Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 140 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 69

❊ ❊ ❊

Zoe đóng cửa xe ô tô, cố gắng tập trung. Đoạn video trong cửa hàng cứ xuất hiện trong đầu cô. Có gì đó ở tư thế của người đàn ông, hoặc cũng có thể là gương mặt thoáng qua của hắn khiến cô cảm thấy quen thuộc, mặc dù thật sự rất khó để nhìn kỹ. Chất lượng video khá thấp nên gương mặt của người đàn ông liên tục bị che mất. Mặc dù vậy, vẫn có thứ gì đó khiến cô cảm thấy bứt rứt, cứ như chỉ còn chút xíu nữa là sẽ nhớ ra được hắn.

Cô lắc đầu nguầy nguậy rồi nhìn ngôi nhà nhỏ đổ nát trước mặt. Kiến trúc của ngôi nhà không lớn, tất cả những bức tường đều được lợp ván ghép màu trắng, màu sơn bị tróc để lộ ra chất liệu màu xám bên trong. Cả hai cửa sổ đằng trước phủ bụi âm u. Bãi cỏ trước nhà cũng lốm đốm vết bùn nâu và phủ đầy lá khô. Bãi cỏ này nằm giáp với con đường, nhưng không có cái hàng rào nào để ngăn cách con đường và khoảng sân trước nhà, nếu như ngôi nhà thật sự có sân. Những căn xung quanh cũng không khá khẩm hơn là mấy.

Bạn của Tatum, một người làm việc tại chi nhánh LA đã lấy được biển số xe trong đoạn phim mà họ gửi đến. Theo như bên DMV[1] cho biết, chiếc xe được đăng ký bởi Bertha Alston và đây là nhà của bà ấy. Có một nhà để xe nằm phía sau, kích cỡ của nó to gần bằng ngôi nhà. Vì cửa đã đóng hết nên không biết được có chiếc xe nào bên trong hay không.

“Đợi tại đây nhé,” Tatum nói.

“A... Um... không đâu.”

“Có thể sẽ gặp nguy hiểm đấy.”

“Bởi vậy tôi mới đi cùng một đặc vụ FBI, như vậy thì tôi sẽ được an toàn.”

Anh trợn tròn mắt. “Cô đúng là một người phụ nữ phiền phức.” Anh bắt đầu tiến về phía trước.

Zoe đi sau anh hai bước chân. Anh ra hiệu cô nép sát tường, cô làm theo, cảm thấy tim đập mạnh. Tatum dựa sát bức tường ở phía bên kia cánh cửa và gõ cửa.

Họ chờ đợi. Sau vài giây, anh gõ cửa lần nữa. Không có âm thanh nào phát ra từ bên trong.

“FBI đây, mở cửa đi!” Tatum gọi.

Thứ duy nhất Zoe nghe được ngoài tiếng tim đập là âm thanh của chiếc máy bay đằng xa và tiếng xe cộ ngoài đường.

Cô cẩn thận liếc nhìn cửa sổ. Tấm rèm đã phủ xuống và che hết toàn bộ khung cảnh bên trong. Dù sao đi nữa, cô cũng không chắc mình có thể nhìn xuyên qua lớp bụi dày đặc hay không.

Tatum gõ cửa lần nữa, nhưng lần này anh sử dụng nắm đấm để gõ.

“Bà ấy không có trong đó!” Một giọng nói già nua và khản đặc hét lên từ ngôi nhà bên cạnh. Zoe liếc nhìn người vừa cất tiếng. Một người đàn bà cao tuổi nhăn nheo đeo cặp kính bự tổ chảng đang nhìn họ với vẻ thích thú. Bà ấy giơ cái tay gầy nhằng như cán chổi lên và chỉnh lại cặp kính với kích cỡ ống nhòm của mình.

“Ai cơ?” Tatum hỏi.

“Ừ thì... các người đang tìm ai?”

“Bọn cháu đang tìm Bertha.”

“Bertha mất rồi, mất vài tháng trước.”

“Vậy bọn cháu muốn tìm người đang sống trong căn nhà này,” Zoe nói. “Có phải là con trai của bà ấy không?”

“À, không còn ai sống trong đó nữa. Ta nghĩ mấy đứa con trai của bà ấy đang định bán căn nhà này đi.”

“Thưa bà, bà có biết họ đang ở đâu không?”

“À, cái đó còn tùy. Mà các người là ai?”

Tatum giở huy hiệu. “Là FBI thưa bà.”

Bà ấy chẳng có vẻ gì là ấn tượng trước điều đó. “Vậy, các người muốn gì từ con trai của Bertha?”

“Bọn cháu chỉ muốn nói chuyện với họ thôi thưa bà.”

Bà ấy gật đầu ra chiều quan tâm nhưng chẳng nói lời nào.

“Bà có thể cho chúng cháu biết nên đến đâu để gặp được họ không?”

“À, ta cũng không rõ nữa.”

Tatum thở dài.

“Chúng gây ra chuyện gì à?” Người đàn bà cao tuổi hỏi rồi chỉnh kính lần nữa.

“Bọn cháu chỉ muốn nói chuyện với họ thôi.”

“À, ta biết sớm muộn gì chúng cũng gây ra chuyện mà. Lớn lên theo kiểu giống như lũ con của Bertha thì không thể nào bình thường được đâu.” Mụ phù thủy cười khúc khích cứ như đây là câu nói đùa hài hước nhất mà bà ấy từng nói. Mà có lẽ là vậy thật.

Cách nói chuyện của người phụ nữ này, câu nào của bà cũng mở đầu bằng từ à khiến Zoe cảm thấy khó chịu. “Ý bà là sao ạ? Bà ấy có thường xuyên bạo hành con cái không?”

“À, ta cũng không biết có phải bạo hành hay không, nhưng đúng là bà ấy thường xuyên đánh mấy đứa con trai của mình lắm. Đứa con gái còn bị đối xử tệ hơn nữa, ta nghĩ vậy. Bà ấy thường xuyên mắng chửi và ném đồ vào người chúng... mà đó là khi còn tỉnh thôi đấy nhé. Mỗi khi say thì bà ấy vô cùng xấu xa.”

“Thưa bà,” Tatum nói, “chúng cháu thật sự cần phải...”

“Xấu xa như thế nào?” Zoe hỏi. Cô có cảm giác mụ phù thủy nhăn nheo xù xì này đang nắm giữ trong tay chìa khóa trả lời mọi câu hỏi. Và có vẻ như bà ấy cũng rất sẵn lòng chia sẻ.

“À, mỗi khi say bà ấy hành xử điên rồ lắm. Bảo là nghe thấy tiếng của quỷ nói chuyện với mình, đôi lúc còn có tiếng của chồng cũ nữa. Có lần bà ấy lấy keo xịt tóc xịt vào một trong hai đứa con trai rồi thử dùng diêm đốt nó. Lúc đó ta cũng đang ở ngoài đường, ta đã gọi cho cảnh sát.”

Cách bà ấy nói từ cảnh sát rất kỳ lạ, sau khi nói chữ cảnh thì dừng lại khoảng một giây, sau đó thì gần như hét lên ở chữ sát. Zoe bắt đầu nghi ngờ Bertha không phải người duy nhất bị điên ở đây.

“À, tất nhiên, còn chuyện con gái của bà ấy nữa. Chắc các người cũng biết chuyện đó rồi.”

Giọng bà ấy hân hoan cứ như thể đã biết hai người không hề hay chuyện này và đang rất nóng lòng muốn kể cho họ nghe, nhưng vẫn muốn cả hai phải mở lời trước.

“Con gái của bà ấy làm sao ạ?” Zoe hỏi.

“À, ta tưởng ai cũng biết chuyện đó chứ. Con gái bà ấy chết năm 13 tuổi. Hóa ra con bé mắc bệnh ung thư phổi, chắc là do Bertha liên tục hút thuốc trong nhà. Nhưng chuyện điên rồ nhất chính là khi con gái chết, Bertha không nói với ai cả. Bà ấy để đứa con gái trong nhà hơn một tuần liền, bảo là con gái mình đang nằm nghỉ. Sau này bọn ta mới phát hiện, Bertha bắt mấy đứa con trai ở cùng với đứa em gái đã chết của chúng. Bà ấy nhốt chúng trong nhà, bảo là cuối cùng thì em gái của chúng cũng cư xử như một đứa con gái ngoan ngoãn và bảo chúng phải cầu nguyện cho em gái được khỏe lại. Tất cả đều giam mình trong nhà cùng với cái thi thể thối rữa đó hơn một tuần liền. Vào một mùa hè nóng bức.”

Zoe liếc nhìn Tatum, anh nhìn lại cô, đôi mắt tràn đầy kinh hãi. Chính là nó.

“Căn nhà bốc mùi kinh khủng lắm, ta đành phải gọi cho cảnh... sát. Họ xông vào, phát hiện một bé gái người phủ đầy dòi bọ, những đứa con trai gần như muốn bệnh, nôn mửa khắp nơi, Bertha thì đang say khướt và bất tỉnh. Thế đấy...” Bà ấy bỗng im lặng. “Ta tưởng ai cũng biết chuyện đó chứ,” cuối cùng bà ấy lên tiếng.

“Những người con trai giờ sao rồi?” Zoe hỏi.

“À, cả hai đứa nó vẫn còn sống.”

“Tên của họ là gì?”

“À...” Người hàng xóm nhìn chằm chằm một hồi. “Thôi chết rồi, ta không nhớ ra. Có một đứa đã đổi họ rồi; nó ghét mẹ nó lắm, đứa còn lại thì vẫn giữ nguyên. Ta sẽ nhớ ra ngay thôi...” Bà ấy liếm viên kẹo cao su rồi thổi cho nó nổ. “Không, không nhớ được gì cả.”

“Bà có biết nơi nào mà bọn cháu có thể tìm được họ không?”

“À, có một đứa đang làm chủ một cơ sở kinh doanh. Hình như là làm mấy việc lặt vặt trong nhà hay gì đó. Phải rồi, nhất định là thợ điện.”

Các tế bào não của Zoe phát sáng, hàng loạt ý tưởng nảy ra cùng một lúc, tim cô đập nhanh. Lúc đó Lily không phải đang nói “Hummer” hay “trucker”.

“Cháu nghĩ anh ta là thợ sửa ống nước (plumber),” cô nói.

“À, hình như cô nói đúng rồi đấy,” người hàng xóm cao tuổi lớn giọng đồng tình. “Là thợ sửa ống nước chứ không phải thợ điện, tên của nó là...”

“Clifford Sorenson!”

“Phải, nhưng mà hồi nhỏ mẹ nó thường gọi nó là Cliff.”

❀ ❀ ❀

[1] Department of Motor Vehicles: Nha Lộ Vận.

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.