
Khi hắn lái xe ngang qua một góc phố khác, trong đầu bất chợt nảy ra ý tưởng. Một dãy những cặp mắt vô hồn, trống rỗng dõi theo chiếc xe khi thấy hắn giảm tốc độ. Những giọng nói gọi với theo, mời chào những trò tiêu khiển nhạt nhẽo và ngắn ngủi để kiềm ít tiền. Hắn không còn nhìn thấy tiềm năng gì ở những người phụ nữ đó nữa. Hắn đã thấu hiểu bản chất của họ: những con khốn quỷ quyệt, dối trá, sẵn sàng đâm sau lưng hắn ngay khi hắn không dè chừng.
Hắn nghiền răng giận dữ rồi giẫm lên chân ga và lái đi. Chúng không xứng đáng với sự đối đãi của hắn, không xứng đáng với sự cống hiến trọn đời của hắn, với tình yêu thương của hắn.
Hắn cần một điều gì đó khác.
Hắn đỗ xe gần một vũ trường. Bên ngoài có các cô cậu bé thanh thiếu niên đang đứng xếp hàng để được vào trong. Hắn nhìn chằm chằm những cô gái trẻ, liệu đây có phải là điều hắn cần không? Có phải vấn đề nằm ở tuổi tác không? Xét cho cùng thì những cô gái trẻ này vẫn còn ngây thơ, có vài người chắc còn chưa biết mùi đàn ông là gì ấy chứ. Hắn nắm chặt vô lăng, ngắm nhìn một trong số đó. Không có hình xăm lộ liễu, hầu như không trang điểm gì nhiều nếu so sánh với bạn bè của cô ấy, làn da mịn màng.
Hắn bắt đầu bày mưu tính kế. Hắn sẽ đợi bên ngoài cho đến khi họ rời khỏi vũ trường và theo dõi cô ấy từ đằng xa. Một là hắn sẽ có cơ hội bắt cô vào đêm nay, hai là tìm ra nơi ở của cô.
Còn nếu không có cô thì vẫn còn những người khác. Có hàng ngàn hàng vạn những cô gái trẻ ngây thơ đang tìm kiếm đàn ông trưởng thành để...
Một người bạn của cô chỉ thẳng về phía hắn, cô quay sang nhìn. Ánh mắt họ bắt gặp nhau, sau một giây, hắn nở nụ cười bẽn lẽn với cô.
Cô giơ ngón tay thối ra, gương mặt nhăn nhó tỏ vẻ khinh thường. Hắn hoảng sợ, nhanh chóng đạp chân ga và lái loạng choạng vào làn xe. Một chiếc xe khác bóp còi với hắn và lách sang một bên để tránh va chạm, tim hắn đánh trống trong lồng ngực.
Phải rồi, ngây thơ. Đúng là mấy con điếm chết tiệt.
Có lẽ trên đời này không có thứ gọi là tình yêu thực sự, có lẽ hắn đã sai. Hết người phụ nữ này đến người phụ nữ khác, ai ai cũng khiến cho hắn thất vọng. Có lẽ hắn chỉ nên bắt họ một hai ngày gì đó, khiến họ câm lặng, sau đó tận hưởng cảm giác bên họ trước khi cái mùi bắt đầu xuất hiện.
Ý tưởng này rất hấp dẫn, nhưng hắn gạt bỏ. Hắn khá khẩm hơn thế. Hắn không giống như những kẻ buồn tẻ, nông cạn, suốt ngày vuốt trái vuốt phải trên những ứng dụng hẹn hò để tìm kiếm tình một đêm.
Thứ mà hắn đang tìm là một thứ đích thực, một thứ có thể lấp đầy khoảng trống, có thể xua tan nỗi cô đơn.
Và đó cũng là lúc ý tưởng xuất hiện, trước giờ hắn đã nghĩ sai hoàn toàn. Hắn tìm kiếm một người phụ nữ để làm bạn đồng hành cùng hắn trong nhiều năm, nhưng chỉ một người phụ nữ thì cũng chưa hẳn là đủ. Sau khi quan sát những cặp đôi hạnh phúc trên truyền hình và ngoài đời thực, đáng lẽ hắn phải phát hiện ra từ lâu rồi chứ.
Một người phụ nữ thì cũng chỉ là một tâm hồn cô đơn khác như hắn mà thôi. Hai kẻ cô đơn không thể lấp đầy khoảng trống cho nhau được, một mối quan hệ như thế kết cục cũng chỉ là nỗi thất vọng ê chề.
Điều mà hắn thật sự cần là một gia đình.