
Giờ nghĩ lại, Zoe cảm thấy hối tiếc vì đã không đến buổi khám nghiệm tử thi. Phải, kiểu gì thì sau đó cô cũng nhận được báo cáo khám nghiệm, và cô tin là nếu phát hiện ra điểm gì thú vị thì Tatum sẽ thuật lại với cô. Đây chính là điểm mấu chốt tốt nhất mà họ có về tên hung thủ. Thật sự thì có việc nào quan trọng hơn cần cô làm không? Zoe rầu rĩ nhìn bức vẽ phác họa hiện trường mà Martinez đã chuyển qua. Có thể suy luận được gì từ bức vẽ này? Hung thủ cần vứt bỏ thi thể trước khi lái khỏi các rào chắn nên đã quẳng xác cô ấy trong một con hẻm. Không tỉ mỉ sắp đặt tư thế, không có gì giống với dấu hiệu đặc trưng của hắn. Có lúc cô cũng tự hỏi liệu đây có phải là cùng một người làm không. Xét cho cùng thì những kẻ sát hại gái mại dâm có vô số.
Nhưng mà vết cắt ở động mạch cảnh sau khi chết rất bất thường. Giả thuyết hung thủ cố gắng ướp xác trong vội vã nhưng lại không thành công có vẻ đúng.
Tốt thôi. Cô nhìn quanh bàn làm việc. Mỗi lần làm việc dù là nơi nào đi chăng nữa, xung quanh Zoe cũng chồng chất cả núi giấy tờ. Chỗ này cũng chẳng khác gì. Những bản sao của hồ sơ vụ án, báo cáo động vật bị nhồi bông, bản ghi chép các cuộc nói chuyện với người thân và bạn bè của nạn nhân, tất cả bị lẫn lộn hết cả lên. Nó khiến không gian làm việc của Zoe bị hẹp đi rất nhiều.
Zoe quyết định dọn dẹp gọn gàng và bắt đầu lại từ đầu. Đầu tiên, cô gom hồ sơ các vụ án lại, để những bản ghi chép thẩm vấn lên trên cùng rồi nhét tất cả vào hộc bàn. Tiếp đến, cô vứt hết tất cả báo cáo về động vật. Chẳng còn gì để thu thập trong đó nữa; dù sao thì bản sao của báo cáo vẫn còn nằm trong hồ sơ vụ án, vả lại thông tin trong đó cũng rất sơ sài. Zoe gom các báo cáo và băng qua bên kia phòng để đến máy hủy giấy. Cô cho vào khe máy hai tờ một lượt, thích thú ngắm nhìn tờ giấy biến thành những dải ruy băng trắng mỏng. Hủy giấy thật thích làm sao. Cô nên làm việc này thường xuyên hơn.
Trong lúc đang hủy ba trang giấy cuối cùng, đầu cô tập trung vào một câu hỏi mà trước giờ cô chưa từng nghĩ đến.
Nguyên nhân mà hắn thử nghiệm trên động vật là gì?
Nói hung thủ điên cũng được, bởi vì hắn có hứng thú với chuyện bảo quản xác nạn nhân. Nhưng điều gì đã thúc đẩy hắn làm chuyện đó? Một cuốn sách hắn từng đọc à? Hay là một bộ phim hắn từng xem?
Quá trình ướp xác, bản thân nó vốn dĩ không quan trọng đối với hung thủ. Việc ban đầu hắn thử nhồi bông trước đã minh chứng cho điều đó. Hắn chỉ đang tìm cách để bảo quản nạn nhân thôi. Mục đích là bảo quản.
Tại sao?
Bởi vì hắn cần được ở bên nạn nhân mà không bị tình trạng thối rữa ảnh hưởng.
Tại sao?
Tạm thời Zoe chưa thể trả lời câu hỏi này. Cô gắng sức suy đi nghĩ lại. Giả sử hắn bắt đầu ám ảnh với việc giết chết phụ nữ và giữ xác họ, liệu hắn có thật sự quyết tâm và quyết định ướp xác không? Việc ướp xác là cả một quá trình phức tạp. Nhưng chắc là hắn đã xác định không còn cách nào khác ngoài nó ra.
Cô nghĩ lại quá trình đó một lần nữa. Quá trình học hỏi của hung thủ. Hắn liên tục điều chỉnh hành động của hắn để chúng ngày càng giống với ảo tưởng trong đầu. Theo như những gì cô đã ghi chú thì đối với vụ án này, có một quá trình học hỏi rất rõ rệt. Tên hung thủ đã thuần thục hơn khi ướp xác. Nhưng ngay từ ban đầu, điều gì xui khiến hắn chuyển sang ướp xác?
Hay là hắn đã từng giết một người nào khác? Một người mà hắn đã sát hại trước cả Susan Warner?
“Scott này,” Zoe nói. “Anh giúp tôi thêm một việc nữa được không?”
“Được,” anh ngồi tại chỗ của mình, xoay ghế lại nhìn cô. “Việc gì vậy?”
“Tôi muốn kiểm tra báo cáo của những vụ án xảy ra vài năm trước.”
“Được rồi,” Scott gật đầu. “Tôi sẽ xem trên máy tính của mình. Tôi có thể truy cập CLEAR trong đây.”
“Truy cập CLEAR à? Ý anh là sao?” Cô đứng dậy và bước sang chỗ anh, quan sát từ phía sau lưng. Bàn làm việc của anh có vài tấm ảnh của hai đứa trẻ. Cô suy nghĩ một giây, để ý thấy Scott và chúng trông rất giống nhau. .
“Đây là cơ sở dữ liệu mà chúng tôi sử dụng,” Scott nói. “CLEAR là cụm từ viết tắt của, ừm... cái gì đó... Law Enforcement... and Reporting gì đó.”
“Current Law Enforcement Access and Reporting (Cổng Truy Cập Và Báo Cáo Chấp Pháp Hiện Hành) à?” ! Zoe gợi ý.
“Không phải, cái tên đó nghe ngớ ngẩn quá. Không, từ đầu tiên là Crime (Hình sự)... không...”
“Custard (Sữa trứng) à?”
“Citizen (Công dân). Là Citizen với Law Enforcement Analysis and Reporting (Phân Tích Và Báo Cáo Chấp Pháp),” anh thở phào nhẹ nhõm.
“Được rồi, vậy trong đây có gì hay ho sao?”
“Đúng, hết xảy luôn đấy. Cô cần tìm năm nào ấy nhỉ?”
Báo cáo động vật bị nhồi bông đầu tiên là vào tháng 07 năm 2014. “Thử tìm... từ năm 2013 đến tháng 07 năm 2014 xem.”
Anh nghịch nghịch phần mềm trên máy tính. Một lúc sau, danh sách những cái tên hiện ra trên màn hình, trong đó có hơn sáu trăm tên.
“Chỉ tìm nạn nhân là nữ thôi,” Zoe nói. “Và, ừm... tôi nghĩ có thể loại bỏ những vụ nổ súng.”
Cô cũng không chắc lắm; rõ ràng có khả năng hung thủ đã chuyển từ súng cầm tay sang siết cổ. Nhưng tất cả những vụ hắn từng thực hiện đều là tiếp xúc gần và trực tiếp. Dù siết cổ có là phương thức gây án mới đi chăng nữa, cô dám cá là trước đó hắn đã sử dụng dao hoặc một loại vũ khí nào đó buộc hắn phải tiếp xúc với cơ thể nạn nhân.
“Xong rồi,” Scott nói. “Còn đúng năm mươi ba vụ thôi. Cũng phải, chủ yếu những vụ giết người tại Chicago đều là những vụ nổ súng.”
“Cảm ơn anh, Scott!” Zoe nói. “Giờ để tôi tự xem là được rồi.
“Giúp được cô thì tốt,” anh nói và đứng dậy. “Ngày mai tôi sẽ thử cài đặt quyền truy cập CLEAR trên máy tính cô.”
“Cảm ơn anh.”
“Ừ, chỉ cần tắt máy sau khi dùng xong là được. Với lại đừng đọc e-mail của tôi nhé.”
Zoe tươi cười với anh. Scott rời đi. Cô ngồi trên cái ghế vẫn còn ấm, bắt đầu kiểm tra từng vụ án một.
Và cô đã tìm thấy thứ cần tìm ở vụ án số 23.
Vào ngày 21 tháng 04 năm 2014, Veronika Murray, một người phụ nữ 21 tuổi đã được tìm thấy trong một con hẻm, xác đang trong tình trạng phân hủy. Có dấu hiệu giao hợp sau khi chết. Nguyên nhân tử vong là bị siết cổ. Thi thể được phát hiện sáu ngày sau khi chết theo như thời gian tử vong được ước tính, và rõ ràng là cô ấy đã bị vứt xác một đêm trước đó. Vụ án vẫn chưa được phá. Hung thủ vẫn chưa được tìm thấy.
Thi thể được phát hiện cách nhà nạn nhân vài căn tại khu West Pullman. Nơi mà ba tháng sau, vật nuôi bắt đầu mất tích.