Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 112 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 49

❊ ❊ ❊

Thành phố Chicago, Tiểu bang Illinois, thứ Năm, ngày 21 tháng 07 năm 2016.

Zoe cắn môi và mở ngăn kéo của bàn làm việc. Ba chiếc cà vạt đang bị vứt bên trong, chúng nằm trên những phong bì như ba con rắn báo hiệu điềm gở. Cô nên đưa chúng cho Martinez vào ngày mai; chỉ cần trình bày vụ án bằng những lý lẽ thuyết phục là được. Nếu bây giờ cô đến gặp ông và bảo kẻ đang quấy nhiễu Chicago có thể là người mà năm 14 tuổi cô từng buộc tội là sát nhân hàng loạt, ông sẽ cho rằng cô bị điên và loại cô ra khỏi vụ án. Có thể là loại cả Tatum nữa.

Cô phải nghiên cứu thật cẩn thận trước khi nói chuyện với ông. Phải tìm ra mọi chứng cứ thích hợp. Điều quan trọng là không được nói về hắn như một gã mà cô từng mê muội lúc còn ở độ tuổi thanh thiếu niên mà là một người đàn ông nguy hiểm, kẻ đã từng giết hại rất nhiều người.

Nhưng Glover có thật là người đã gửi những chiếc cà vạt đó? Cô cố gắng nghĩ ra những cách lý giải khác. Có khi nào là tay phóng viên tự mình gửi đến không? Nhưng làm sao anh ta biết được về những phong bì trước đó? Hơn nữa, mặc dù không phải là chuyên gia giám định của bên pháp chứng, có thể thấy chữ viết tay của ba phong bì này rất giống với chữ viết trên những phong bì tại nhà cô. Hay là những phong bì này do cùng một người gửi nhưng người đó không phải Glover? Không, không đời nào có kẻ khác biết chuyện những chiếc cà vạt và tầm quan trọng của chúng.

Những phong bì này là của Glover, cô tin là như vậy.

Nhưng dựa theo bản năng của mình, cô không mấy tin tưởng chuyện hắn ta là tên hung thủ mà báo chí gọi là Kẻ Hộ Tang Siết Cổ Người. Cô cố ép bản thân phải khách quan trước vấn đề này. Glover có thật sự phù hợp với khắc họa của hung thủ không?

Có ít nhất một điểm khác biệt dễ nhận thấy trong hành động của họ: nỗi ám ảnh đối với xác chết của phụ nữ. Các mục tiêu của Rod Glover nhìn chung là còn sống, họ vẫn còn sống lúc bị hắn cưỡng bức. Và một khi đã giết họ, hắn ta sẽ không còn hứng thú với họ nữa. Có khi nào hắn đã thay đổi không? Cô cảm thấy sự hoài nghi đang giày vò tâm trí mình.

Cô dẹp mâu thuẫn này sang một bên và kiểm tra các chứng cứ còn lại. Có thể thấy rất nhiều mối liên hệ giữa những vụ tại Maynard và những vụ tại Chicago gần đây. Nhưng hắn đã làm gì giữa khoảng thời gian từ đó cho đến nay?

Vài năm trước, lúc mới bắt đầu làm việc tại FBI, Zoe đã lấy được quyền truy cập vào phần mềm ViCAP. Cô lập tức dùng nó để tìm kiếm những vụ giết người khớp với phương thức gây án và dấu hiệu đặc trưng của Glover. Cô phát hiện tìm kiếm bằng từ khóa tie[1] rất phiền phức bởi nó cho ra hàng ngàn báo cáo về những nạn nhân bị trói. Còn nếu tìm từ gray tie (cà vạt xám) thì kết quả cho ra chẳng hề liên quan, nhưng điều đó cũng không nói lên được gì. Người nộp báo cáo các vụ án cho ViCAP có thể đã quên đề cập đến màu của cà vạt. Hoặc cũng có thể Glover đã đổi màu. Phải mất đến vài tháng Zoe mới kết luận được rằng, nếu Glover có giết người đi chăng nữa thì vụ án cũng không có trong ViCAP. Cô thấy thất vọng khi phát hiện ra có hơn 90% những vụ án giết người và cưỡng bức tại Mỹ không hề có trong dữ liệu của ViCAP. Người ta rất bận, trong khi đây lại là một thủ tục rườm rà. Hơn nữa, không phải nơi nào cũng bắt buộc phải sử dụng nó.

Sáng hôm đó, Scott đã giúp cô truy cập vào hệ thống CLEAR từ máy tính riêng. Hiện giờ cô đang kiểm tra lại toàn bộ những vụ giết người có cưỡng bức hoặc siết cổ từ năm 2002. Thật ra cô còn muốn kiểm tra từ năm 1998, cũng là lúc Glover biến mất khỏi Maynard nhưng kho dữ liệu không có đến năm đó.

Zoe vừa thiếu ngủ vừa khó chịu trong người, sự thờ ơ thường thấy đã không còn nữa. Việc đọc hết báo cáo này đến báo cáo khác về phụ nữ bị cưỡng bức và giết hại thật quá sức đối với cô. Sau khoảng bốn mươi báo cáo, cô cảm thấy cổ họng như bị mắc nghẹn, các ngón tay run lẩy bẩy. Cô ra hành lang đi dạo, hít thở sâu, cố thư giãn, sau đó ngồi xuống và thở dài. Cô quyết định mở nhạc nghe, cần một thứ gì đó để giúp cô quên đi công việc đau lòng này. Cô nhét tai nghe vào và mở album One of the Boys của nữ ca sĩ Katy Perry. Cô cần lắm thứ gì đó thật sôi động, nhưng cảm giác nghịch tai thật quá sức chịu đựng. Cuối cùng cô tắt nhạc sau bài “I Kissed a Girl”. Báo cáo giết người đúng là không thích hợp để đi kèm với nhạc pop.

Khi xem đến năm 2008, cuối cùng Zoe cũng tìm thấy thứ cô cần. Có hai vụ giết người cách nhau bảy tháng, họ tìm thấy những thi thể nữ không mặc gì trên người và bị siết cổ. Shirley Wattenberg được tìm thấy tại con sông Little Calumet dưới cây cầu trên đại lộ Woodlawn West. Hung khí siết cổ đã biến mất, Zoe tin rằng nó đã bị nước trong hồ cuốn trôi. Nạn nhân thứ hai Pamela Vance được tìm thấy tại hồ Saganashkee Slough, có một chiếc cà vạt quấn quanh cổ thi thể. Cả hai vụ vẫn chưa được phá.

“Này, muốn quá giang không?”

Một giọng nói từ phía sau khiến cô giật nảy mình. Cô quay lại, nhìn thấy gương mặt mỉm cười của Tatum. Anh đứng cầm cặp tài liệu trên tay và đang trên đường ra ngoài. Cô kiểm tra đồng hồ: đã chín giờ tối. Căn phòng hoàn toàn trống trải. Cô không hề để ý là mọi người xung quanh đều đã rời khỏi.

“Không, cảm ơn anh.” Zoe nói. “Tôi, ừm... tôi sẽ gọi taxi sau khi xong việc. Chiều nay tôi muốn làm xong báo cáo cho Mancuso.”

Anh nhún vai. “Tùy cô vậy.”

Anh rời khỏi. Cô quay lại bên máy tính, tiếp tục tìm đến năm 2016 nhưng không thấy vụ nào khác. Cô không hề nản lòng chút nào. Lời tuyên bố rằng sát nhân hàng loạt không bao giờ dừng tay, rằng chúng phải tiếp tục giết người chẳng qua chỉ là chuyện hoang đường. Sát nhân hàng loạt thường dừng lại khoảng vài tháng hoặc vài năm để thỏa mãn nhu cầu thủ dâm của chúng. Đôi khi chúng cũng tiếp tục giết người nhưng lại giấu thi thể rất kỹ hoặc ra tay tại những nơi tách biệt. Không có gì lạ khi khoảng cách giữa hai vụ giết người năm 2008 và năm vụ năm 2014 lại dài đến như vậy.

Cô chậm rãi xem qua các báo cáo của vụ án. Mặc dù hung khí siết cổ Shirley Wattenberg đã biến mất nhưng vết hằn trên cổ cho thấy đó là một sợi thòng lọng có bề mặt rộng, trơn mịn, được làm bằng chất liệu mềm mại dễ uốn nắn. Một trong các điều tra viên tham gia phá án đã đặt ra giả thuyết đó là một sợi dây thắt lưng, mặc dù không hề có dấu vết của khóa thắt lưng. Đây chắc chắn khớp với giả thuyết của Zoe rằng hung thủ sử dụng cà vạt. Những tấm ảnh tại hiện trường cho thấy một người phụ nữ lõa thể đang nằm sấp, một phần cơ thể bị chìm dưới nước, trông giống hệt thi thể được tìm thấy tại Maynard năm 1997.

Ảnh chụp của Pamela Vance cũng tương tự. Báo cáo khám nghiệm tử thi chỉ ra vài dấu vết cho thấy nạn nhân đã chống cự quyết liệt trước khi chết. Có vài vết hằn chồng chéo lên nhau, bác sĩ pháp y kết luận rằng lần siết cổ đầu tiên không thành do nạn nhân vùng vẫy. Hung thủ đã phải làm lại lần nữa, dây thòng lọng đã dịch chuyển một chút, tạo nên những vết bầm chồng chéo lên nhau. Ngoài ra, còn có những tổn thương gây ra vì thi thể bị xâm hại tình dục trước và sau khi chết.

Nạn nhân đã chết vì bị siết cổ trong lúc đang bị cưỡng bức. Nhưng hắn vẫn tiếp tục.

Zoe lùi lại, đột nhiên cảm thấy buồn nôn. Có phải là nó không? Là khoảnh khắc khiến Glover thay đổi? Chắc chắn là rất trùng khớp.

Nhưng bấy nhiêu đã đủ chưa?

Cô tưởng tượng bản thân đem vụ án đến trình bày với Tatum và Martinez. Ba án mạng năm 1997 tại Maynard, nghi phạm chưa bao giờ bị kết án bởi vì anh ấy đã tự tử trong lúc bị giam giữ. Hai vụ năm 2008 khớp với phương thức gây án và dấu hiệu đặc trưng của sát nhân hàng loạt tại Maynard. Năm vụ giữa 2014 và 2016 có mối liên hệ rõ ràng trong phương thức gây án và dấu hiệu đặc trưng với những vụ năm 2008. Còn những chiếc cà vạt màu xám nữa. Cô cố gắng tìm ra cách để nói về những chiếc cà vạt xám mà mình nhận được. Làm cách nào để giải thích về sự ám ảnh của Glover dành cho cô đây?

Cô sẽ phải kể cho họ nghe chuyện xảy ra vào đêm đó, về những gì cô đã nhìn thấy trong nhà của hắn. Cô phải chứng minh cho họ thấy là trước kia cô đã đúng và bây giờ cũng thế.

Nỗi sợ của nhiều năm trước lại tìm đến, nỗi sợ rằng họ sẽ không tin lời cô.

Cô cần thêm chứng cứ. Đột nhiên cô chợt nghĩ, nếu đó thật sự là Glover thì hắn ta ắt hẳn có quen biết với Susan Warner. Có thể họ đã từng là hàng xóm với nhau hoặc từng hẹn hò. Hắn hẳn phải biết cô ấy ở một mình, sẽ không có ai xông vào nhà cô trong lúc ướp xác. Mà nếu đã như vậy, có lẽ Daniella Ortiz sẽ biết hắn.

*

Daniella có vẻ gì đó hơi mệt mỏi khi mở cửa. Bộ trang phục cầu vồng bảy sắc của cô đã không còn nữa, cô mặc quần tập yoga màu đen và áo sơ mi hồng in chữ Sống Chậm, Chết Bất Cứ Lúc Nào. Mắt cô hơi sưng phồng.

“Xin lỗi, muộn như thế này rồi mà còn đến gặp em,” Zoe nói.

“Không sao đâu, mời chị vào nhà. Có người đến em vui lắm.”

Zoe bước vào căn hộ. “Mọi thứ vẫn ổn chứ?”

“À, mấy ngày nay em hơi mệt một chút.” Daniella khịt mũi. “Ai cũng có lúc như vậy mà, đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Chị muốn uống cà phê không?”

Zoe nhớ lại vị cà phê đậm đặc quái dị lần trước, cô nói: “Thôi khỏi, ừm... em có trà không?”

“Có chứ.” Daniella di chuyển nặng nề vào bếp. Zoe ngồi xuống nhìn xung quanh. Những tấm ảnh không ngừng tấn công vào bộ não vốn đã căng thẳng của cô. Cô nhắm mắt lại, hít thở sâu, vẫn đang quay cuồng với những ẩn ý trong phong bì mà người phóng viên tìm thấy. Ký ức trong quá khứ liên tục trỗi dậy. Hình ảnh của những người và những nơi mà cô đã quên bẵng đi trong nhiều năm giờ lại đang trôi nổi trong đầu.

“Đây!” Daniella nói. Cô đưa Zoe một tách trà, một tách giữ lại cho mình. Lần này cô ấy không lấy ghế ra ngồi nữa mà đến ngồi cạnh Zoe trên ghế sô pha. Zoe không bận tâm. Có dư chỗ cho cả hai người. Vả lại, cô không đến đây để thẩm vấn Daniella mà chỉ muốn cho cô ấy xem một tấm ảnh.

Zoe hớp tách trà, hóa ra dưới đáy là một lớp đường dày cộm. Cô nhăn mặt đặt tách trà xuống bàn rồi lấy một tấm ảnh đã in ra từ trong túi.

“Em có nhận ra người đàn ông này không?” Cô đưa nó cho Daniella. Đây là tấm ảnh duy nhất của Rod Glover mà cô có được. Khi cô 15 tuổi, cô đã lấy nó từ văn phòng làm việc của hắn ta. Họ có ảnh của hắn tại một bữa tiệc vào dịp Lễ Tạ ơn. Trông hắn rất vui vẻ và đã ngà ngà say, không giống gương mặt của một kẻ giết người. Nhưng tất nhiên, hầu hết dung mạo của những kẻ giết người không nhất thiết là phải hung tợn.

Daniella cầm lấy tấm ảnh và nhìn chằm chằm thật lâu. “Không,” cuối cùng cô cũng nói.

“Hãy nhìn kỹ xem, em có chắc là chưa từng gặp qua anh ta không? Biết đâu Susan có quen biết anh ta sơ sơ thì sao?”

“Nếu có thì chắc bạn ấy đã nói với em rồi. Nhìn mặt anh ấy không quen, em xin lỗi.”

Zoe thất vọng lấy lại tấm ảnh. “Em có nghĩ Ryan có thể nhận ra anh ta không?”

Daniella nhún vai. “Cũng có thể, nhưng giờ anh ấy không có ở đây.”

“Em có biết khi nào cậu ấy về không?”

“Anh ấy chẳng bao giờ nói em biết đâu. Mà nếu em hỏi thì khác nào đang cằn nhằn, đúng không ạ?”

Zoe gật gù đồng cảm. “Em có bút không?” Cô hỏi.

“Có ạ.” Daniella đi vào nhà bếp. Vâng, có vẻ như nhà bếp cũng là nơi đựng bút của gia đình Ortiz. Cô quay lại sau vài phút và đưa cây bút cho Zoe.

Zoe viết số điện thoại của cô lên giấy. “Khi nào Ryan về, em cho cậu ấy xem tấm ảnh này được không?” Cô hỏi. “Nếu cậu ấy đã từng gặp qua người đàn ông này thì hãy gọi báo cho chị biết nhé. Hoặc nếu em nhớ ra mình từng gặp anh ta.”

Daniella gật đầu. “Được ạ,” cô nói. “Bọn em sẽ gọi.”

“Cảm ơn!” Zoe đứng dậy. “Và, ừm... chúc em một buổi tối vui vẻ nhé.”

Daniella gật đầu rồi nhìn chằm chằm dưới đất. Zoe dõi theo ánh mắt của cô xuống sàn nhà trống trải. Ở đó chẳng có gì ngoài sự cô độc.

*

Lúc Zoe leo lên cầu thang của nhà nghỉ, có cảm giác như cô đang kéo theo một sợi xích nặng phía sau. Cô lần lượt nhấc từng bàn chân một, mỗi một bước nặng nhọc và mệt mỏi. Suốt những năm qua, mỗi lần nhận được phong bì, cô đều có cảm giác như Glover đang lao ra và kéo mình lại. Đối với hắn, cô vẫn chỉ là cô nhóc 14 tuổi, người hắn có thể tùy ý răn đe và hù dọa mà hầu như không để lại bất kỳ hậu quả gì. Cũng có khi vài năm liền Zoe không nhận được phong bì nào. Nhưng mỗi lần cô bắt đầu bớt đề phòng thì một phong bì khác lại xuất hiện trong thùng thư. Lúc nào cũng là chiếc cà vạt màu xám.

Giờ tình hình còn tồi tệ hơn, hắn đang ở đâu đó trong thành phố này. Hắn đang giết hại những người phụ nữ vô tội. Và hắn đang cười vào mặt cô, mắng nhiếc cô, tự tin rằng cô sẽ không tìm ra được hắn.

Cô nghiến chặt răng, nắm tay lại. Tên khốn điên rồ và đồi bại đó. Cô sẽ tìm ra hắn, cô sẽ bắt hắn. Rồi hắn sẽ phải đi tù rục xương.

Zoe về đến phòng, mở cửa đi vào bên trong nhưng vấp lên vấp xuống. Cô nằm trên giường, kiệt sức đến nỗi không muốn đánh răng hay đi tắm, lo lắng đến nỗi không thể ngủ. Cô mắc kẹt trong vòng xoáy của những suy nghĩ.

Cuối cùng, cô lấy điện thoại ra và gọi cho Andrea.

“Zoe hả?” Giọng nói ngái ngủ của em cô phát ra từ phía bên kia.

“Chào Ray-Ray!”

“Mấy giờ rồi nhỉ?”

“Gần nửa đêm rồi, hình như là vậy.”

“Ừm...” Cô ấy dừng lại. “Chị xỉn à?”

“Không có,” Zoe buồn bã nói. “Nhưng ý tưởng đó cũng không tệ lắm.”

“Có chuyện gì vậy Zoe?”

“Chị không biết nữa, chẳng qua chị muốn nghe giọng của em thôi.”

“Được, nhưng nói chuyện này vào buổi sáng chắc sẽ hay hơn đấy.”

“Ray-Ray, em còn nhớ Rod Glover không?”

Hai người im lặng trong giây lát. “Em còn nhớ tên sát nhân hàng loạt suýt giết chết cả hai chúng ta không?” Cuối cùng, Andrea lên tiếng. “Nghe cũng không khác mấy đâu.”

Andrea không nhớ những gì Glover đã nói vào đêm đó, nhưng cô là người duy nhất tin lời của Zoe. Vì còn bé nên cô nhanh chóng vượt qua cái đêm kinh hoàng khi cả hai nhốt mình trong phòng với Glover đang la hét bên ngoài. Cô đã có chị gái bảo vệ, cô biết sẽ chẳng có việc gì xảy ra với mình.

“Chị nghĩ có thể hắn đang ở Chicago.”

“Chị có gặp hắn ta không?” Andrea cao giọng hỏi, cô đã tỉnh như sáo.

“Không, nhưng... chị có lý do để tin là như vậy.”

“Hắn lại giết người nữa à?”

“Chị nghĩ vậy.”

Sau một hồi im lặng, Andrea nói: “Chị có nói với cảnh sát chưa?”

“Ngày mai chị sẽ nói.”

“Được, vậy chị có muốn em bay qua đó không?”

“Đến Chicago hả?” Zoe ngạc nhiên hỏi. “Không, không cần đâu.”

“Coi như là đi du lịch cũng được,” Andrea nói.

“Ừ... nhưng chị không sao đâu. Cảm ơn em.”

“Thôi được. Chị nhớ cẩn thận nhé, biết chưa?”

“Biết rồi, cảm ơn vì đã nói chuyện với chị.”

“Ngủ ngon nhé, Zoe!”

“Ngủ ngon, Ray-Ray!” Cô cúp máy và nhìn chằm chằm lên trần nhà. Hy vọng sẽ sớm chìm vào giấc ngủ.

❀ ❀ ❀

[1] Tie vừa có nghĩa là “cà vạt”, vừa có nghĩa là “trói”.

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.