
Tatum đếm những bước chân trong lúc dạo bước tại phòng chờ của bệnh viện. Một... hai... ba... anh đếm đến mười ba. Lần trước anh đếm được mười hai, lần trước đó nữa là mười lăm vì có người ngáng đường anh.
Anh cũng không chắc mình đã bước trên cùng một đường được bao nhiêu lần. Anh quên mất rồi. Một trăm? Hai trăm? Một nghìn?
Sàn nhà lót linoleum đã bị xước khá nhiều chỗ. Anh đoán mình không phải là người duy nhất đi qua đi lại trong từng ấy năm. Căn phòng này đã chứng kiến sự bất an và lo lắng nhiều hơn bất kỳ căn phòng nào khác trong đời người. Nếu phòng chờ ở bệnh viện mà gặp phòng học trong quán bar, nó sẽ nói: “Mày nghĩ mày biết lo sợ là gì sao? Để tao nói cho mày nghe...”
Tatum đã bị lạc khỏi dòng suy nghĩ, những tổ hợp hình xoắn ốc lố bịch thường thấy trong suy nghĩ của anh tan biến thành hư không.
Trước đó anh đã thoáng thấy Zoe trước khi bị y tá đẩy ra khỏi phòng cấp cứu. Cổ và thân cô ướt đẫm máu. Gương mặt thì bầm tím, tái nhợt. Chỉ mới thấy có bấy nhiêu thôi mà tim anh đã hỗn loạn. Người y tá đã hứa họ sẽ cho anh biết tình trạng của cô sớm nhất có thể, vậy mà nãy giờ anh đi đi lại lại hết lần này đến lần khác vẫn chưa thấy ai gọi.
Martinez đã ở cùng anh khoảng mười phút trước khi rời khỏi. Ông có nói mình sẽ quay lại sau, ông muốn kiểm tra lời khai của người tài xế taxi và xem các kỹ thuật viên bên phòng pháp chứng đã khôi phục được gì từ hiện trường chưa.
Người phụ nữ nhỏ nhắn, gắt gỏng trông thật bất lực trên cái bàn kia. Không thể nào quát mắng hay cãi lại anh nữa. Tay anh siết chặt, nỗi khát khao muốn đấm vào thứ gì đó lại dâng trào. Hồi còn ở LA, anh có một bao cát trong nhà và gần như chiều nào cũng dùng nó để trút bỏ căng thẳng trong công việc. Anh vẫn chưa có thời gian để treo một cái trong căn hộ mới, giờ anh mới cảm thấy thật nhớ nó làm sao.
Cảm giác không biết chuyện gì đã xảy ra thật kinh khủng. Anh đã chứng kiến điều đó suốt mấy năm qua, người ta cầu xin anh cho họ một chút thông tin, hỏi anh hàng đống câu hỏi mà có thể dễ dàng tóm gọn lại bằng hai từ: tại sao? Cô ấy đã làm gì tại hồ Saganashkee Slough? Ai đã tấn công cô ấy? Kẻ đó bây giờ đang ở đâu?
Tại sao?
Trước đó trông cô ấy có vẻ buồn phiền và lo lắng. Ban đầu anh cứ tưởng là vì mệt mỏi, nhưng giờ thì anh cũng không chắc nữa.
Tatum ngồi xuống và cố gắng dẹp bỏ những câu hỏi trong đầu. Anh không phải người hay cầu nguyện, nhưng mỗi lần có người thân nào gặp nguy hiểm, anh lại đặt ra thỏa thuận với Chúa. Đó là tại sao ba năm trước anh ngừng hút thuốc, lúc người thân bị bắn, anh đã hứa với Chúa rằng anh sẽ cai thuốc nếu như người đó được sống sót. Đó cũng là lý do vì sao anh bán chiếc Toyota Camry mới tinh của mình và đem số tiền dâng hiến cho nhà thờ: Chúa đã giúp mẹ anh hồi phục khỏi căn bệnh suy thận.
Và giờ đã đến lúc giao kèo với Chúa lần nữa. Anh cố gắng nghĩ xem mình có thể cho Ngài thứ gì để đổi lấy tính mạng của Zoe.
Chúa ơi, nếu Zoe...
“Tatum Gray?”
Anh quay lại, nhìn chăm chú người y tá đang tiến về phía mình. Ánh mắt của cô ấy thoải mái à? Hay là lo lắng? Hay là ân cần như một người mẹ?
Không, chỉ là bình thản thôi. Anh không hiểu như vậy có nghĩa là gì.
“Cô ấy đang ở trong phòng hồi sức, rồi sẽ khỏe lại thôi,” người y tá nói.
Tatum thở phào nhẹ nhõm. “Tôi vào gặp cô ấy được không?”
“Hai người có quan hệ gì không?”
“Không,” Tatum nói, sau khi nghĩ lại, anh lấy huy hiệu và giơ ra. “FBI đây, cô ấy nắm giữ một vài thông tin quan trọng mà chúng tôi đang cần gấp.”
Người y tá mím môi, tỏ vẻ không tin. “Thôi được,” sau một hồi cô lên tiếng, giọng nói có phần lạnh lùng hơn. “Anh sẽ được gặp cô ấy trong ít phút. Tôi sẽ đưa anh đến đó sau khi cô ấy đã sẵn sàng.”
Tatum gật đầu, trong lòng cực kỳ nhẹ nhõm.
Sau khi người y tá rời đi, Tatum ngồi trên chiếc ghế trống, hai bàn tay đan vào nhau. Anh thở hắt ra một hơi dài, rồi lại một hơi dài nữa.
Có tiếng sột soạt, một người đến ngồi cạnh Tatum và đưa anh cái cốc giấy.
“Đây,” Martinez nói. “Uống cà phê đi.”
Tatum cảm kích nhận lấy cái cốc. “Cảm ơn, vừa rồi y tá nói với tôi là Zoe vẫn ổn.”
“Ồ, tốt rồi!” Martinez nói, giọng ông cũng nhẹ nhõm hơn.
“Người tài xế taxi nói gì?”
“Cô ấy đã yêu cầu anh ta đưa mình đến hồ Saganashkee Slough và còn chỉ anh ta dừng đúng chỗ,” Martinez nói. “Cô ấy xuống xe, bảo là sẽ quay lại trong vòng nửa tiếng rồi đi bộ xuống bờ hồ. Vài phút sau, có một chiếc xe dừng lại phía trước và một người đàn ông bước ra.”
“Anh ta có nói ngoại hình người đó trông như thế nào không?”
“Miêu tả rất mơ hồ. Hiện giờ họ đang làm việc với anh ta tại đồn. Thật ra anh ta đã cố ý không nhìn kỹ; anh ta tưởng Zoe đến đó để hẹn hò lén lút với gã đàn ông kia.”
Tatum gật đầu, dĩ nhiên rồi.
“Dù sao đi nữa thì... anh ta đã chờ ở đó. Sau một hồi thì nhìn thấy người đàn ông quay trở lại, chân hắn khập khiễng. Người tài xế taxi có gọi nhưng hắn không trả lời, chỉ bước vào trong xe rồi lái đi mất. Người tài xế thấy lo nên đã đi tìm Zoe, sau đó phát hiện cô ấy nằm bất tỉnh cách con đường vài trăm thước Anh. Đó cũng là lúc anh ta gọi xe cứu thương và cảnh sát.”
“Anh ta có miêu tả chiếc xe không?”
“Là một chiếc Toyota Prius màu trắng,” Martinez nói. “Không nhìn thấy biển số xe.”
“Có tìm được gì tại hiện trường không?”
“Chúng tôi tìm thấy một con dao và vài vết máu. Có một vệt máu kéo dài đến chỗ đỗ xe của người đàn ông kia, có vẻ như Zoe cũng đã cắt trúng hắn ta.”
Tatum gật đầu.
“Nghe này đặc vụ... tôi đã từng hỏi cậu câu này rồi. Tại sao cô ấy lại đến đó vậy?”
“Tôi không biết,” Tatum mệt mỏi nói. “Tôi thề là tôi không biết.”
“Bộ trước đó cô ấy không có nói gì với cậu sao?”
“Không.”
“Không đề cập đến hồ Saganashkee Slough à?”
“Không.”
“Tatum Gray đâu?” Người y tá lại tiến về phía anh. “Mời anh theo tôi.”
Tatum đứng dậy, Martinez cũng đứng theo.
“Tôi xin lỗi,” người y tá nói với Martinez. “Chỉ có...”
Ông giở huy hiệu ra. “Sở Cảnh sát Chicago,” ông nói.
“Tôi cần nói chuyện với...”
Người y tá trợn tròn mắt. “Thôi được, đi theo tôi.”
Cô dắt họ xuống một hành lang nhỏ dẫn đến căn phòng nhỏ màu trắng. Zoe đang nằm trên giường bệnh, trông rất yếu ớt. Những ngón tay của Tatum siết chặt khi nhìn thấy dải băng quấn quanh cổ, con mắt đen thui và vết bầm tím trên trán cô.
“Đặc vụ Gray,” giọng cô uể oải. “Trung úy Martine…”
Trong giây phút đó, Tatum cứ tưởng cô sẽ cảm ơn họ vì đã đến thăm cô, hoặc trấn an họ rằng cô vẫn ổn.
“Rod Glover,” cô nói. “Đó là tên của hắn.”
Anh chớp mắt, phải mất một hồi não anh mới xử lý xong những gì mình vừa nghe.
“Đó là tên của người đàn ông đã tấn công cô à?” Martinez cao giọng hỏi.
“Phải, hắn bám theo tôi từ đồn cảnh sát.”
Giọng cô khàn khàn, cứ như thể việc nói chuyện rất khó khăn. Xung quanh cổ cô có những vết bầm, nơi mà dải băng không che được. Cô đã bị siết cổ.
“Rod Glover là ai?” Martinez hỏi.
“Hắn là một tên sát nhân hàng loạt, tôi nghĩ hắn chính là kẻ đã ướp xác những người phụ nữ.”
“Làm sao cô quen được hắn?”
Cô im lặng một hồi rồi chậm rãi nhắm mắt. “Hắn đã giết hại ba người phụ nữ tại Maynard, lâu lắm rồi.”
“Vào năm 1997.” Tatum nói, anh cảm thấy buồn nôn.
“Đúng vậy.”
Martinez nhìn anh. “Vậy là cậu đã biết chuyện?”
“Tôi...” Tatum ngập ngừng, anh cũng không rõ mình đã biết được những gì. “Tôi nghĩ cô ấy đã cố kể cho tôi nghe về chuyện này.”
“Tại sao cô lại đến hồ Saganashkee Slough?” Martinez hỏi.
“Bởi vì tôi muốn xem nơi mà Pamela Vance đã bị giết.”
“Pamela Vance là ai?” Martinez và Tatum hỏi gần như đồng thanh.
“Là một nạn nhân khác.” Rõ ràng Zoe đang dần mất tập trung, mí mắt cô co giật.
“Được rồi.” Người y tá đi vào. “Bấy nhiêu đây là đủ, sáng sớm mai các anh có thể đến nói chuyện với cô ấy sau.”
Tatum lê bước ra khỏi phòng, đôi chân anh nặng nhọc cứ như bị gắn với mấy chiếc xe chở đá. Cô từng kể cho anh nghe về Rod Glover nhưng anh đã phủi bỏ. Anh không thèm đếm xỉa đến cô hết lần này đến lần khác. Cô đã tự mình đi kiểm tra, và suýt nữa thì bị giết. Là lỗi của anh.
“Đặc vụ Gray,” Martinez gọi ở phía sau, giọng ông dứt khoát và lạnh lùng.
Anh dừng lại và quay sang. “Sao?”
“Cậu đã nói là cậu không biết gì về chuyện này mà?”
“Tôi không biết... là cô ấy đã kể cho tôi nghe. Có một tên sát nhân hàng loạt đã giết chết ba người phụ nữ trẻ tại nơi mà cô ấy từng sinh sống. Nhưng tôi đã không thèm lắng nghe.”
“Và cô ấy không nói cho chúng tôi biết,” Martinez nói. “Và giờ thì cô ấy bị thương.”
“Phải.”
“Nói tôi biết xem cậu đã biết được những gì.”
Tatum kể lại những gì anh còn nhớ từ lần nói chuyện với Zoe trong nhà hàng. Cũng không có bao nhiêu.
“Được rồi,” Martinez nói. “Ngày mai tôi sẽ quay lại để nói chuyện với cô ấy kỹ hơn. Và kể từ bây giờ, hai người không cần phải điều tra vụ án này nữa.”
“Sao cơ?” Tatum bàng hoàng hỏi. “Nhưng chúng tôi...”
“Các người tự mình đi điều tra giống y như tôi đã nghĩ. Bây giờ Tiến sĩ Bentley tự gây nguy hiểm cho bản thân, một phần cũng vì trước đó cậu không chịu chia sẻ hết toàn bộ thông tin.”
“Đợi đã...”
“Chúng ta kết thúc ở đây thôi, Đặc vụ Gray. Ngày mai rồi nói tiếp.”