Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 70 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 48

❊ ❊ ❊

Thị trấn Maynard, Tiểu bang Massachusetts, thứ Hai, ngày 15 tháng 12 năm 1997.

Thời gian trôi qua vô cùng chậm, một âm thanh hỗn loạn vang bên tai của Zoe. Phía sau cô, Andrea vẫn đang gọi vọng ra ngoài. “Mẹ ơi?” Đôi mắt của Glover khiến cô bất động. Nó không còn là đôi mắt của một người hàng xóm trẻ con, vui tính. Không còn là đôi mắt của một chàng trai ngớ ngẩn, lúc nào cũng hăng say nói về nhân vật Buffy và Angel nữa. Nó là đôi mắt của một kẻ lạnh lùng, hung dữ, có thể làm ra bất kỳ chuyện gì. Anh trở nên căng thẳng. Cô có thể nhìn thấy anh gồng hết cả người lên, không gian quanh họ trở thành một đường hầm thật dài, xung quanh họ chỉ toàn là bóng tối. Glover dường như sắp phát điên. Anh bắt đầu tiến về phía cô, chuyển động bất thình lình đó khiến cô bừng tỉnh khỏi trạng thái ngây người như đang mơ.

Zoe lập tức hét lên, cô đóng sầm cửa lại và tra chìa vào lỗ khóa.

Có tiếng thụi mạnh khiến cho cánh cửa rung lên. Glover đã chạy đến trước cửa rồi. Zoe điên cuồng nhìn xung quanh, cô nhìn thấy cái bàn học lớn bằng gỗ của mình. Cô lao đến bên bàn và bắt đâu kéo từng chút một. Andrea đang ngồi trên giường nhìn cô, mắt cô bé mở to.

“Zoe à,” Glover nói ở phía bên kia. “Anh chỉ muốn nói chuyện thôi. Anh nghĩ em đã hiểu lầm chuyện gì rồi.”

Zoe kéo cái bàn, vừa kéo vừa rên rỉ cho đến khi len được vào giữa nó và bức tường. Tiếp đến, cô bắt đầu dựa vào bàn, tìm cách đẩy cả người lẫn bàn ra ngoài. Cô thở gấp, hụt hơi trong sợ hãi, cơ thể run rẩy khi dốc sức di chuyển nó.

“Có phải sáng nay em đã vào phòng của anh không Zoe? Anh không giận đâu; chỉ là anh nghĩ mình cần phải trò chuyện về vấn đề này.” Anh gõ cửa, ban đầu vẫn còn lịch sự, sau đó thì chuyển thành những cú đập mạnh đầy giận dữ. Tiếng động lớn khiến cho Andrea sợ đến bật khóc. Tay nắm cửa bị vặn liên tục.

Zoe nhớ lại cách đây vài tháng, mẹ cô đã từng lấy đi chìa khóa phòng. Bà nói không muốn trong nhà có phòng nào bị khóa. Zoe đã phải cầu xin rất nhiều để lấy lại chìa khóa, cô bảo mình không muốn Andrea xông vào phòng khi cô đang thay đồ. Giờ nhìn cánh cửa đang rung lắc vì bị Glover đấm vào, cô thầm cảm ơn Chúa vì mẹ đã trả lại chìa khóa cho mình.

“Hãy mở cửa ra đi Zoe, anh không muốn chuyện này phá hoại tình bạn giữa chúng ta.”

“Chúng ta... không phải... là bạn,” cô nghiến răng nghiến lợi nói và tiếp tục đẩy cái bàn. Đã đến được giữa phòng rồi. Nặng quá. Cô nhớ trước đây cha từng kéo qua kéo lại rất nhẹ nhàng mà. Không ngờ ông lại khỏe đến thế.

“Zoe! Mở cửa ra ngay! Nếu không anh sẽ gọi và mách cha mẹ em về cách em cư xử đấy.”

“Gọi đi!” Cô hét lên, giọng vỡ òa, lại đẩy cái bàn thêm một phát. Một góc bàn đã chạm được vào cánh cửa rồi.

Không còn âm thanh nào khác ngoại trừ tiếng khóc của Andrea. “Chúng ta sẽ không sao đâu, Ray-Ray,” giọng cô run đến độ không kiểm soát nổi.

Có tiếng va đập lớn, cánh cửa còn lắc mạnh hơn trước đó. Glover đang định phá cửa. Cô hoảng sợ nhấc cái bàn lên, cuối cùng cũng đẩy được nó đến cánh cửa. Cô giữ bàn thật chặt rồi dựa cả người vào bàn, hy vọng sức nặng của mình sẽ có ích. Cô nghe rõ tiếng tim đang đập mạnh.

Một loạt tiếng động phát ra, anh ta đang đá vào cửa. Zoe nhẹ nhõm vì có vẻ như cánh cửa vẫn chống chọi được. Cô nghe tiếng Glover chửi tục.

“Zoe, nếu bây giờ em mở cửa ra thì anh sẽ nhẹ nhàng với em hơn.”

“Giống những gì anh làm với Clara ấy à?” Cô hỏi. “Cả Jackie nữa? Beth nữa?”

“Những gì xảy ra với họ thật kinh khủng,” anh nói ở phía sau cánh cửa. “Anh mong cảnh sát sẽ sớm bắt được hung thủ.”

“Tất nhiên!” Cô la lên. “Tôi đã nói cho họ biết tất cả rồi. Họ nói họ sẽ đến kiểm tra anh.”

Anh cười lớn, tiếng cười the thé của một người bị quẫn trí. “Thật chứ? Anh không thấy cảnh sát nào ở đây cả. À đâu, họ đang đuổi theo hung thủ thật sự mà, đúng không? Thằng nhóc Manny Anderson ấy.”

Andrea bắt đầu khóc ré lên.

“Có phải là em gái của em không Zoe? Mở cửa ra đi, anh hứa sẽ không làm gì cô bé đâu. Nhưng nếu em không...”

Zoe rời khỏi vị trí đang đứng và nhảy lên giường, dùng hai tay ôm lấy Andrea.

“Đừng sợ, Ray-Ray. Hắn không làm hại chúng ta được đâu,” cô ôm chặt em gái và nói thầm.

“Anh không bao giờ giết hại bất kỳ ai,” Glover nói phía sau cánh cửa. “Sao em lại nghĩ anh làm ra một chuyện như thế chứ? Vì những tờ tạp chí sao? Chỉ là những thứ của người lớn thôi, anh cá là cha em cũng có vài tờ như thế đấy.”

Zoe bịt tai của Andrea, cô nghiến răng giận dữ. “Thứ khiến tôi nghĩ như vậy chính là những vật lưu niệm mà anh cất giữ, còn những chiếc cà vạt màu xám nữa.”

Bầu không khí trở nên im lặng. “Cà vạt xám à?” Glover lên tiếng.

“Tôi biết anh đã dùng chúng để làm gì, Glover! Tôi có điện thoại trong đây, tôi sẽ gọi cho cảnh sát ngay bây giờ.”

Anh lại cười lớn. “Không, em làm gì có. Anh từng đến phòng của em rồi, nhớ không?”

Zoe thấy sởn gai ốc vì Glover nói đúng. Cô từng mời anh vào phòng một lần để khoe chiếc cúp thi đua mà cô đã giành được ở trường.

Tiếng bước chân ngày càng xa dần, kế đến là âm thanh cửa trước mở ra và đóng sầm lại. Cô chạy nhanh đến cửa sổ để đảm bảo nó đã khóa. Liệu hắn có cố gắng đập vỡ cửa kính rồi đột nhập vào phòng bằng lối này không? Cô không nghĩ vậy; sẽ có người nghe thấy tiếng ô kính bị vỡ. Hắn không dám làm liều đâu.

Hy vọng là vậy. “Em sợ lắm,” Andrea khóc thút thít.

“Suỵtttt, có chị ở đây mà Ray-Ray. Không việc gì phải sợ cả.”

Họ ngồi chờ đợi trong yên lặng. Sau gần một tiếng đồng hồ, Zoe nghĩ đến chuyện rời khỏi phòng để gọi cảnh sát. Cô đứng dậy, đang định đẩy cái bàn ra thì một suy nghĩ chợt xuất hiện trong đầu. Cô với tay lên và tra chìa vào lỗ khóa.

Gần như ngay lập tức, tay nắm cửa bị ai đó vặn, cánh cửa lại bị đập dữ dội. Zoe hét lên rồi khóa cửa lần nữa. Glover vẫn chưa hề rời khỏi. Thiếu chút nữa anh đã lừa được cô. Thiếu chút nữa.

Tiếng cười lại phát ra phía sau cánh cửa. Không chỉ là cười, là cười khúc khích mới đúng. Một tiếng cười khúc khích điên rồ, man rợ. “Zoe à, mở cửa đi. Đừng có mà trốn mãi trong đó chứ, Zoe.”

Cô không thể trốn mãi được. Nhưng không nhất thiết, chỉ việc đợi đến khi cha mẹ về nhà thôi. Còn bao lâu nữa...?

“Zoe à,” giọng anh thay đổi, mềm mỏng hơn, giận dữ hơn. Là giọng của một kẻ sát nhân. “Nếu tao mà phá cửa thì mày sẽ hối tiếc đấy Zoe.”

Cô run lẩy bẩy, nhanh chóng ngó xung quanh để tìm một thứ có thể lấy làm vũ khí, bất kỳ thứ gì. Nhưng chẳng có gì cả. Lúc 10 tuổi Zoe từng có một cây gậy bóng chày trong phòng nhưng cô đã đem bỏ nó khi không còn chơi nữa. Ngu quá. Thật là ngu quá.

“Mày biết tao làm gì với những đứa con gái khiến tao giận không Zoe,” anh nói và tiếp tục cười khúc khích. “Có thể mày sẽ thích đấy.”

Andrea nức nở, nhắm nghiền mắt. Zoe chạy nhanh đến chỗ cô bé và bịt tai Andrea lần nữa.

“Beth thích lắm, nó còn rên rỉ lúc tao đẩy vào bên trong nó nữa. Nó chỉ làm ra vẻ chán ghét thôi, tao có thể cảm nhận được là nó khoái đến cỡ nào. Nó khoái lắm Zoe à.”

Cô ước gì mình có bốn bàn tay ngay lúc này, cô muốn bịt cả tai cô lẫn tai của em gái.

“Mày nghĩ mày có thích không Zoe? Khi tao xé rách quần áo của mày? Khi tao cho mày thứ mà mày muốn, hả con khốn? Mày có rên rỉ như Beth không?”

Cô cũng đang khóc, tiếng khóc nức nở của nỗi sợ hãi và kinh hoàng. Tay cô bịt chặt hai tai của Andrea, hy vọng cô bé sẽ không nghe được bất cứ thứ gì.

“Mày nghĩ Ray-Ray bé nhỏ có thích không?”

“Tránh xa con bé ra!” Zoe hét lên, mắt cô đẫm lệ vì sợ hãi và căm phẫn.

Vẫn là tiếng cười khúc khích đó. “Ồ, mày không thích à, đúng không? Có lẽ tao nên bắt đầu với nó trước. Mở cánh cửa khốn kiếp này ra mau Zoe, nếu không tao sẽ xử nó trước.”

Zoe leo xuống giường và mở toang cửa sổ. Tiết trời giá rét bên ngoài khiến cô lạnh đến thấu xương.

“Cứu với!” Cô gào thét trong tuyệt vọng. “Cứu! Cảnh sát ơi! Kẻ giết người đang ở đây. Cứu!”

Tiếng đập vào cửa lại bắt đầu. “Mở cánh cửa chết tiệt này ra ngay con điếm! Con khốn! Mở cửa ra. Mở ra. Mở ra!”

“Cứu với!”

Đèn trong phòng ngủ của cô Ambrose bật sáng.

“Làm ơn cứu với.”

Cánh cửa rung lắc lần nữa.

Cô Ambrose di chuyển chầm chậm. Người phụ nữ thong thả nhất thế giới đang lê bước đến cửa sổ để kiểm tra nguồn gốc của tiếng ồn. Cô nhìn ra ngoài và phát hiện Zoe đang thét lên. Mắt cô mở to.

“Gọi cảnh sát đi!” Zoe la lên.

Cô Ambrose nhanh chóng chạy đi. Người phụ nữ nhấc điện thoại trong phòng, nhanh chóng bấm số và bắt đầu nói liên hồi, cô không ngừng liếc nhìn về phía cửa sổ.

Nếu đến nhanh, họ có thể bắt được Glover ngay tại trận.

Ngôi nhà trở nên cực kỳ yên ắng. Glover không còn dỗ ngọt để được vào bên trong nữa. Không còn đe dọa hay phá cửa nữa. Hắn đã bỏ đi.

*

Đã gần sáu tháng trôi qua kể từ cái đêm Glover suýt đột nhập vào phòng cô. Giờ đang là sáng sớm, ánh nắng mùa hạ chiếu qua cửa sổ trong phòng. Cô nhìn chăm chú vào bức tường, trên tay vẫn còn cầm chiếc giày. Zoe đang định mang nó vào thì bị những suy nghĩ và ký ức làm cho sao nhãng, khiến bàn chân trần của cô bị ngó lơ.

Những cơn ác mộng đã dần biến mất. Chỉ có hai hay ba đêm gì đó mỗi tuần thì Zoe mới la hét và giật mình thức giấc, một chuyện đã trở nên bình thường đối với cô. Vẫn còn đỡ hơn nhiều so với những tuần kể từ sau đêm đó, cô đã trằn trọc suốt bốn tiếng liên tục.

Không còn vụ giết người nào xảy ra vào khoảng thời gian đó nữa. Glover đã bỏ đi.

Hắn đã biến mất vào cái đêm xảy ra sự việc. Cha cô và cảnh sát có đến gõ cửa phòng hắn nhưng không thấy ai trả lời. Phòng ngủ của hắn đã bị dọn dẹp gần hết. Glover có để lại vài cuốn tạp chí trong ngăn tủ, nhưng không có chiếc cà vạt xám nào, hộp đựng giày cũng không.

Không một ai tin hắn là kẻ giết người.

Họ chỉ tin hắn từng đến nhà cô vào ngày hôm đó và hắn đã từng quát nạt cô. Thế nhưng cảnh sát cho rằng, chẳng qua là do hắn xấu hổ khi bị cô nhìn thấy bộ sưu tập khiêu dâm, và chẳng qua hắn chỉ muốn nói chuyện với cô mà thôi. Cô còn nghe lỏm một người cảnh sát nói khi rời khỏi nhà của họ: “Con nhỏ điên này đã dọa cái gã tội nghiệp kia sợ chết khiếp rồi.” Mẹ Zoe xin cô ngừng nói với mọi người rằng Glover là hung thủ, đặc biệt là khi giờ đây họ đã biết hung thủ thật sự là ai.

Manny Anderson đã bị bắt vì bị tình nghi là kẻ giết người. Cảnh sát tìm thấy ảnh chụp của Beth trong nhà anh ấy cùng với một số “bằng chứng trực tiếp” khác. Những bằng chứng trực tiếp này có thể là gì được chứ? Bộ đĩa trò chơi Rồng và Ngục Tối của anh ấy à? Cả anh ấy lẫn cha mẹ anh đều nhất mực khẳng định anh vô tội, mặc cho gương mặt của anh được in trên trang nhất của tất cả các tờ báo địa phương kèm theo chân dung của ba cô gái chết trẻ.

Sau đó, anh ấy đã treo cổ tự tử bằng tấm khăn trải giường trong buồng giam. Vụ án được khép lại. Tên sát nhân hàng loạt tại Maynard đã ra đi và mọi người lại có thể ngủ ngon. Zoe đã khóc suốt mấy tiếng đồng hồ sau khi biết tin. Cô khóc thương cho anh và cho cả bản thân mình. Chính vì cái chết của anh ấy, cơ hội chứng minh sự trong sạch cho anh và chuyển sự nghi ngờ sang Glover đã không còn. Rod Glover đã cưỡng bức và giết hại ba người phụ nữ trẻ rồi trốn thoát. Cô không biết hắn có được bằng chứng ngoại phạm bằng cách nào, nhưng hắn đã làm được.

Zoe liên tục suy nghĩ, nếu như cô lớn hơn và có được quyền lực trong tay thì Glover đã phải ngồi tù, và Manny Anderson sẽ vẫn còn sống.

Cô quay sang kệ sách và trừng mắt nhìn, trên đó chất đầy những cuốn về sát nhân hàng loạt, bệnh thái nhân cách, và tâm lý học pháp chứng. Cô chẳng bận tâm đến việc giấu chúng nữa.

Cô thở dài và mang chiếc giày còn lại. Một ngày mới lại bắt đầu.

Mẹ cô đang nấu bữa sáng trong nhà bếp. Mùi hương và tiếng xì xèo của thịt xông khói với trứng ốp la trong chảo khiến Zoe thèm chảy nước miếng.

“Chào buổi sáng,” mẹ cô nói. “Mẹ đang định lên gọi con. Trễ rồi, năm phút nữa là con phải đi đấy.”

“Dạ!” Zoe ngáp. Năm phút đã là rất nhiều đối với cô rồi. Ăn thịt xông khói với trứng ốp la, đánh răng, rửa mặt, chải đầu... được, chắc chắn năm phút là xong.

“Con có thư này,” mẹ cô nói, giọng bà có chút không hài lòng.

Một tháng trước, Zoe bắt đầu trao đổi thư từ với một thám tử tư kiêm chuyên gia khắc họa đang làm việc tự do. Cô cho là chẳng qua ông ta thích những lá thư mến mộ của một cô gái trẻ ở tuổi còn “teen”, nên đã tìm cách vắt sạch từng chút một kiến thức của ông.

“Cảm ơn mẹ,” Zoe nói và tiến đến bên xấp bì thư nhỏ. Hầu hết đều là gửi cho cha mẹ cô, bao gồm hóa đơn và những thứ tương tự. Có một phong bì màu nâu đề tên người nhận là Zoe Bentley. Cô mở phong bì và thò tay vào để lấy thứ bên trong ra.

Cô cau mày. Bên trong không có giấy, chỉ có một mảnh vải trơn mịn. Cô kéo nó ra và nhìn chằm chằm, trong lòng bỗng trở nên lạnh lẽo.

Một chiếc cà vạt xám.

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.