
Đường Summer tại Maynard là một con đường khá đẹp đẽ. Trên con đường nhỏ hẹp này là hai hàng cây rợp bóng mát được điểm xuyết bởi những khoảng sân rộng rãi, hầu hết cỏ trên sân đều được cắt tỉa rất cẩn thận. Tatum bước ra khỏi xe, anh đứng dưới ánh nắng trong vài phút để tận hưởng không khí yên bình nơi đây. Sau một hồi rề rà, anh bắt đầu tiến về lối vào của một ngôi nhà cách nơi đỗ xe không xa. Đây là một ngôi nhà màu trắng lợp ngói đỏ, có hai cửa sổ và một cửa ra vào nằm ngay chính giữa, trông khá giống kiểu nhà mà Tatum từng vẽ hồi còn nhỏ. Dễ vẽ lắm, thật đấy. Dùng chì xanh dương tô ở trên cùng, vậy là có bầu trời, còn chì xanh lá thì tô bãi cỏ bên dưới. Tiếp theo, vẽ một hình chữ nhật ở giữa bãi cỏ và một hình tam giác bên trên, vẽ hai hình vuông làm cửa sổ và một hình chữ nhật làm cửa. Thêm chút hoa lá tùy tâm trạng rồi tô màu tùy ý. À, còn một phần tư hình tròn màu vàng nằm ở góc trái trên cùng của trang giấy nữa, đó chính là ông mặt trời. Ngôi nhà này khá đối xứng với bức vẽ của Tatum ngày xưa nhưng to hơn một chút, trên bãi cỏ còn có thêm vài cây nhỏ trang trí.
Anh gõ cửa. Sau vài phút, một người phụ nữ lớn tuổi ra mở cửa. Bà ấy có mái tóc bạc, tai đeo đôi khuyên ngọc trai và nở nụ cười hiền hậu.
“Vâng?” Bà nói.
“Bác sĩ Foster đúng không ạ?” Tatum hỏi.
“Đúng vậy.”
Anh giở huy hiệu ra. “Tôi là Đặc vụ Gray đến từ Cục Điều tra Liên bang. Bà có phiền để tôi hỏi vài câu không?”
“Ồ!” Mắt bà mở to. Anh khẳng định là ngoài ti vi ra thì người phụ nữ này chưa từng thấy một đặc vụ FBI nào ngoài đời. “Về chuyện gì? Mọi thứ vẫn ổn chứ?”
“Vâng, chỉ là lật lại án cũ thôi.”
“Thôi được, cậu muốn uống nước chanh không? Tôi vừa pha một ít.”
Uống nước chanh vào thì cái vẻ mặt đáng sợ của anh nhất định sẽ bị giảm đi, nhưng dù sao anh cũng không muốn đe dọa người đàn bà tốt bụng này. Vả lại món nước chanh nghe cũng khá hấp dẫn.
“Muốn chứ ạ,” anh mỉm cười.
Foster dẫn anh đến hiên nhà đằng sau. Ở đó có một cái bàn nhỏ, kế bên là hai chiếc ghế nhựa. Tatum lấy một chiếc ghế ngồi xuống trong lúc bà bước vào bên trong. Anh liếc nhìn đồng hồ, còn vài tiếng nữa là đến giờ bay về, anh đúng là đang đợi nước đến chân mới nhảy, sống một cuộc đời đầy mạo hiểm.
Vài phút sau, Bác sĩ Foster bước ra cùng một bình nước chanh và hai cái ly.
“Cậu dùng bánh quy không?” Bà hỏi và đặt bình lên cái bàn nhựa.
Nhưng việc gì cũng phải có chừng mực. “Không, cảm ơn bà.”
Bà ngồi xuống và rót nước chanh. “Tôi giúp được gì cho cậu?”
“Tôi đang lật lại vụ án của Clara Smith,” anh nói.
“Ồ!” Bà nói. “Vụ ấy xảy ra lâu lắm rồi, một cậu thiếu niên bị rối loạn tâm thần đã giết hại cô ấy.”
“Thật à?” Tatum hớp một ngụm trong ly. “Tôi tưởng chưa có ai bị kết án chứ.”
“Chẳng qua là vì cậu ta đã tự tử thôi,” Foster nói. “Chuyện cậu ta giết người đã là sự thật hiển nhiên rồi.”
Tatum gần như nhăn mặt khi nghe từ sự thật. Nếu tất cả những người xung quanh bạn cứ nói đi nói lại một chuyện tương tự, dần dần chuyện đáng ngờ cũng trở thành sự thật.
“Tôi muốn hỏi về thời gian tử vong mà bà đã ước tính vào lúc đó,” anh lấy hồ sơ vụ án ra, sau đó kiểm tra lại xem mình lấy có đúng hay không.
“Hy vọng tôi có thể trả lời cho cậu, chuyện xảy ra cũng lâu lắm rồi.”
“Phải, bà đã kết luận rằng Clara Smith chết trong khoảng... từ sáu cho đến bảy giờ tối.”
“Đúng như cậu nói.”
“Nhưng Cảnh sát trưởng Price nói với tôi rằng thời gian tử vong ban đầu vốn dĩ sớm hơn một chút,” Tatum nói dối không chớp mắt, anh mỉm cười rồi hớp thêm một ngụm nước chanh mát lạnh.
“À phải, tôi vẫn còn nhớ chuyện đó. Ban đầu tôi nghĩ là sớm hơn, nhưng tôi tin là kết luận này đã sai. Rất khó để ước tính chính xác vì nạn nhân bị vứt dưới nước vào một ngày tuyết rơi, thi thể sẽ bị hạ nhiệt rất nhanh chóng.”
“Hoàn toàn có thể hiểu được.” Tatum gật đầu, sự nghi ngờ của anh đã được kiểm chứng. “Vậy bà có nhớ kết luận ban đầu của bà là gì không?”
Foster cau mày. “Tôi không biết nữa, hình như là vào giờ trưa, tôi nghĩ vậy. Khoảng hai giờ.”
“Nhưng như vậy thì không hợp lý,” Tatum nói. “Bởi vì Manny Anderson ở thư viện từ một giờ đến bốn giờ chiều mà, như vậy thì cậu ấy đâu thể đi giết Clara được.”
“À, thì như hồi nãy tôi có nói, tôi nhanh chóng nhận ra là mình đã kết luận sai.”
“Cũng không nhanh lắm đâu, Bác sĩ Foster!” Tatum nói. “Bà đã mất tận hai ngày.” Anh đưa bảng báo cáo cho bà xem.
Có thứ gì đó thoáng xuất hiện trong ánh mắt bà. Sự hoài nghi, sự sắc sảo. Chuyển biến đó rất kỳ bí và đi nhanh như lúc nó đến.
“Tôi... không nhớ rõ nữa, chuyện đã xảy ra lâu rồi.”
Tatum uống cạn ly. “Nước chanh ngon lắm,” anh nói. “Tôi có một sự thật hay ho muốn nói cho bà biết đây. Trong khoảng thời gian tử vong mà bà ước tính, có một đội tìm kiếm đã đi tìm Clara. Mọi người rất lo lắng sau khi cô ấy biến mất nên đã nhanh chóng thành lập đội tìm kiếm này. Hung thủ giết chết Clara thật sự cũng có trong đó. Và chính vì kết luận của bà, hắn ta đã có bằng chứng ngoại phạm vững như núi.”
Mặt của Bác sĩ Foster biến sắc.
“Manny Anderson chưa bao giờ giết hại một ai,” Tatum nói. “Nhưng lúc đó cậu ấy đang bị tình nghi rất lớn. Khi người ta sợ hãi, họ chỉ muốn tìm ai đó để gán tội. Cảnh sát trưởng Price, tất nhiên là lúc đó ông ấy vẫn chưa được làm cảnh sát trưởng, đã nói với bà rằng bà đã sai, rằng thời gian tử vong đó không thể nào đúng được. Có thể ông ấy đã mất khoảng hai ngày để thuyết phục bà, hoặc cũng có thể ông ấy mất hai ngày để xác minh xem Manny có bằng chứng ngoại phạm vào buổi chiều hôm đó hay không. Dù là khả năng nào đi nữa thì bà cũng đã thay đổi kết luận về thời gian tử vong để họ có thể khởi tố Manny.”
“Rất... rất khó để nói chính xác. Lúc đó thời tiết bên ngoài rất lạnh...”
“Tất nhiên rồi,” Tatum nói.
“Với lại những vụ giết người đã dừng hẳn, chắc chắn là do tên nhóc Anderson đó làm.”
Tatum thở dài. Suýt nữa anh đã buột miệng kể cho bà nghe về những vụ án tại Chicago năm 2008, về nỗi đau mà cha mẹ Manny Anderson phải trải qua khi mất đi đứa con một và nỗ lực của họ trong nhiều năm để chứng minh cậu ấy vô tội. Nhưng anh vẫn giữ im lặng, công việc của anh là đi bắt hung thủ chứ không phải đay nghiến một người đàn bà 70 tuổi pha nước chanh ngon. Bà ấy phạm sai lầm vì bà ấy sợ hãi và tuyệt vọng, cũng giống như bao người khác trong thị trấn.
“Có phải bà đã thay đổi thời gian tử vong từ hai giờ thành từ sáu giờ đến bảy giờ không?” Anh hỏi.
“Phải,” bà yếu ớt trả lời.
“Và có phải lúc đó bà đã biết chuyện Manny có bằng chứng ngoại phạm không?”
“Phải, nhưng...”
“Cảm ơn bà, Bác sĩ Foster.”