưỡi dao. Tatum do dự, anh biết không có câu trả lời nào là đúng trong tình huống tồi tệ này. Nhưng cảnh sát đang trên đường đến, anh có thể tìm cách câu giờ.
Anh hạ súng xuống, tim đập nhanh, cố gắng quan sát động tĩnh xung quanh. Hai đứa trẻ đang bị trói ở góc phòng, mắt chúng mở to. Cả hai cũng bị buộc giẻ quanh miệng và đang rít lên một cách khó hiểu. Có một bàn nước nhỏ nằm trên sàn, chắc hẳn Laura đã đá phải nó lúc bị Jeffrey siết cổ, đó chính là tiếng đổ vỡ mà Tatum nghe thấy ban nãy.
“Để súng xuống sàn.”
Tatum cúi xuống thật chậm rãi và đặt khẩu Glock dưới sàn, mắt anh không rời Jeffrey và con dao trên cổ Laura.
“Đá nó qua đây.”
Tatum do dự, tính toán. Nếu Jeffrey có được súng, chẳng còn gì có thể ngăn hắn bắn Tatum rồi kết liễu Laura lẫn con của cô ấy.
“Làm đi!”
Tatum đá nhẹ khẩu súng, nó xoay mấy vòng rồi dừng lại ở giữa hai người bọn họ. Jeffrey nhìn anh chằm chằm, đôi mắt hắn hung dữ.
“Đừng làm những chuyện có thể khiến mày hối hận,” Tatum nói. “Nếu mày giết người phụ nữ đó, mày sẽ sống cả đời còn lại trong tù.”
Anh hy vọng Jeffrey chưa phát hiện ra tình hình hiện tại. Hắn không biết Tatum là người của FBI và cảnh sát đã biết hắn là hung thủ. Tất cả những gì hắn biết rõ là một người đàn ông có súng đã đột nhập vào bên trong và cố gắng cứu Laura.
“Mày vẫn có thể cao chạy xa bay mà.” Tatum dịu dàng nói tiếp. “Không có ai bị hại ở đây cả, đúng không nào? Không ai biết cả.”
“Im đi, qua đó ngồi xuống.” Jeffrey dùng đầu ra hiệu về phía góc phòng, nơi bọn trẻ đang ngồi khóc.
Tatum gật đầu và bắt đầu di chuyển, anh bước gần Jeffrey và Laura thêm một bước.
“Tránh ra!” Giọng của Jeffrey trở nên kích động. “Tao sẽ cắt cổ nó, mày có nghe không? Tao sẽ cắt cổ nó.”
Máu vẫn đang nhỏ xuống từ trên cổ Laura, Tatum bất động. Anh gật đầu thật chậm rãi và giơ hai tay lên, sau đó bước đi sát tường cho đền khi đến được nơi những đứa trẻ đang khóc.
“Ngồi xuống, ngồi xuống sàn.”
“Được!” Tatum chậm rãi cúi người.
“Ngồi xuống, ngồi bệt xuống.”
Mấy người cảnh sát chết tiệt này đang ở đâu thế không biết? Tatum ngồi xuống và nhìn Jeffrey, kẻ đang đứng im vì chưa biết phải làm gì tiếp theo.
“Chỉ cần đi thật xa...”
“Im lặng! Tất cả bọn mày im lặng hết!”
Tatum ngậm mồm lại, nhưng lũ trẻ vẫn không ngừng khóc nức nở. Có vẻ tiếng khóc của chúng còn khiến Jeffrey giận dữ hơn. Hắn nhìn chúng, sau đó nhìn sang khẩu súng dưới sàn. Hắn bước một bước lại gần khẩu súng hơn.
Ngồi ở vị trí này, Tatum không tài nào lao đến bên súng và lấy nó kịp lúc được. Jeffrey sẽ có được súng, nhưng hắn sẽ phải bỏ con dao khỏi cổ Laura và cúi xuống để nhặt lấy nó. Đó là khoảnh khắc duy nhất mà Tatum có thể hành động. Anh căng thẳng, chuẩn bị cho một cuộc tấn công bất thình lình đầy rủi ro.
Đột nhiên cửa trước chậm rãi mở ra. Tatum khiếp sợ và không tin nổi vào mắt mình. Zoe đang đứng yên trước cửa, hay bàn tay trống trơn của cô giơ lên cao.