
Thị trấn Maynard, Tiểu bang Massachusetts, thứ Bảy, ngày 27 tháng 09 năm 1997.
Cha mẹ của Zoe đang nói chuyện với nhau. Họ nói rất nhỏ, gần như không thể nghe thấy. Bình thường giọng của mẹ cô lớn đến độ đứng cách xa vài dặm vẫn nghe được, thế nên Zoe dễ dàng nhận ra tông giọng của bà hôm nay nhỏ nhẹ hơn bình thường. Ngay khi biết cha mẹ đang nói đến những chuyện mà mình không được phép nghe, cô đứng yên bất động, càng cố gắng nghe bằng được từng chữ một. Zoe đang đứng trong hành lang nên cha mẹ cô không thể nhìn thấy. Ánh sáng từ nhà bếp chiếu sáng sàn nhà ngoài hành lang. Có một cái bóng lướt qua, là cha cô. Ông luôn bước qua bước lại mỗi khi tâm trạng rối bời.
“Họ đã tìm được nghi phạm chưa?” Mẹ cô hỏi.
“Arl kể với anh là cảnh sát trưởng bảo họ đã tìm được rồi.” Cha cô trả lời. Ông cũng nói rất nhỏ tiếng, nhưng giọng cha cô trước giờ đã dịu dàng nên không cần phải cố gắng quá nhiều. “Nhưng tất nhiên, anh ấy không nói đó là ai.”
“Tội nghiệp cho mẹ của cô gái quá!” Giọng của mẹ Zoe lạc đi. “Anh tưởng tượng được không? Khi nghe rằng...”
“Anh đang cố gắng không nghĩ đến chuyện đó.”
“Phải chăng cô gái ấy đã bị... có phải, hắn đã... cưỡng hiếp cô ấy không?”
Zoe chưa từng nghe mẹ cô thốt ra từ đó, âm thanh vừa rồi phát ra từ miệng của bà khiến cô lạnh sống lưng. Cha cô không trả lời. Có phải ông ấy đang suy nghĩ không? Đang gật đầu? Hay là đang lắc đầu? Cô cần phải biết. Zoe rón rén tiến đến cửa ra vào, có thể thoáng thấy gương mặt của cha mẹ cô. Cả hai đang đứng gần nhau, mẹ cô dựa vào kệ bếp. Cô chỉ nhìn được một bên mặt của mẹ chứ không thể thấy bà đang lo lắng đến phát điên lên, miệng của bà rúm ró ám chỉ khóc thầm.
“Chúng ta cần phải nói chuyện với Zoe,” cha cô nói. “Con bé nên biết chuyện...”
“Hoàn toàn không được.” Mẹ cô rít lên. “Con bé chỉ mới có 14 tuổi.”
“Rồi nó cũng sẽ biết thôi, và tốt hơn hết chúng ta nên là người kể cho con bé.”
Mẹ Zoe đang định trả lời thì em gái cô chạy vụt qua và xông vào nhà bếp, hình dáng mờ mờ của cô bé đang quơ tay qua lại, hàng đống tóc xen lẫn tiếng ồn.
“Hôm nay nhà mình có làm bánh kếp không ạ?” Cô bé la lớn. Tuy chỉ mới 5 tuổi nhưng Andrea đã rất giống mẹ. Cả hai chỉ có duy nhất hai chế độ âm thanh la hét và say ngủ.
Mẹ cô hắng giọng. “Chị con thức chưa?”
Zoe căng thẳng.
“Rồi, chị ấy đang đứng ở...”
“Chào buổi sáng!” Zoe nhanh chóng bước vào nhà bếp. Những ô gạch dưới sàn rất lạnh lẽo, đôi chân trần của cô gần như tê cóng. Mẹ cô dựa vào kệ bếp, cha cô thì đang đứng bên cạnh bàn ăn ở giữa phòng. Thế nhưng điều khiến tất cả bối rối là trên bàn không hề có thức ăn sáng. Mẹ Zoe luôn chuẩn bị sẵn bữa sáng trước khi họ thức giấc vào những ngày cuối tuần, nhưng ngày cuối tuần hôm nay có vẻ rất khác thường. Zoe vươn vai và ngáp dài một cách cực kỳ giả tạo. “Mẹ muốn con phụ nấu bữa sáng không ạ?”
“Mẹ muốn con thay đồ đi đã,” mẹ Zoe nhìn cô qua cái mũi cong quặp của bà. Mũi của Zoe giống mẹ, những lúc không vui cô còn tự gọi nó là mỏ chim. Cũng may là cô sở hữu đôi mắt giống cha. Mẹ cô sụt sịt mũi và nói thêm: “Con sẽ chết cóng cho xem.”
Trên người Zoe là cái áo thun rộng thênh thang và cái quần mỏng mà cô đã mặc trước khi đi ngủ. “Vâng!” Cô nói. Lúc nghe thấy tiếng cha mẹ thì Zoe đang trên đường đến phòng tắm. Bàng quang của cô sắp vỡ đến nơi, sàn nhà lạnh lẽo lại càng khiến cô khổ sở hơn. Cô cứ bồn chồn không yên. “Có chuyện gì hả mẹ?”
“Không,” mẹ cô trả lời có phần hơi nhanh. “Chỉ là đang chuẩn bị bữa sáng thôi. Em của con muốn ăn bánh kếp, con cũng ăn luôn không?”
“Đương nhiên rồi ạ!” Zoe nói. “Lát nữa con sẽ ghé nhà Heather, và...”
“Con phải ở nhà!” Mẹ cô cắt ngang.
Zoe cau mày. “Nhưng tụi con phải làm bài tập Hoá học nữa. Thứ Hai là đến hạn nộp rồi.”
“Cha sẽ lái xe chở con đến.” Cha cô nói.
“Con thích tự đạp xe đến hơn. Hôm nay trời đẹp và...”
“Cha sẽ lái xe chở con đến.” Ông nhìn cô chăm chú, giọng nói vẫn dịu dàng. “Và cha muốn con gọi điện cho cha khi con cần về nhà. Cha sẽ đến đón.”
“Mẹ ơi, con muốn ăn bánh kếp,” Andrea rên rỉ.
“Có chuyện gì đang xảy ra sao?” Zoe hỏi.
Cha mẹ Zoe đều im lặng.
Cuối cùng, cha cô lên tiếng “Có một...”
“Chẳng có chuyện gì cả.” Mẹ cô cắt ngang và nhìn xuống Andrea, cô bé vẫn đang vòi vĩnh món bánh kếp. “Cha mẹ chỉ không muốn con đi lang thang ngoài đường một mình thôi.”
*
“Họ đã tìm thấy một xác chết đấy!” Heather kể với cô sau khi cả hai đã vào phòng riêng. “Bên cạnh cây cầu trên đường White Pond.”
“Làm sao cậu biết được?” Zoe hỏi.
“Sáng nay mình đã nghe cha và hàng xóm kháo nhau về chuyện đó. Người hàng xóm nói nạn nhân là một cô gái và cô ấy không mặc gì cả.”
Một cơn lạnh người chạy dọc đến cổ Zoe. Cả hai đều đang nằm trên giường của Heather. Khăn trải giường xung quanh họ nhàu nhĩ, quần áo của Heather vương vãi khắp nơi. Tủ đồ trong phòng cô bé lúc nào cũng như có một cơn lốc xoáy vừa mới quét qua. Heather nhấm nháp miếng táo mà mẹ đã cắt sẵn cho hai cô. Bài tập thực hành môn Hóa học vẫn còn nằm trên bàn chưa được động đến, và hẳn là cả ngày hôm nay nó vẫn sẽ nằm yên tại đó.
“Người đó có nói cô gái là ai không? Cô ấy có sống tại Maynard không?” Zoe hỏi.
“Không nói,” Heather thì thầm và chạy đến bên Zoe, cánh tay cô bé chạm vào vai cô. Trên người Heather có mùi dầu gội đầu và mùi xà phòng nhè nhẹ khiến Zoe có chút hối hận vì sáng nay đã không đi tắm. Cô cảm thấy không thoải mái khi nằm trên tấm khăn trải giường sạch sẽ. Lòng bàn chân Zoe chắc chắn là rất bẩn vì đã đi chân trần ở nhà, nhưng có vẻ như Heather chẳng hề bận tâm đến chuyện đó. Họ luôn ăn uống trên giường và cô bé luôn đặt giỏ quần áo dơ gần bên để dễ dàng chọn bừa một thứ mặc lên người, ừ thì, nếu mẹ của Zoe cũng thay khăn trải giường ba ngày một lần như mẹ của Heather, chắc cô cũng sẽ chẳng bận tâm nếu như nó bị bẩn.
Heather hơi căng thẳng. “Ôi Chúa ơi, Zoe à. Lỡ như đó là một người mà chúng ta quen biết thì sao?”
Một hình ảnh lập tức xuất hiện trong suy nghĩ của Zoe, thi thể không một mảnh vải của cô bạn Carrie học chung trường. Carrie nằm bên cạnh cây cầu, làn nước vỗ nhẹ vào chân cô bé. Hình ảnh trong đầu sống động đến nỗi khiến Zoe suýt bật khóc. Sao cô lại nghĩ đến Carrie nhỉ? Sao cô lại có thể hình dung ra cảnh tượng như thế chứ? Cô bị gì rồi sao? Zoe nhắm mắt lại, cố gắng tống khứ hình ảnh ấy ra khỏi đầu.
“Mình nghĩ mọi người đều đang rất hoảng sợ,” Heather nói. “Người hàng xóm nói với cha mình là ông ấy sẽ không cho con ra khỏi nhà nữa. Mình cá là mẹ mình cũng sẽ làm như thế, bà ấy sẽ nhốt mình trong nhà. Lâu lâu mẹ cũng hay làm quá lên lắm.”
“Cha mẹ không cho mình tự đi sang đây,” Zoe nói. “Họ đã lái xe đưa mình đến.” Cô nhìn chằm chằm ra cửa sổ phòng Heather. Từ vị trí trên giường chỉ có thể nhìn thấy bầu trời xanh và tán lá của một cái cây gần đó. Khung cảnh có vẻ rất yên bình.
Heather lắc đầu. “Hy vọng là chuyện này sẽ nhanh chóng trôi qua.” Cô bé nói. “Mình không muốn bị cha mẹ dòm ngó nhất cử nhất động đâu.”
Zoe vô thức gật đầu. Cô có cảm giác vụ việc sẽ không mau chóng lắng xuống như vậy.
*
Bánh xe đạp kêu rít lên khi Zoe bóp phanh. Cô dừng bên cạnh cây cầu trên đường White Pond, phổi như đang bốc cháy vì dốc sức đạp xe. Lý do duy nhất khiến mẹ Zoe cho phép cô tự đạp xe đến trường là vì sáng nay bà đã bị muộn giờ làm. Hơn nữa, Zoe đã hứa rằng cô sẽ đi cùng Heather và về thẳng nhà sau khi tan trường. Zoe thật sự đã định làm đúng như những gì cô nói.
Nhưng cô lại không làm vậy.
Mỗi lần nhìn thấy Carrie trong hành lang trường học, Zoe cảm thấy cuống họng như nghẹn lại. Cảm giác tội lỗi và xấu hổ tràn ngập trong cô. Zoe cứ có cảm giác là Carrie đã biết chuyện cô từng mường tượng cô bé đang khỏa thân và chết bên dòng nước. Khi Carrie mỉm cười với cô trong giờ học thể dục, gương mặt của Zoe bỗng đỏ bừng. Cô run rẩy và nhanh chóng quay sang chỗ khác. Hình ảnh ấy vẫn nằm đâu đó trong tâm trí của Zoe và đe dọa sẽ xuất hiện trở lại bất cứ lúc nào. Sau cùng, Zoe kết luận rằng nếu như cô đến cây cầu để nhìn qua hiện trường vứt xác, biết đâu cô có thể dẹp bỏ hình ảnh đáng sợ kia.
Cô bước xuống xe đạp và tiến đến mép sông um tùm cỏ mọc nằm bên dòng nước yên ả của con sông Assabet. Tảo lục trôi lềnh bềnh trên mặt nước, lúc nổi lúc chìm theo làn sóng nhẹ đến độ không nhìn thấy được. Phải chăng đây chính là nơi họ phát hiện ra thi thể?
Zoe biết lúc tìm thấy thì nạn nhân đã bị nhấn chìm dưới nước nhưng không quá sâu, hoặc chí ít đó cũng là những gì cô nghe được từ những người trong trường. Không những vậy, người ta còn không ngừng rỉ tai nhau nhiều tin đồn khác. Người thì nói với Zoe là cô gái đã bị cưỡng bức trước khi chết. Người khác lại bảo cô ấy đã bị tra tấn, gương mặt bị bầm và sưng hết cả lên. Rồi nào là tay cô ấy bị trói quặt ra phía sau, bị dao cắt. Mỗi một tin đồn như vậy đều khiến Zoe cảm thấy bủn rủn, sợ hãi và bất lực.
Cô đã biết nạn nhân là ai. Tên của cô ấy là Beth Hartley, làm thư ký cho một kế toán viên trong thị trấn, năm nay 21 tuổi. Zoe đã nhìn thấy ảnh chụp của cô trong tờ báo sáng nay, gương mặt trông rất quen thuộc. Đã bao giờ Zoe gặp cô ấy bước đi trên đường chưa nhỉ? Hay là đang cắt tóc? Đang cầm một miếng pizza? Chắc chắn họ đã từng gặp nhau rồi, Maynard chỉ là một thị trấn nhỏ. Tuy bài báo không cung cấp thêm chi tiết nào về vụ án nhưng có nói rằng cảnh sát đang tiền hành điều tra.
Giờ cô đang ở nơi xảy ra vụ việc. Mặt trời phản chiếu trên dòng sông, những tia nắng khiến cho mặt nước phát sáng, khiến chuyện đó gần như bất khả thi. Zoe không thể nào tưởng tượng ra một thi thể nằm trong nước được nữa dù cô có cố gắng cách mấy. Làm như thế thật kỳ lạ, thật khác người...
Mặc dù vậy, nỗi sợ đó vẫn chưa buông tha cô... và ngoài nỗi sợ ra, còn có sự bất an và cảm giác rùng mình.
Có tiếng xào xạc của những chiếc lá sau lưng, cô xoay người lại, mạch đập nhanh hơn. Nhưng phía sau chẳng có gì cả. Có thể đó là một chú chim chăng? Zoe chợt thấy lạnh người dù hôm nay thời tiết tương đối ấm áp.
Cô cố gắng phá vỡ lời nguyền bằng cách nhặt lấy một hòn đá từ mặt đất lên và ném về phía con sông. Hòn đá rơi xuống mặt nước tạo ra những vòng xoáy đồng tâm rộng dần rồi biến mất. Đám tảo lục bị đẩy ra khỏi vị trí mà hòn đá rơi xuống. Cô quay trở lại chỗ chiếc xe và đạp về nhà.
Rod Glover, người hàng xóm của họ đang chăm sóc khu vườn ở khoảng sân trước nhà. Chiếc áo trắng của anh thấm đẫm mồ hôi. Lúc Zoe vừa bước xuống xe đạp, anh liền đứng dậy và vẫy tay. Rod đang cầm một cây kéo cắt tỉa cành, cũng chính là cây kéo mà anh hay mượn của mẹ cô.
“Này, Zoe à!” Anh mỉm cười và lau mồ hôi trước trán. Mái tóc nâu đỏ cắt theo kiểu của những chàng trai chơi trượt ván trông rối bù, nhưng may là nụ cười tươi sáng rạng rỡ và đôi mắt hạnh phúc của anh đã bù đắp lại. Mặc dù anh lớn hơn cô khoảng 10 tuổi nhưng tính tình rất thoải mái và nói chuyện với anh cũng rất vui. Óc hài hước của Rod ngớ ngẩn đến buồn cười và sở trường của anh chính là bắt chước điệu bộ của những người nổi tiếng lẫn những người sống trong thị trấn.
“Chào!” Cô mỉm cười lại với anh. “Anh sao rồi?”
“Chẳng có gì phải phàn nàn cả. Em mới đi học về à?”
“Phải...” Cô do dự, cảm thấy muốn trò chuyện cùng một ai đó. “Em đã ghé qua cây cầu trên đường White Pond.”
“Hình như chỗ đó đâu có nằm trên đường về nhà, đúng không nhỉ?” Anh dựa vào hàng rào rồi nói.
“Tại em muốn... đó là nơi mà họ tìm thấy cô gái, anh có biết không?”
Anh gật đầu. “Ừ, anh có nghe nói.”
“Những gì xảy ra với cô ấy thật kinh khủng.” Zoe nói.
Rod gật đầu. “Đúng vậy!” Anh nói. “Vậy... có mong chờ đến tối nay không?”
Cô bối rối nhìn anh. “Tối nay có gì?”
“Này... quên rồi sao? Tối nay có Buffy mà, nhớ không?”
Buffy the Vampire Slayer. Cả Rod và Zoe đều yêu thích chương trình này, họ luôn bàn luận sau mỗi tập phim. Nhưng nói đến chủ đề đó vào thời điểm này thật sự không phải lúc, thế là Zoe im lặng.
Rod thay đổi tư thế và bắt chước điệu bộ của Giles, một nhân vật trong phim. Anh còn chuyển sang giọng Anh của Giles. “Thật đó, Zoe, đã chiếu đến mùa hai rồi; em không thể để bị phân tâm được, tập này hết sức quan trọng.”
“Em phải đi đây,” Zoe tỏ vẻ ái ngại. Cô cảm thấy không thoải mái khi anh cứ cố gắng chọc cười cô, nhất là trong tình cảnh hiện tại. Những ngày này chẳng ai có tâm trạng để đùa giỡn cả. “Gặp lại anh sau nhé!”
“Hẹn gặp lại!” Rod nói.
Zoe quay người sang cánh cửa. Trước khi bước vào bên trong, cô liếc nhìn phía sau. Rod đang cười toe toét với cô và giả vờ tháo cặp kính tưởng tượng ra để lau chùi. Lại là một cử chỉ quen thuộc của nhân vật Giles.