Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 70 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 76

❊ ❊ ❊

Quantico, bang Virginia, thứ Hai, ngày 01 tháng 08 năm 2016.

Zoe vừa cau mày vừa gõ gõ cây bút bi có nắp lên bàn làm việc. Cô đã đọc ghi chú về buổi thẩm vấn Clifford Sorenson đến lần này là lần thứ ba rồi. Buổi thẩm vấn diễn ra rất tệ, và cô thấy thất vọng với bản thân mình. Nó được thực hiện ngay sau khi Jeffrey bị bắt chỉ hai ngày. Clifford vẫn còn đang sốc, sự thật này quá cay đắng và tàn nhẫn đối với anh. Đứa em trai ruột thịt đã giết chết vợ sắp cưới của mình, đã giữ thi thể cô ấy trong nhà và sàm sỡ nó hết lần này đến lần khác trong lúc Clifford đang tìm kiếm cô. Sau đó còn lợi dụng công việc kinh doanh của Clifford để tìm kiếm những nạn nhân khác. Dùng xe van mà Clifford cung cấp để hỗ trợ hắn trong những lần giết người.

Suốt buổi thẩm vấn anh ấy không hề tập trung. Zoe cũng không rõ là vì anh bị say rượu, bị ngáo đá, hay chỉ là do bị choáng ngợp. Cô chỉ hỏi được những câu cơ bản và chung chung.

Cô đang có một cơ hội rất tuyệt vời ở đây. Hai người đàn ông có chung một tuổi thơ. Một người lớn lên trở thành công dân bình thường trong xã hội, sở hữu cơ sở kinh doanh riêng và có mối quan hệ ý nghĩa với một người phụ nữ. Người còn lại thì trở thành sát nhân hàng loạt. Nó có thể là đáp án cho rất nhiều câu đố và câu hỏi hóc búa về sát nhân hàng loạt từ trước đến nay.

Nhưng Jeffrey từ chối nói chuyện thời điểm hiện tại. Và lý do duy nhất Clifford chịu nói chuyện với cô đó là vì anh ấy vẫn đang cố gắng để đối mặt với hiện thực.

Câu trả lời sắp tuột khỏi tầm tay của cô. Cô sẽ phải nói chuyện với Mancuso, xin bà ấy chấp thuận cho mình bay sang Chicago thêm một chuyến. Hoặc có thể nhờ họ chuyển Jeffrey đến gần đây hơn rồi nói chuyện với Clifford qua điện thoại. Cô có thứ gì cho Jeffrey để đổi lấy sự hợp tác của hắn nhỉ? Hắn không có vẻ gì gọi là hứng thú với danh vọng, không giống như nhiều tên sát nhân hàng loạt khác. Thứ gì có thể khiến hắn chịu mở miệng đây?

Cô đặt bút xuống thở dài rồi dựa người ra phía sau. Thật sự bây giờ cũng chưa phải là lúc thích hợp để hỏi xin Mancuso bất kỳ điều gì.

Có tiếng gõ cửa bên ngoài văn phòng làm việc của cô.

“Vâng?” Cô nói.

Cánh cửa mở ra, Tatum đang đứng trước cửa. “Xin chào,” anh mỉm cười. “Cô thấy sao rồi?”

“Tôi vẫn ổn,” cô dùng ngón tay chạm nhẹ hông. Có hai đường chỉ đã bị bục trong lúc cô vội vã xông vào nhà Laura, sau đó cô đã phải khâu vết thương lại ngay lập tức. Tuy họ nói vài ngày nữa mới tháo chỉ nhưng Zoe vẫn khăng khăng là mình đủ khỏe mạnh để đi làm lại.

“Nghe vậy tôi cũng mừng. Tôi đang trên đường ghé qua chỗ Mancuso đây, bà ấy bảo là muốn nói chuyện với tôi.”

Zoe gật đầu dứt khoát. “Tôi cũng mới từ bên đó về. Bà ấy... không được vui cho lắm. Chúng tôi đã nói chuyện khá lâu.”

“Nhưng bà ấy không có sa thải cô đúng không?”

“Chưa.” Cô cố nở một nụ cười miễn cưỡng.

Nụ cười của anh lại càng toe toét hơn. “Tốt lắm. Thôi, để tôi xem bà ấy định chuyển tôi đến đâu. Nghe nói gần chi nhánh Alaska có một nơi câu cá hết sảy luôn.”

“Chúc may mắn nhé,” Zoe lo lắng. Cô rất mong được làm việc cùng Tatum, nhưng cô biết Mancuso có thể sẽ tống khứ anh để bảo vệ bản thân bà ấy. Cô hối hận vì hước đó đã không đả động gì đến Tatum. Đáng ra cô có thể nói với Mancuso rằng mọi chuyện đều do cô bày ra, rằng lần này Tatum thật sự muốn tuân theo nguyên tắc. Mặc dù cô không nghĩ vị sếp sẽ tin chuyện đó, nhưng dù sao thì...

“Cảm ơn,” anh nháy mắt. “Khi nào xong tôi sẽ ghé qua chỗ cô.”

Anh đóng cửa lại. Zoe vẫn nhìn cánh cửa chằm chằm, tim cô nặng trĩu. Cô quyết tâm sẽ đến nói chuyện với Mancuso lần nữa. Biết đâu cô có thể chịu tội thay cho Tatum.

Chiếc điện thoại nằm trên bàn làm việc reo lên và rung liên hồi. Nhạc chuông là ca khúc “Where Have You Been” của Rihanna, nhạc chuông mà cô đã ấn định cho Andrea. Cô cấm di động lên và trả lời cuộc gọi.

“Chị nghe,” cô cảm thấy bị mất tập trung.

“Chị có thấy bài báo mà họ đăng về chị chưa?” Andrea nửa hỏi, nửa rít lên.

“Mancuso có nhắc đến,” Zoe giảm âm lượng điện thoại. “Chị vẫn chưa có cơ hội đọc qua.”

“Trời ạ, chị biết không Zoe? Em vừa mới tìm tên chị trên mạng, bài báo đó được nhắc đến khắp mọi nơi.”

“Đừng có phấn khích lên như vậy. Nó sẽ sớm chìm vào quên lãng thôi.”

“Có hai đứa bạn gọi đến và hỏi có phải Zoe Bentley đúng thật là chị của em không,” Andrea nói. “Họ muốn xin chữ ký đấy.”

“Thật là vớ vẩn,” Zoe nói, cô bắt đầu đọc lướt cuộc thẩm vấn với Sorenson lần nữa trong lúc Andrea tiếp tục nói nhảm.

“Ý em là chị đã trở nên nổi tiếng rồi đó chị à. Kiểu như, nổi tiếng trên tin tức khắp cả nước đấy, thật không thể tin được. Hôm nay có người chặn đường em rồi hỏi em có phải em gái của chị không. Còn xin được chụp ảnh cùng em nữa đấy.”

“Ừ, phải rồi!” Zoe cười lớn.

“Này, chị muốn trốn tránh danh tiếng của chị thế nào thì tùy, nhưng em thì phải tranh thủ cơ hội này mới được. Kể từ bây giờ, hãy gọi em là Andrea 'Chị Tôi Là Zoe Cho Tôi Xin Đồ Miễn Phí Được Không' Bentley.”

“Đêm nay em có qua không?” Zoe hỏi.

“Thôi, em đi làm về trễ lắm. Nhưng ngày mai chắc chắn em sẽ ghé.”

“Được rồi, chị không có làm gì thịnh soạn đâu đấy.”

“Không sao, em sẽ nấu bữa tối và uống rượu cùng chị.”

“Tạm biệt Andrea!”

“Tạm biệt!”

Cô cúp điện thoại và bắt đầu đọc cuộc thẩm vấn lần nữa, đầu óc vẫn không thể tập trung. Cô tự hỏi tình hình ở chỗ Tatum đang tồi tệ đến cỡ nào.

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.