
Bây giờ là đầu giờ trưa. Zoe, Tatum, và Martinez đang ngồi trong phòng họp. Zoe đã cho họ biết chuyện của Veronika Murray. Sau khi nghe cô nói xong, cả ba người ngồi trong yên lặng.
Cuối cùng Martinez lên tiếng trước, ông hắng giọng. “Cô có chắc hung thủ là cùng một người không?”
“Không thể nào chắc chắn được.” Zoe nhún vai. “Cũng giống như những vụ khác, hung thủ rất cẩn thận. Hắn sử dụng bao cao su và không để lại bất kỳ dấu vết DNA nào. Anh có thể sử dụng những dữ liệu pháp chứng khác để đối chiếu. Tôi sẽ nói chuyện với các kỹ thuật viên.”
Martinez gật đầu. “Để tôi thử.”
“Nhưng những chứng cứ gián tiếp thể hiện khá rõ rệt,” cô nói thêm. “Veronika chết ba tháng trước khi vật nuôi bắt đầu biến mất và sự việc xảy ra trong cùng một khu. Thi thể được tìm thấy sau sáu ngày, có dấu hiệu giao hợp sau khi chết. Giả sử đó là cùng một người, tôi cho rằng tình trạng thối rữa buộc hắn phải đem vứt thi thể. Kế đến, hắn quyết định phải nghĩ cách khắc phục vấn đề này.”
“Và sau đó, trong lúc thí nghiệm với động vật thì hắn phát hiện ra ướp xác là một giải pháp lý tưởng,” Tatum nói, trông anh có vẻ thích thú. “Khả năng này rất cao.”
“Tôi đồng tình,” Martinez nói. “Tôi sẽ cho người điều tra chuyện này ngay lập tức.”
Zoe theo Martinez và Tatum quay lại phòng làm việc của Tổ Trọng án. Zoe ngồi bên máy tính, chuẩn bị viết một báo cáo chi tiết cho Mancuso thì điện thoại trên bàn làm việc reo lên. Phải mất một lúc cô mới nhận ra đó là điện thoại của mình. Cô bắt máy.
“A lô?”
“Tiến sĩ Bentley phải không? Tôi là Sĩ quan Tucker tại quầy lễ tân đây. Có một người đàn ông muốn được gặp cô.”
“Gặp tôi à? Anh có chắc không?”
“Phải, anh ta nói rất rõ là muốn gặp cô.”
“Được rồi, tôi sẽ xuống ngay.”
Cô tò mò đi bộ từ cầu thang xuống dưới quầy lễ tân. Có rất nhiều người dân đang chờ đợi xung quanh, nhưng cô chẳng thấy ai quen thuộc. Cô tiến lại chỗ người sĩ quan tại quấy. “Chào anh, tôi là Zoe Bentley. Anh vừa mới gọi...”
“Zoe Bentley? Tiến sĩ Zoe Bentley?” Một người đàn ông đứng dậy và tươi cười tiến về phía cô. Đây là người có mái tóc đen dày và hàng lông mày rất rậm, nó khiến người ta lập tức chú ý đến đôi mắt của anh. Anh ta sở hữu một nụ cười mỉm như thể có chuyện gì đó buồn cười mà chỉ mình anh ta biết. Người đàn ông dò xét cô từ trên xuống dưới, hành động này khiến cô cảm thấy như bị xúc phạm. “Tôi rất lấy làm hào hứng vì cuối cùng cũng được gặp cô. Tôi là một người hâm mộ cuồng nhiệt của quý cô đây.”
“Tôi còn không biết là mình có người hâm mộ cơ đấy,” cô lạnh lùng đáp. Kiểu cách của anh khiến cô khó chịu.
“Ồ, biết chứ sao không. Ít nhất cũng phải có một người chứ. Tôi đã đọc qua toàn bộ những vụ của Jovan Stokes cô từng tham gia phá án, cả những vụ ly kỳ gần đây nữa. Giờ thì cô được vào làm tại BAU luôn rồi, đỉnh thật đấy.”
“Xin lỗi anh, anh là...?”
“Harry.”
“Harry gì cơ?”
Anh ta thì thầm gì đó nghe như “Barrer”, sau đó nhanh nhảu nói: “Tôi nghĩ tôi có thứ dành cho cô đây.”
Harry lục lọi trong cặp tài liệu vài giây rồi lấy ra ba phong bì màu nâu. Anh đưa phong bì cho Zoe, cô giật lấy chúng và nhìn qua.
Cả người cô lạnh toát.
Lần này trên phong bì không ghi địa chỉ, chỉ có mỗi tên cô, nhưng chữ viết tay này thì không lẫn vào đâu được. Ba phong bì này giống hệt với tập phong bì mà cô giữ trong căn hộ tại Thành phố Dale. Tuần trước cô cũng đã nhận được một cái.
“Ai đưa cho anh những thứ này?” Cô yếu ớt hỏi.
Anh cẩn trọng nhìn cô. “Chẳng ai đưa cho tôi cả, là tôi tìm thấy chúng.”
“Ở đâu?”
“Một cái ngay bãi Foster, cái thứ hai tại khu Humboldt Park, và tôi cá là cô có thể đoán được nơi tôi tìm ra cái thứ ba đấy.”
Cô nuốt nước bọt và không nói gì.
“Không đoán ra à? Là tại bãi tắm trên đường Ohio.”
Chính là ba nơi phát hiện ra các thi thể. “Chúng chỉ bị... vứt ở đó thôi à? Ý tôi là...”
“Chúng được đặt trên miếu thờ,” Harry nói. “Là những miếu thờ mà họ lập cho các cô gái đã bị giết. Tôi có chụp lại vài tấm đây. Tôi có thể gửi qua cho cô. Ảnh không được đẹp lắm tại tôi không có khiếu chụp ảnh.”
“Tôi hiểu rồi.”
“Cô không định mở ra xem sao?” Anh hỏi.
Cô đột ngột liếc nhìn anh. Harry ngơ ngác nhìn lại. “Không,” cô nói. Sau đó, cô phát hiện cả ba phong bì đều đã bị tháo ra.
“Anh đã mở ra rồi à?” Cô hỏi.
“Ừ thì, tôi đâu thể bước vào đồn cảnh sát với một phong bì chứa chất nổ hay vi khuẩn gây bệnh than được,” anh chỉ ra. “Tôi chỉ muốn đảm bảo an toàn thôi.”
“Hẳn rồi.”
“Chắc cô sẽ rất vui khi biết trong đó không có vi khuẩn gây bệnh than. Mà thật ra tôi cũng không rõ trông chúng như thế nào nữa, nhưng chắc chắn là không giống như thế.”
“Cảm ơn,” cô cảm thấy buồn nôn.
“Chắc là tôi nên để cảnh sát ở đây lấy dấu vân tay nhỉ,” anh nói. “Họ sẽ phủ bột lưu vân tay lên để tìm dấu vân tay, đúng không?”
Zoe không nói gì mà chỉ đứng ngây ra đó, đầu óc cô choáng váng.
“Cô cũng nên để họ lấy dấu vân tay của cô đi.”
“Họ sẽ không tìm thấy dấu vân tay nào đâu,” giọng cô như cách xa cả ngàn dặm.
“Bộ trước đây cô từng nhận được những phong bì như thế này rồi sao?”
“Sao cơ?”
“Có vẻ như cô biết bên trong có gì, và còn biết là họ không thể tìm được dấu vân tay nữa. Tôi cho rằng cô đã từng nhận được những phong bì như thế này rồi.”
Cô cố gắng tập trung. “Thật ra thì anh là ai vậy?”
“Tôi là Harry.” Anh mỉm cười, khoe ra hai hàm răng trắng sáng.
“Harry, anh chỉ tình cờ tìm được ba phong bì này thôi sao?”
“Không,” anh nói. “Tôi tình cờ tìm được một cái. Sau đó tôi đã đi tìm hai cái còn lại.”
Sự thật đã được hé lộ. “Anh là phóng viên,” cô nói.
“Không sai.” Anh tươi cười. “Vậy... cô có thể cho tôi biết điều gì từ những phong bì này?”
“Chẳng có gì cả.”
“Được thôi, tôi đoán là bài báo của mình không được cô phối hợp rồi. Vậy thì tôi sẽ viết đơn giản rằng những phong bì này có chứa...”
“Anh không được công khai chuyện này, nó sẽ làm ảnh hưởng đến cuộc điều tra.”
“Tiến sĩ Bentley, công khai hay không cả tôi lẫn cô đều không có quyền quyết định. Tôi chỉ đăng những gì mà công chúng có hứng thú muốn biết thôi. À không, nói đúng hơn là những gì mà biên tập viên của tôi và tôi có hứng thú, sau đó...”
Cô quay sang quầy lễ tân. “Gọi cảnh sát đến đây đi, giữ người này lại để thẩm vấn.”
“Nếu mười phút nữa mà tôi không gọi cho biên tập viên của mình.” Harry bình thản nói, “anh ấy sẽ đăng những gì mà tôi đã cung cấp đấy.”
“Anh đang nói dối.”
“Tiến sĩ Bentley, cô mới chính là nhà tâm lý học pháp chứng ở đây. Hãy nhìn mặt tôi và nói lại câu vừa rồi xem.”
Bầu không khí trở nên im lặng, người sĩ quan tại quầy lễ tân nhìn cả hai, tay cầm sẵn điện thoại.
“Anh muốn gì?” Cuối cùng cô cũng hỏi.
“Tôi muốn một bài báo,” anh nói.
“Anh không được viết về những phong bì này.”
“Vậy hãy cho tôi thông tin gì để viết đi, những thứ mà chưa ai biết ấy.”
Cô cắn môi. “Tôi cần chút thời gian.”
“Phải vậy chứ,” người đàn ông nói. “Tôi tin cô mà Zoe...”
“Đừng gọi tôi như thế.”
“Thôi được rồi,” anh đưa tay ra. “Tôi tin cô mà Tiến sĩ Bentley. Tôi sẽ cho cô hai mươi bốn tiếng đồng hồ.”
Anh quay người bước đi.
Zoe đi đến thang máy, đầu gối như muốn ngã quỵ. Cô không biết liệu mình có đi nổi cầu thang bộ vào giây phút đó hay không. Có cảm giác để đến được bàn làm việc phải mất mấy năm, những phong bì như đang lôi cô xuống.
Có lẽ nào?
Không thể nào. Nhưng mà đột nhiên có quá nhiều sự việc trùng hợp. Siết cổ, những thi thể bị vứt gần nước, tư thế tuy khác mà giống.
Cô ngồi xuống bàn và trút những phong bì xuống.
Ba chiếc cà vạt xám cuộn vào nhau trên bàn.