
Tatum về đến căn hộ lúc hơn mười giờ tối. Anh hít thở sâu, thầm khẩn cầu vị thánh của những căn hộ đã mất, sau đó mở cửa.
Phòng khách hầu như trở về nguyên trạng. Một trong những chiếc ghế sô pha có một vết bẩn kỳ lạ, góc trên cùng bên trái của ti vi có một vết nứt dài ba inch và có hai chậu cây biến mất một cách bí ẩn. Nhưng ngoài những chuyện đó ra thì căn phòng khá sạch đẹp, ngăn nắp. Và cái thứ kinh dị quá thể mà Tatum nhìn thấy đêm qua phần lớn đã không còn. Còn con cá, người công dân mẫu mực duy nhất trong nhà đang hài lòng bơi lội trong bể. Bên trong bể cá có một vật trang trí lạ, khi Tatum đến gần quan sát, anh nhìn thấy đó là một chai bia. Con cá có vẻ không bận tâm nên Tatum cũng không động đền nó.
Anh kiểm tra phòng ngủ. Khăn trải giường đã biến mất, anh hy vọng có ai đó đốt phứt nó đi cho rồi. Có một cái túi đã bị dán lại, Tatum hầu như không thể nhìn ra hình dạng của đôi giày nâu bên trong. Anh cầm chiếc túi đến nhà bếp rồi ném vào thùng rác. Freckle đang ngồi trên bàn ăn, trong mắt nó là một ánh nhìn đầy khinh miệt. Tatum kiểm tra thức ăn và nước uống trong nhà. Anh thử vuốt ve chú mèo, nhưng chỉ chưa đầy một phần tỷ giây nó đã chuyển từ một con mèo điềm đạm sang quái vật nổi điên cào cấu người khác. Tatum rút bàn tay bị chảy máu về.
“Đồ mèo khốn nạn,” anh nói.
Freckle rít lên rồi nằm xuống, có vẻ nó hài lòng khi không bị quấy nhiễu trong lúc đang âm mưu thực hiện những chuyện xấu xa.
Tatum bước sang phòng ngủ của Marvin và gõ cửa.
“Ông Marvin?” Anh nói.
Ông nội của anh mở cửa và cười toe toét. “Mừng Tatum về nhà,” ông nói.
“Cảm ơn ông đã dọn dẹp nhé!” Tatum nói.
“Ông đâu có dọn, bộ mày điên sao? Không thấy trước đó trông nó như thế nào à? Ông đã thuê một người phụ nữ tốt bụng đến dọn đấy.”
“À... dù sao thì như vậy cũng chu đáo lắm rồi, cảm ơn ông.”
“Phải, phải. Muốn uống trà không?”
Tatum gật đầu và đi theo ông mình vào bếp. Marvin dừng lại trước cửa, ông nhìn Freckle, nó nheo mắt nhìn lại.
“Ra ngoài đi Freckle,” Tatum đột ngột quát, anh vẫn còn bực chuyện bàn tay bị cào xước ban nãy.
Chú mèo đứng dậy vươn vai, sau đó phóng xuống dưới và thong thả bước ra khỏi nhà bếp, điệu bộ toát ra vẻ khinh miệt.
“Có gì đó rất không ổn về con mèo này,” Marvin nói, ông lấy ra hai cái cốc từ trong tủ chén.
“Công nhận,” Tatum nói. “Nhưng mà cháu thấy con cá vẫn ổn.”
“Phải.” Marvin gật đầu. “Ông nghĩ nó đang hạnh phúc vì có nhà mới. Chuyến đi đến Chicago có vui không?”
“Không vui lắm, cháu đã làm hỏng chút chuyện.”
“Tên sát nhân ở đó ghê gớm thật đấy, ông có nhìn thấy trên báo. Có phải đó là kẻ mà mày đang điều tra không?”
“Hắn đấy ông.”
“Ông còn đọc được là họ đã điều một người phụ nữ dễ thương đến làm việc cùng mày nữa.”
“Trên báo nói là cô ấy dễ thương à?”
“Không, nhưng có hình hai đứa ở hiện trường, và cặp mắt của ông mày khẳng định là dễ thương. Vậy người phụ nữ đó có được không?”
Tatum ném cho người ông lớn tuổi một cái nhìn và nhẹ nhõm nhận ra đó chỉ là một câu hỏi đơn thuần mà thôi. Marvin đang nói đến khả năng khắc họa của cô ấy. “Cô ấy... giỏi đến không tưởng, thật đấy.”
“Vậy sao bọn mày chưa bắt được tên đó?”
“Tụi cháu bị đánh lạc hướng,” Tatum nói. “Còn một tên sát nhân hàng loạt khác... hoặc cũng có thể đó là cùng một người. Tụi cháu cũng chưa rõ nữa.”
“Bộ có buổi triệu tập sát nhân hàng loạt tại Chicago à?”
“Nghe giống quá đúng không?” Tatum ngồi trước bàn ăn.
Marvin đặt một cốc trà nghi ngút khói trước mặt anh, sau đó ngồi bên còn lại uống cốc của mình. “Vậy,” ông nói, “mày có định bắt tên đó không?”
“Chắc cảnh sát sẽ bắt hắn thôi,” Tatum hờ hững đáp và cau mày. Anh đang nghĩ đến câu chuyện mà Zoe đã kể với anh trước đó, về những vụ giết người hàng loạt tại : Maynard.
“Có một nơi gọi là Maynard,” anh nói.
“Nghe như tên của một loại nước sốt ấy.”
“Không phải, đó là một thị trấn nằm tại Tiểu bang Massachusetts.”
“Ông chưa bao giờ nghe qua.”
“Cũng không ngạc nhiên mấy, đây chỉ là một thị trấn nhỏ thôi.”
“Giống Wickenburg à?” Marvin hỏi, có một sự chán ghét trong giọng nói của ông.
“Phải, cháu nghĩ vậy, nhưng chắc là lớn hơn một chút. Cháu tưởng ông thích Wickenburg chứ.”
“Blè, ban đầu thì nơi đó có vẻ tuyệt vời lắm. Một thị trấn nhỏ, yên bình. Một nơi mà ai cũng quen biết nhau và người ta chào nhau mỗi khi đi trên đường. Nghe lý tưởng quá đúng không?”
“Lý tưởng không thì cháu không biết, nhưng nghe có vẻ khá tốt, chắc là vậy.”
“Mày cần phải hiểu một việc, Tatum à, đó là khi tất cả mọi người trong thị trấn quen biết nhau thì tất cả cũng sẽ nảy sinh thành kiến với nhau. Những thành kiến đó sẽ đeo bám và đôi khi còn lan rộng ra nữa. Mày chỉ cần lỡ tranh cãi nhỏ với hàng xóm thì tất cả mọi người trong thị trấn đều biết hết. Nếu con của mày đánh nhau ở trường, đột nhiên nó trở thành vấn đề của tất cả mọi người. Và những chuyện này không trôi vào quên lãng đâu, chúng còn được gộp lại nữa. Lúc mới đến đó tên ông là Marvin Gray, nhưng lúc dọn đi thì nó đã trở thành Marvin 'Có Lần La Hét Tại Cuộc Họp Ở Thị Trấn Và Luôn Tranh Cãi Với Hiệu Trưởng' Gray.”
“Tên dài thật đấy,” Tatum nói. “Cha cháu từng là một đứa trẻ chuyên gây rắc rối hay sao mà ông phải tranh cãi với hiệu trưởng?”
“Nó là một đứa trẻ ở độ tuổi thanh thiếu niên, thỉnh thoảng có hơi cứng đầu và không bao giờ ngậm được miệng lại.” Marvin tươi cười, lúc nào ông cũng như thế khi kể về cha của Tatum. “Tuy nó là một đứa trẻ ngoan ngoãn nhưng khi người ta đã có thành kiến với nó rồi, họ không bao giờ cho nó một cơ hội thật sự khi nó trưởng thành”
“Có tội cho đến khi được chứng minh là vô tội à?” Tatum chậm rãi nói, anh hớp một ngụm trà.
“Phải đấy.”
Tatum nhìn chằm chằm chiếc cốc trên tay. “Chắc là cháu phải đi xa một hai ngày,” anh nói. “Lần này, làm ơn, ông đừng xả rác đầy nhà nữa nhé.”