
Harry liếc nhìn đồng hồ. Bây giờ là năm giờ ba mươi, anh đã cảnh báo trước cho Zoe Bentley rồi. Hiện tại anh đang có sẵn bài báo trong tay, tất cả những gì cần làm là nghĩ ra một tiêu đề thật thu hút. “Chuyên Gia Khắc Họa Của FBI Nhận Được Tin Nhắn Rùng Rợn Tại Hiện Trường” hoặc là “3 Bao Thư Bí Ẩn Để Lại Cho Chuyên Gia Khắc Họa Của FBI, Thứ Bên Trong Sẽ Khiến Bạn Không Thể Tin Nổi”. Với một bài báo như thế này, tiêu đề thường nói lên tất cả. Chỉ việc đăng lên rồi ngắm nhìn các độc giả trên mạng không ngừng kéo nhau vào đọc, sau đó tận hưởng những bài ca tán thưởng từ biên tập viên của anh.
Tuy nhiên... đâu đó trong thâm tâm anh vẫn mong muốn nhiều hơn thế. Cũng chính vì cái tính ngoan cố, hăng say này mà anh mới dấn thân vào con đường nhà báo. Mục đích không phải để tìm ra sự thật, Harry chưa bao giờ quan tâm nhiều về sự thật. Thứ anh tìm kiếm là một câu chuyện hay. Những phong bì bí ẩn để lại cho chuyên gia khắc họa vẫn chưa phải là một câu chuyện hay, nó thậm chí còn không phải là một kịch bản, không có nội dung, lại không đầu không đuôi. Nó chỉ khiến người ta muốn đọc thôi, có thể bấm vào một hoặc hai quảng cáo gì đó nhưng rồi họ sẽ bỏ qua một bên và lãng quên nó.
Anh muốn viết ra thứ gì đó khiến dân tình phải bàn tán.
Anh thở dài, cố gắng quên đi suy nghĩ non nớt này. Tốt nhất là nên tận dụng những gì sẵn có, một con chim trên tay còn hơn hai con khác trong bụi.
Trừ phi con chim này lên ngón tay của bạn và mổ bạn, có những con còn chứa vi khuẩn salmonella nữa. Trong khi hai con trong bụi cây lại là những chú chim quý hiếm, lông của chúng đẹp tuyệt trần.
Anh lấy điện thoại ra và gửi tin nhắn cho Zoe Bentley. Sau một phút thì điện thoại reo.
“A lô!” Anh trả lời, cố gắng không tỏ vẻ tự mãn.
“Anh không được đăng bài báo đó,” giọng của Zoe trống rỗng, mệt mỏi.
“Vậy thì đưa tôi tin gì hay hơn để đăng đi,” anh nói. “Ngay bây giờ.”
Hai người im lặng trong giây lát. “Nếu như tôi nói cho anh biết một câu chuyện cực hay thì sao... một câu chuyện mà không người nào biết được? Nhưng anh phải hứa là không được đăng cho đến khi nào tôi cho phép.”
“Cái đó... còn tùy,” trí tò mò của anh đã bị khơi gợi. “Tôi muốn nghe qua câu chuyện trước, và tôi sẽ cho cô một kỳ hạn. Tôi đâu thể nào đợi cô cho phép mãi được.”
“Được,” Zoe đồng ý. “Có một nơi gần đồn cảnh sát gọi là Wilma. Anh biết nơi đó không?”
“Biết chứ.”
“Hai mươi phút nữa anh có mặt ở đó được không?”
“Cho tôi nửa tiếng đi,” anh nói. “Kẹt xe.”
“Hẹn gặp lại.”
Chỉ mất có hai mươi lăm phút thì Harry đã đến nơi. Zoe đang ngồi đợi sẵn, mặt cô lộ vẻ bất an và kiệt sức. Anh kéo chiếc ghế đối diện rồi ngồi xuống. Hai tay cô đang nâng lấy cốc cà phê. Nhìn bộ dạng của Zoe lúc này, anh không nghĩ uống cà phê là một ý hay. Anh mỉm cười với cô, nhưng cô không cười lại.
Họ ngồi im lặng trong giây lát.
“Để tôi nói trước,” anh đề nghị. “Cô định kể tôi nghe một câu chuyện ly kỳ mà chưa có ai biết được.”
Cô gật đầu và nhìn anh chăm chú. “Anh không được đăng nó cho đến khi...”
“Cho đến khi cô bảo tôi đăng chứ gì,” anh nói. “Nhưng chúng ta phải thống nhất chọn ra một ngày làm hạn cuối cùng. Và tôi thật sự không muốn câu chuyện này lọt ra ngoài trước khi...”
“Không đâu.”
Nhân viên phục vụ tiến lại anh. “Anh muốn dùng gì ạ?”
“Cho tôi cà phê được rồi, cảm ơn,” anh nói.
“Anh muốn uống cappuccino, latte bí ngô, hay là...”
“Loại cũ và ngon như bình thường là được rồi.”
Nhân viên phục vụ bước đi.
“Được rồi, nghe thử nào,” anh nói.
Đôi mắt Zoe đờ đẫn cứ như đang nhớ về một miền ký ức xa xăm nào đó. “Vào năm 1997, có một kẻ giết người hàng loạt tại Maynard, Tiểu bang Massachusetts. Hắn cưỡng bức và giết hại ba người phụ nữ trẻ. Họ bắt được một nghi phạm nhưng anh ta đã tự tử trong lúc bị giam giữ.”
Harry gật đầu và ghi chép vào sổ. Cuốn sổ này chẳng qua chỉ là bề nổi, anh đã ghi âm lại toàn bộ cuộc trò chuyện rồi, nhưng việc viết xuống sẽ giúp anh tập trung hơn. Anh viết vào: 1997 - Maynard, giết người
“Massachusetts,” anh lẩm bẩm, hồi tưởng lại bài báo mà anh từng đọc về Zoe. “Đó là nơi cô lớn lên mà, phải không?”
“Maynard là quê nhà của tôi.”
Khả năng tập trung của Harry tăng lên đáng kể. “Được,” anh nói. “Lúc chuyện đó xảy ra thì cô bao nhiêu tuổi?”
“14 tuổi!”
“Rồi, tiếp đi.”
“Tôi tin kẻ giết chết ba người phụ nữ lúc đó cũng là tên gây ra những vụ tại Chicago gần đây.”
“Kẻ Hộ Tang Siết Cổ Người à?” Anh ngạc nhiên hỏi.
Cô vễu môi tỏ vẻ bất bình. “Tôi ghét cay ghét đắng cái biệt danh đó. Hắn ta chẳng phải người hộ tang gì cả, chỉ là một tên sát nhân bị ảo tưởng và ham muốn của mình điều khiển thôi.”
“Một con quái vật.” Harry gật đầu.
“Không phải.” Cô rướn người về phía trước. “Không phải quái vật, còn tệ hơn vậy nhiều. Là con người, là một trong số chúng ta. Tôi cũng đã tìm hiểu về anh rồi, Harry Barry.”
Harry nhăn mặt khi nghe cô đọc tên họ đầy đủ của anh.
“Anh thích những bài báo gây sốc và kích thích sự tò mò. Hơn một nửa các câu chuyện anh viết ra đều nói về những vụ bê bối tình dục.”
“Đó không phải thứ tôi thích, mà là thứ độc giả thích.”
“Chắc chắn rồi. Dù sao đi nữa thì... tuy là báo lá cải nhưng chúng không hề rẻ tiền. Anh có nghiên cứu, không đi theo số đông, và anh cho thấy những góc nhìn mới lạ về Sự việc. Anh tự hào về công việc của mình.”
“Cảm ơn cô,” anh trả lời một cách đề phòng.
“Tên sát nhân hàng loạt tại Chicago không phải là quái vật, cũng không phải là ông kẹ. Hắn là một người rất đen tối, hắn có những suy nghĩ méo mó về tình dục và nỗi ám ảnh với cái chết.”
“Sao cô lại nghĩ hắn cũng là tên sát nhân hàng loạt tại Maynard?” Harry hỏi.
Zoe nheo mắt, Harry khoanh tay lại. Bầu không khí giữa họ trở nên căng thẳng. Harry không hề lo lắng, anh đã nắm đằng chuôi rồi. Cô sẽ phải cung cấp cho anh những thông tin mà anh cần.
“Cà phê của anh đây,” nhân viên phục vụ đặt tách cà phê trước mặt anh.
“Cảm ơn.”
“Anh có muốn dùng thêm gì nữa không? Bọn em có...”
“Không, cảm ơn em,” Harry nói. “Bấy nhiêu đây là được rồi, cảm ơn nhé.”
Nhân viên phục vụ gật đâu rồi rời khỏi. Anh nhấm nháp tách cà phê của mình và nhìn Zoe. Gương mặt cô lạnh nhạt, điệu bộ phiền não ban nãy đã biến mất phần nào, cô ngồi thẳng lưng hơn, điều đó khiến Harry cảm thấy lo lắng.
Anh hắng giọng, đặt cái tách lên bàn. “Cô định giải thích...”
“Hãy điều tra chuyện tôi vừa kể đi,” cô cắt ngang. “Hãy bắt đầu công tác nghiên cứu của mình, phần còn lại tôi sẽ nói cho anh biết sau. Tôi hứa đấy.”
“Cô phải nói cho tôi biết ngay bây giờ, bằng không thì tôi sẽ đăng những gì sẵn có.”
“Làm đi, tôi sẽ phủ nhận tất cả. Rồi anh sẽ lại có một bài báo vớ vẩn mà chẳng ai thèm quan tâm giống như nhiều bài khác của anh.”
Harry nhìn cô chằm chằm, ánh mắt hai người bắt gặp nhau. Đôi mắt của cô gay gắt, không một chút nhượng bộ, một đôi mắt có thể nhìn thấu anh. Trong giây phút đó, anh tin rằng cô đã đọc được suy nghĩ, nỗi sợ, lẫn hy vọng của mình. Đó là lý do tại sao cô trở nên thư giãn hơn. Cô đã quan sát hành vi, ngôn ngữ cơ thể của anh, cách anh nói chuyện với cô và nhân viên phục vụ. Bằng cách nào đó, cô biết anh sẽ không đăng bài báo kia. “Nhưng nếu vậy thì cuộc điều tra của cô sẽ...”
“Chẳng phải hôm qua anh đã nói với tôi rằng, cả tôi và anh đều không có quyền quyết định thứ gì mới ảnh hưởng đến cuộc điều tra sao? Giờ anh đã biết một câu chuyện đích thực là như thế nào rồi đấy, ít ngày nữa anh sẽ được nghe phần còn lại.”
Cô lấy một tờ tiền từ trong ví ra và đập lên bàn. “Cà phê này tôi đãi,” sau đó đứng dậy và bỏ đi.
Anh nhìn cô từ đằng sau, rồi lại nhìn tờ tiền trên bàn. Hai mươi đô la, trong khi họ chỉ uống có hai tách cà phê. Anh lắc đầu, cảm thấy buồn cười. Sao người ta cứ thích bỏ đi một cách kịch tính như thế nhỉ? Harry cầm tờ tiền lên, anh móc ra từ trong ví một tờ mười đô la nhàu nhĩ rồi để lên bàn. Anh căng miệng cười ngoác như nhân vật chú mèo Cheshire. Có chuyện để viết rồi, một câu chuyện rất thú vị, và ẩn sau nó là một câu chuyện còn thú vị hơn nữa.
Câu chuyện thật sự không phải là về sát nhân hàng loạt tại Chicago hay sát nhân hàng loạt tại Maynard. Câu chuyện thật sự chính là về Tiến sĩ Zoe Bentley.