
Lily ngắm nhìn người khách trong lúc anh ta đang lái xe. Đây là một người đàn ông ưa nhìn, sạch sẽ, ăn mặc đẹp. Răng của anh ta hơi khấp khểnh, cần phải chải sạch hơn nữa. Nhưng mà ai chẳng thế? Hơi thở bốc mùi chỉ là vấn đề cỏn con so với những gì mà cái nghề này có thể mang lại. Thỉnh thoảng anh liếc nhìn cô rồi mỉm cười bẽn lẽn. Cô vẫn luôn giữ cho mình một vẻ ngoài e ngại.
Họ luôn chọn những con điếm còn trinh.
Đây đã là năm thứ ba vào nghề, và cô thấy rất biết ơn vì vẫn sống tốt. Lily luôn gặp được những khách hàng tuyệt nhất, luôn được cho thêm tiền. Thỉnh thoảng, cô còn gặp những người sẵn lòng boa thêm một hai trăm đô la gì đó để cô “gột rửa bụi trần làm lại cuộc đời”. Tất cả những gì Lily cần làm là xây dựng hình ảnh gái ngoan trong chốn sa đọa. Đó chính là cô, một đứa trẻ non nớt rơi vào tay của một cộng đồng xấu xa, cố gắng thoát khỏi cảnh ngộ oan nghiệt.
Nate, bạn trai của cô từng bảo cô là một thần đồng. Là thiên tài thật sự, là phiên bản gái điếm của Einstein. Và nghiêm túc mà nói thì chẳng có gì trở ngại cả. Cô luôn luôn mặc trang phục kín đáo hơn; tất cả chỉ nhằm diễn cảnh e thẹn. Cô không bao giờ phải cố gắng quá nhiều, chỉ việc nhìn sang nơi khác mỗi khi khách hàng xuất hiện, tỏ vẻ sợ sệt như đang thầm mong họ chọn một người khác. Nếu đó là một người đi xe đẹp, cô sẽ run rẩy đôi chút và rươm rướm nước mắt sợ hãi.
Đàn ông đúng là dễ bị thao túng.
Tới thời điểm này Lily gần như không phải chọn khách hàng nữa. Cô đã có ba mối quen thường xuyên tìm đến để cô “không phải đứng đường”. Cả ba đều tự cho mình là khách hàng duy nhất của cô. Cô cho họ số điện thoại thứ hai của mình, số này để dành cho công việc. Mỗi khi điện thoại reo, cô biết đêm đó sẽ lại là một đêm bộn tiền.
Lily nhìn quanh không gian sạch đẹp của chiếc xe, hít thở sâu. Bên trong xe có mùi khá lạ, giống như đã được khử trùng.
“Có mùi gì vậy?” Cô hỏi.
“Phoóc môn,” người khách hàng nói. “Mùi kinh quá, đúng không? Nhưng rồi em sẽ quen dần với nó thôi.”
Cô vẫn chưa rõ ý nghĩa của câu nói đó. “Anh là bác sĩ hay gì đó sao?”
“Kiểu vậy.” Anh gật đầu. “Em không sao chứ? Hình như em bị lạnh.”
Cô không lạnh, nhưng cũng hơi rùng mình. “Không có, em không sao,” cô nói. Cô còn định nói với anh rằng đây là lần đầu tiên của mình nhưng rồi lại thôi. Có lúc câu nói đó phát huy tác dụng rất tốt, khách hàng sẽ trở nên hưng phấn. Nhưng có lúc họ lại thấy tội lỗi và chở cô đến trạm xe buýt, đề nghị mua vé xe để cô được trở về quê nhà.
“Vậy, ừm... nơi anh ở có xa lắm không?”
“Không, không xa đâu. Chúng ta chỉ dừng lại để mua quần áo cho em thôi rồi đi thẳng về nhà, được chứ?”
“Dạ được. Ừm... nhưng nếu chúng ta đi lâu, em sẽ phải giải thích với gã đàn ông mà em đang ở cùng. Hắn sẽ nổi giận nếu em đi quá lâu mà không tính tiền thêm. Em không muốn hắn nổi giận đâu.” Giọng cô run sợ một cách khôn khéo, còn lại để cho khách hàng tự vận dụng trí tưởng tượng của họ.
“Đừng lo lắng, chúng ta sẽ không đi quá lâu đâu. Anh sẽ trả em thêm năm mươi đô la. Anh không muốn em gặp rắc rối.”
“Cảm ơn anh!” Cô chạm vào cổ tay anh tỏ vẻ biết ơn. Gã kỵ sĩ ngốc nghếch với chiếc áo giáp sáng bóng, bảo vệ cô khỏi tên ma cô tàn ác không có thật.
“Em là một cô gái rất đáng yêu,” anh nói. “Sao em lại cực nhọc ở ngoài đường như vậy?”
Cô nhún vai tỏ vẻ đau khổ. Cứ như thể gánh nặng cuộc đời đang đè lên bờ vai trẻ trung của cô... “Chỉ tại em không được may mắn cho lắm.”
“Ừ!” Anh gật đầu. “Anh cũng đoán vậy.”
Cô có thể nghe được qua giọng nói của người khách, anh ta đã yêu cô rồi.
Cô mỉm cười nhẹ nhàng. Anh ta đã hoàn toàn mắc vào cái lưới mà cô giăng ra.