
Hắn lái chậm lại khi phát hiện ra cô ở góc đường. Cô đang đứng cùng một nhóm các cô gái khác, nhưng hắn chẳng thèm liếc nhìn họ đến lần thứ hai. Họ thật đần độn, nhạt nhẽo và xấu xí. Có cố tưởng tượng cách mấy cũng chẳng nhìn ra được điểm gì nổi bật.
Nhưng cô thì khác. Cả bề ngoài của cô toát ra vẻ ngây thơ hiếm thấy so với những cô gái làm nghề này. Cách cô nhìn xung quanh với đôi mắt nửa tìm kiếm, nửa sợ hãi về những gì mà mình sẽ tìm được. Quần áo cô mặc đơn giản, không quá hở hang, đủ để kích thích trí tưởng tượng của kẻ khác. Và trí tưởng tượng của hắn bây giờ đã trở nên điên dại.
Đây chính là người mà hắn đang tìm kiếm. Hắn có thể cảm nhận được điều đó từ trong xương tủy. Đây chính là người phụ nữ khiến hắn cảm thấy như được sống lại lần nữa. Người sẽ lấp đầy mỗi một ngày của hắn bởi sự phấn khởi và niềm vui.
Lần này sẽ khác.
Khi xe của hắn dừng lại gần họ, một trong số các cô gái lập tức nhảy lên phía trước nhe răng cười và cúi xuống để lộ ra khe hở trước ngực cho hắn nhìn thấy. Cô ta không mặc áo lót và đong đưa cơ thể, tươi cười với hắn. Nhưng phía sau nụ cười ấy, đôi mắt của cô rất mệt mỏi. Những chuyển động của cô máy móc, rập khuôn, một thứ mà cô đã làm qua hàng trăm lần trước đó. Hắn mở cửa sổ xe ở ghế phụ lái.
“Đang muốn vui vẻ à?” Cô hỏi, hắn có thể nghe được tâm hồn của cô đang trống trải như thế nào qua giọng nói. “Có vẻ như anh đây đang vội. Hai chục đô la 'thổi kèn' nhanh được không? Hay là anh thích thứ khác?”
Hắn không ngó ngàng đến cô, chỉ đảo mắt nhìn sang cô gái ngây thơ kia. Chắc hẳn đây là ngày đầu tiên cô ấy làm việc. Hắn sẽ cứu thoát cô trước khi cô bắt đầu công việc này.
“Vậy còn em thì sao?” Hắn nói. “Muốn đi dạo cùng anh không?”
Cô quay sang nhìn hắn, đôi mắt mở to cảnh giác.
“Em á? Ừm... ý em là... anh muốn đi cùng em sao? Hay là anh lên trên lầu với em thôi có được không?” Cô chỉ sang nhà nghỉ phía sau, các ô kính cửa sổ bám đầy bụi đen bẩn thỉu và cả những thứ nhìn còn ghê tởm hơn. “Em có phòng riêng, cũng vừa mới có đây thôi. Em mới chuyển đến vài ngày trước. Chỗ đó trông rất được.”
Hắn biết mà. Cô không thuộc về nơi này. Hắn mỉm cười ấm áp với cô. “Anh thì thích nằm trên giường của mình hơn,” hắn nói. “Em sẽ không hối tiếc đâu.”
Có gì đó thoáng qua trong mắt của cô. Là sự cảnh giác. Tuy cô còn mới nhưng không hề ngây thơ như hắn tưởng. Cô biết cách tự chăm sóc bản thân mình.
“Anh ở có xa không?” Cô hỏi.
“Hai mươi phút lái xe,” hắn nói. Thực chất là ba mươi phút. Cô bước lùi lại một bước. Hắn đang vuột mất cô. Nhưng không giống cô, hắn hiểu quá rõ trò chơi này. Hắn đã có chiêu bài của mình.
“Nhưng mà, ừm, anh có một yêu cầu đặc biệt,” hắn nói.
“Ồ?” Cô lại bước lùi thêm một bước. “Yêu cầu gì cơ?”
“Em có phiền nếu chúng ta đi mua ít quần áo không? Anh muốn mặc cho em giống như bạn gái cũ của anh. Nghe có hơi kỳ lạ, anh biết, em không cần phải làm theo nếu như em không muốn. Nhưng việc ấy rất có ý nghĩa đối với anh, và sau đó em có thể giữ lại quần áo.” Hắn mỉm cười ái ngại, có thể thấy cô đã thư giãn hơn. Đó là đặc điểm của những cô gái này. Họ sống trên đường phố, họ biết cách đề phòng trước những dấu hiệu đe dọa. Dù biết hắn hay không thì họ vẫn nhìn ra được có gì đó không ổn ở hắn. Tất cả những gì hắn cần làm chỉ là nói với họ rằng họ đã đúng, hắn có hơi kỳ lạ. Nhưng việc mặc quần áo của một người phụ nữ khác thì... có gì nguy hiểm đâu.
“Được thôi,” cô nói. “Nhưng anh sẽ phải trả thêm tiền đấy.”
“Được!” Hắn mỉm cười.
“Hai trăm năm chục đô la,” cô nói. “Đường hơi xa, với lại em cần tiền để bắt taxi về lại nhà nghỉ.”
Hắn gật đầu. “Được thôi!”
Cô nghiêng mình về phía trước, mở cửa ở ghế phụ lái và leo vào bên trong. Mùi nước hoa của cô tràn ngập không gian trong xe, một mùi hương ngây thơ và ngọt ngào, giống với mùi mà các cô nữ sinh hay dùng.
Hắn đã yêu.