Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 70 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Thứ Hai, ngày 18 tháng 07 năm 2016.

Tiếng động cơ đều đều của máy bay vang bên tai trong lúc Zoe lật tập hồ sơ mỏng trên tay. Cô không tài nào phớt lờ thứ âm thanh dồn dập không ngớt này, nó khiến cô cáu kỉnh. Nhưng Zoe tin rằng vấn đề không chỉ nằm ở động cơ mà còn bởi một thứ khác. Cô vốn rất ghét bị kéo ra khỏi công việc mà mình đang làm dang dở. Việc bắt đầu một dự án rồi nhìn nó kết thúc thật sự có gì đó rất vui. Zoe đã bị thu hút bởi vụ án giết người hàng loạt trên đường xa lộ. Cô liên tục nghĩ về nó ngay cả khi đang ở nhà, tìm kiếm những điểm chung trong các vụ án, cố gắng lần ra danh tính của không chỉ một mà là hai tên hung thủ.

Sau đó Mancuso gọi cho cô vào tối thứ Bảy và thông báo cô đã được chuyển sang vụ án khác. Có một kẻ giết người hàng loạt tại Chicago và người đặc vụ làm việc ở vòng ngoài cần cô giúp đỡ. Những chi tiết mà họ có được về vụ án này rất lý thú, song Zoe chỉ ra rằng tỷ lệ giết người và số lượng nạn nhân bị giết trong vụ xa lộ cao hơn nhiều. Mancuso tuy đồng tình nhưng vẫn một mực yêu cầu cô đến Chicago.

Zoe vẫn để hồ sơ vụ án mà Mancuso đã gửi qua nằm trên chiếc tủ đầu giường, chưa hề xem qua. Cô định nghỉ ngơi một chút trước chuyến bay, nhưng chỉ ba tiếng sau thì đã bị một cơn ác mộng đánh thức và không tài nào ngủ lại được nữa.

Cô đọc báo cáo khám nghiệm tử thi của nạn nhân đầu tiên, Susan Warner. Thứ thu hút sự chú ý của cô nhất chính là bàn chân trái đang bị phân hủy của nạn nhân. Cô đã có một số dữ kiện chắc chắn dựa trên bàn chân đó. Còn một chi tiết thú vị nữa, chính là phần miệng...

“Làm việc trên máy bay à?” Một giọng nói thân thiện cất lên.

Zoe đóng tập hồ sơ lại và nhìn sang người bên cạnh. Đây là một người đàn ông trung niên có mái tóc mỏng màu vàng, một làn da rám nắng trông rất giả tạo và một nụ cười kiểu “cô sẽ yêu tôi thôi”. Anh ta cầm một ly whiskey nhỏ trên tay, lắc qua lắc lại để viên đá tan ra. Zoe thầm thở dài, lại chuẩn bị cho một nhiệm vụ xã giao đầy cam go.

“Vâng!” Cô nói. “Một cách hay để tiết kiệm thời gian.”

“Tôi là Earl Havisham.”

“Zoe!”

“Thường tôi không làm việc trong lúc đi nghỉ mát,” người đàn ông nói. “Đây là lúc thích hợp để tập trung vào bản thân mình, cô có biết không?”

Zoe gật đầu, không biết bằng cách nào đó đã kìm nén không thốt ra rằng hiện tại anh đâu có đang tập trung vào bản thân. “À, tôi thích làm việc trong lúc đi nghỉ mát.” Cô nói và giở tập hồ sơ ra, hy vọng cuộc trò chuyện của họ đến đây là kết thúc.

Thời gian tử vong là vài ngày trước khi thi thể được tìm thấy, nhưng địa điểm vứt xác là một nơi rất đông người qua lại. Hung thủ đã làm gì với thi thể trong suốt khoảng thời gian đó nhỉ? Chiếc đầm bị xé nát và...

“Tôi có hơi sợ bay một chút.” Earl nói.

Anh liếc nhìn nội dung trong tập hồ sơ, trên đầu trang có ghi rất rõ là “Báo Cáo Khám Nghiệm Tử Thi”. Cô bực dọc đóng tập hồ sơ lại lần nữa.

“Đó là lý do tại sao tôi phải uống rượu,” Earl nói tiếp.

“Vâng!” Zoe nói, cô cảm thấy không thể tiếp tục lịch sự được nữa.

“Tôi là người viết nội dung kỹ thuật cho một công ty khởi nghiệp tại thung lũng Silicon.”

“Nghe thú vị nhỉ?”

“À... cũng không hẳn như cô nghĩ đâu.”

Giọng của người đàn ông cực kỳ nghiêm túc. Đây có phải một lời châm chọc ý nhị không, có vẻ không phải.

“Cô làm nghề gì?”

“Tôi là nhà tâm lý học pháp chứng.”

“Ôi chao!” Đôi mắt anh có hơi thay đổi, cơ thể bất giác căng thẳng hơn.

Đây là phản ứng thường tình mỗi khi ai đó nghe qua chuyên môn của cô. Có những người rất cảnh giác với các nhà tâm lý học, họ sợ mình sẽ bị đem ra phân tích bất cứ lúc nào, và hầu như ai cũng thấy thấp thỏm trước cụm từ pháp chứng bởi nó khiến họ nghĩ đến xác chết. Sự kết hợp giữa hai yếu tố trên đã đặt dấu chấm hết cho rất nhiều cuộc hội thoại bằng một tiếng la thất thanh, và trong trường hợp này thì đó là chuyện tốt.

Khi mọi người hỏi cô công việc đó nghĩa là như thế nào, Zoe giải thích rằng công việc của cô chủ yếu là phân tích các vụ án để khắc họa sơ bộ những đặc điểm của kẻ phạm tội. Việc đó giúp thu hẹp đối tượng tình nghi từ “tất cả những người trên thế giới” xuống còn một nhóm nhỏ và vừa phải. Đó là một lời giải thích rất cẩn trọng nhằm tránh nhắc đến những thuật ngữ như sát nhân hàng loạt, những vụ án về tình dục, danh tính nạn nhân, hiện trường vụ án và những cụm từ khiến cho người ta phải đứng ngồi không yên.

“Cô có thích công việc này không?” Cuối cùng anh ta cũng hỏi.

“Cũng có lúc này lúc khác.” Giọng của Zoe cộc lốc và khó chịu, cô nheo mắt nhìn anh. Đã vài người bảo rằng cô có một cái nhìn rất gay gắt, cô hy vọng có thể dùng nó để khiến anh ngậm miệng lại.

Zoe giở tập hồ sơ ra lần thứ ba và lật sang nạn nhân thứ hai. Miệng của nạn nhân đã bị khâu lại bằng chỉ đen. Liệu chi tiết này có mang ý nghĩa gì không? Có thể hắn giết họ để...

“Vậy cô định đi đâu sau khi máy bay hạ cánh?” Anh ngả người sang cô và hạ giọng.

Zoe đóng tập hồ sơ lại, quai hàm nghiến chặt.

Người đàn ông tiếp tục ghé sát người cô. “Tôi phải đến chi nhánh công ty tại Tòa nhà Gogo. Nhưng đến mười giờ mới cần có mặt nên...”

“Vậy thì anh nên dùng khoảng thời gian đó để tìm người phụ nữ nào có hứng thú nghe anh kể về những lần mà mẹ anh thất vọng về anh.” Zoe nói. “Nếu anh gặp may, có thể cô ta sẽ không để ý chiếc nhẫn cưới đang thò ra trong túi anh... à nhân tiện, vết hằn trên ngón tay rám nắng của anh đẹp đấy. Cũng may là anh còn nhớ phải tháo nhẫn ra trước khi họ tạt nước vào người anh. Và biết đâu sau đó anh sẽ được ngủ với họ, rồi nhờ đó mà củng cố được sự tự tin trong cuộc họp đang khiến anh vô cùng lo lắng kia.”

Một vài chi tiết bên trên chỉ là phỏng đoán. Người mẹ nào cũng từng thấy thất vọng về con mình tại một thời điểm nào đó, đây chẳng qua chỉ là một thủ thuật tâm lý dùng để lòe thiên hạ mà thôi. Nhưng dựa vào sự phẫn uất trong đôi mắt anh, có vẻ như Zoe đã nói đúng toàn bộ, thậm chí là về chuyện cuộc họp. Cô bắt đầu thấy thích cuộc hội thoại giữa hai người.

“Con khốn!” Anh làu bàu và quay sang chỗ khác.

“Thôi đi, Earl à!” Cô mỉm cười với anh. “Đó không phải cách để nói chuyện với một người làm việc cho FBI đâu.”

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.