
Kể từ khi còn nhỏ, em trai của Lily đã rất sợ bóng tối. Cô thường đem chuyện này ra để chế nhạo em mình. Cô gọi cậu ấy là em bé, là một đứa nhát gan. Mỗi khi mẹ của họ lớn giọng bảo cả hai tắt đèn đi ngủ, Lily sẽ tắt đèn, bắt đầu rít lên và gấm gừ như một con quái vật cho đến khi em cô thét lên vì sợ chết khiếp. Tất cả chỉ để mẹ của họ tức giận và phạt cậu bé.
Cô ước mình có thể quay ngược thời gian và nói với cậu rằng giờ thì cô đã hiểu, rằng cuối cùng cô cũng nhận ra bóng tối rất đáng sợ. Bởi vì nó tối, rất tối, chúng ta bị bỏ lại trong bóng tối cùng với trí tưởng tượng của mình.
Cô di chuyển đôi chân, cố gắng nhìn ra chuyển động của nó, bất kỳ một chuyển động nào nhưng không thể. Cô muốn vẫy tay trước mặt, chắc chắn cô có thể nhìn thấy được. Nhưng hiện giờ tay cô đang bị vặn về phía sau và bị chiếc còng kim loại cứa lên cổ tay. Cô run rẩy trong cơn lạnh giá, những suy nghĩ về điều khủng khiếp sớm xảy ra với mình cứ trôi nổi trong đâu. Tên đó... lúc hai người ngồi trên xe, rõ ràng trông hắn rất bình thường, nhìn khá khẩm hơn đa số các khách hàng của cô. Lúc đầu khi hắn kề dao ngay cổ, cô còn tưởng đó chỉ là một trò đùa, một trò đùa tệ hại, phải, nhưng một người tử tế như vậy sao lại...
Tất nhiên cô đã từng nghe kể về những chuyện như thế. Làm công việc đứng đường thì không thể nào tránh được. Có những cô gái đã biến mất hoàn toàn hoặc xác được tìm thấy trong các con hẻm. Nhưng không biết vì sao, cô vẫn luôn cho rằng do họ bất cẩn nên mới xảy ra chuyện, rằng họ đã chọn không đúng khách hàng, rằng họ không chú ý đến những dấu hiệu cảnh báo.
Mặc dù hơi trễ, nhưng giờ cô đã khám phá ra được có những tên không hề có dấu hiệu. Và với những tên như vậy thì dấu hiệu cảnh báo đầu tiên chính là khi con dao của hắn kề ngay cổ bạn.
Hắn đã để lại cái máy radio trong một căn phòng khác. Cô tin công dụng của nó chủ yếu là để át đi tiếng la của cô, nhưng Lily cũng chẳng còn la to được nữa. Cảm giác lạnh lẽo, đói khát và sợ hãi đã rút cạn sức lực của cô. Điều tốt nhất cô có thể làm lúc này là rên rỉ và khóc lóc. Máy radio phát vài bản nhạc, còn lại chủ yếu là chương trình truyền hình. Âm thanh của người khách mời gọi đến và người hướng dẫn chương trình phát ra từ bên kia cánh cửa tiếng được tiếng mất. Có những khoảnh khắc cô đã bị nhầm lẫn, cứ tưởng có người đang nói chuyện bên ngoài. Cô la lên cầu cứu qua miếng giẻ nhét trong miệng để rồi vài giây sau mới nhớ ra, đó chỉ là âm thanh quái dị của một người trên sóng phát thanh. Cô tức đến phát điên.
Có thứ gì đó rung lên, âm thanh đột ngột đó khiến cô choàng tỉnh. Cô mở mắt, nhận ra mình đã ngất đi một lúc. Có tiếng điện thoại reo đâu đó trong phòng. Một tia sáng kỳ lạ cách chỗ cô không xa lóe lên rồi mờ dần.
Vào thời điểm tiếng rung đã dừng, tia sáng đã biến mất, căn phòng tiếp tục chìm vào bóng tối thì cô mới hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Đó là điện thoại của cô. Chiếc điện thoại thứ hai của cô. Cô đã nhìn thấy hắn lấy đi chiếc điện thoại dành cho công việc từ trong túi xách, nhưng chắc hẳn hắn đã bỏ qua chiếc điện thoại dành cho nhu cầu cá nhân. Nó đã được chuyển sang chế độ rung. Vì khách hàng không thích bị tiếng chuông điện thoại quấy rầy nên cô luôn để chế độ rung mỗi khi làm việc. Tiếng reo ban nãy chính là một cuộc gọi đến.
Cái túi xách bị vứt bên cạnh đống quần áo, không gần chỗ cô ngồi cho lắm, quá xa là đằng khác. Cô lắc chiếc còng một hồi, nhưng nó đã bị xích vào tường nên không cách nào đến gần được túi xách. Cô kéo mạnh hai tay, cố gắng rút cổ tay ra khỏi chiếc còng kim loại, cảm thấy da tay như bị xé rách, nước mắt cô tuôn ra, vai sụp xuống. Không được rồi. Chiếc còng quá chặt.
Tiếng rung lại xuất hiện, tia sáng yếu ớt từ màn hình của thiết bị thắp sáng căn phòng bằng một thứ ánh sáng điện tử dịu nhẹ. Cô có thể thấy rõ cả cơ thể mình lẫn túi xách bị ném trên sàn. Cô điên cuồng rướn người, cố gắng chạm chân đến chỗ cái túi, biết đâu có thể kéo nó lại bằng cách nào đó...
Tiếng rung dừng, không gian trong phòng một lần nữa tăm tối trở lại. Cơ hội được tự do cách đôi chân trần của cô chỉ vài inch, nó đến rồi lại đi, cứ như đang bỡn cợt, trêu ghẹo cô.
Cô chợt nghĩ, không biết điện thoại còn lại bao nhiêu pin? Tuy đã sạc nó trước khi rời khỏi nhà nhưng cô đã ở nơi này hơn một ngày rồi. Lỡ như hết pin thì thế nào? Tia hy vọng cuối cùng của cô cứ như vậy mà biến mất sao?
Cô lại bắt đầu rướn người trong bóng tối và rên rỉ. Vai cô sắp đứt lìa khi cô rướn người ra xa hơn, càng lúc càng xa, ngón chân cô dò dẫm cái túi, la hét vì chán nản và đau đớn.
Tiếng rung đã quay trở lại. Nhờ ánh sáng từ điện thoại, cô có thể thấy chân mình sắp chạm đến cái túi. Sắp rồi. Cô kêu gào với miếng giẻ trong miệng, cố kéo tay khỏi chiếc còng, da cô bị xé rách, vai như muốn bốc cháy, mồ hôi vã ra khắp người...
Cô chạm được ngón chân vào một bên quai xách rồi kéo một phát.
Cái túi ngã sang một bên, đồ đạc bên trong rơi hết ra sàn. Nhưng nhờ một sự can thiệp nào đó từ Bề Trên mà điện thoại của cô không bị lật ngược. Mắt cô ngay lập tức chú ý đến ký hiệu pin trên màn hình.
Sáu phần trăm.
Cuộc gọi đã ngừng và điện thoại lại tắt, Lily rên rỉ. Cô dò dẫm chiếc điện thoại bằng bàn chân nhưng không thể kẹp chặt nó được. Cô hít thở mạnh qua mũi, cố gắng lại lần nữa. Bàn chân cô chỉ chạm được vừa đủ vào điện thoại nhưng lại vô tình đá nó ra xa hơn. Cô sợ hãi kêu rên. Có phải điện thoại đã bị văng quá xa không?
Màn hình lại sáng; điện thoại tiếp tục rung. Ký hiệu pin là năm phần trăm. Chiếc điện thoại vẫn nằm trong tầm với.
Cô vuốt màn hình bằng ngón chân, nguyền rủa thiết kế của nó vì phải trượt để nghe thay vì ấn nhẹ lên màn hình. Cô cố gắng dùng ngón chân vuốt ngang màn hình hết lần này đến lần khác nhưng chẳng làm được gì, cô hét đến khản cả giọng.