Ám Ảnh Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 112 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 42

❊ ❊ ❊

Zoe nhấm nháp tách cà phê thứ ba của buổi sáng, cơn đau đầu sau gáy đã được kiểm soát bởi sự kết hợp giữa cà phê và Tylenol[1]. Lúc ba giờ sáng hơn cô đã ngủ được một chút và chưa đầy năm tiếng sau thì thức giấc. Hiện giờ cô đang cảm thấy cáu kỉnh và căng thẳng. Giống như một sợi dây chun bị kéo giãn quá mức, có thể đứt bất cứ lúc nào.

“Zoe này,” Tatum gọi từ phía sau. “Tôi sẽ cùng Dana đến quan sát quá trình khám nghiệm. Muốn đi chung không?”

“Không, tôi có quá nhiều việc phải xử lý ở đây rồi. Khi nào về báo lại thông tin cho tôi biết được không?”

“Được rồi.”

Anh rời đi. Căn phòng của Tổ Trọng án bỗng trở nên trống trải. Cô chợt nghĩ, đây là lần đầu tiên chuyện này xảy ra kể từ khi cô đến. Zoe đã quen sở hữu văn phòng riêng tại BAU; cô không nhận ra mình nhớ sự tĩnh lặng đến nhường nào. Đây mới là cách để cô làm việc hiệu quả nhất: không bị ngắt lời, không bị phân tâm, chỉ có cô cùng một núi các chứng cứ và giả thuyết.

Cô vẫn chưa in những tấm ảnh chụp ở hiện trường ra, máy in trong phòng chỉ có thể in ảnh trắng đen. Cô vốn đã quen dùng máy in chất lượng cao tại Quantico, thứ này khiến cô cảm thấy khá khó chịu. Cô thích được bày những tấm ảnh xung quanh mỗi khi làm việc.

Zoe mở hộp thư chứa hình ảnh chụp con hẻm và xem lướt qua. Sau khi xem xét vài lần, cô mở một tấm ảnh chụp toàn cảnh hiện trường, nhìn thấy cả thi thể đang nằm dưới nền đất. Tiếp theo, cô mở một tấm chụp cận cảnh vết cắt trên cổ và đặt hai tấm ảnh cạnh nhau. Khi nhìn kỹ tấm ảnh chụp cận cảnh, có thể thấy một vết bầm màu nâu pha xanh ở một bên cổ. Kế đến, cô xem lại hồ sơ của những vụ trước, chọn ra vài tấm từ mỗi vụ, sau đó đứng dậy và nghĩ ngợi.

Bàn làm việc của cô được kê sát góc phòng, bên tay phải Zoe là bức tường, trước mặt cũng là tường. Cô ghim những tấm ảnh lên hai bức tường. Susan Warner và Monique Silva ở trước mặt, Krista Barker nằm bên tay phải. Cô hài lòng đẩy ghế về phía sau, xem xét tác phẩm thủ công của mình, và giải thưởng trang trí không gian làm việc bệnh hoạn nhất thuộc về... Zoe Bentley. Chỉ cần để thêm một chậu cây chết trên bàn nữa thôi, tất cả những người trong Sở Cảnh sát Chicago sẽ cho là cô bị điên.

Một e-mail mới hiện ra trong hộp thư đến của cô. Cô không nhận ra người gửi, chỉ biết là từ Sở Cảnh sát Chicago. Đây là thư trả lời Martinez về yêu cầu được gửi đoạn ghi âm cuộc trò chuyện đêm qua. Trong e-mail có đính kèm tập tin âm thanh cũng như chi tiết cuộc gọi, bao gồm số điện thoại, thời gian bắt đầu và thời gian kết thúc cùng với một số thông tin kỹ thuật mà cô chẳng thèm màng đến. Zoe mở tập tin.

Lắng nghe cuộc trò chuyện này khiến cô cảm thấy buồn nôn. Cảm giác hồi hộp ngày hôm qua, nỗi khát khao muốn giúp đỡ cô gái, niềm hy vọng rằng họ có thể cứu sống cô ấy, tất cả đều không còn. Đây thực chất chỉ là cuộc hội thoại với một cô gái bất lực, hoảng sợ, bị bịt miệng, người mà không lâu sau đó phải chết một cách thê thảm. Tiếng gào thét ú ớ của cô gái cứ phát ra liên hồi, cố gắng chỉ cho các điều tra viên biết địa điểm chính xác. Zoe thật muốn hét lên với Martinez trong đoạn ghi âm, “là đường Huron đó, khốn kiếp. Đến đường Huron đi.” Khi nghe đến đoạn cuối của cuộc gọi, Zoe đã phải nắm tay lại. Tuy lường trước nhưng cô vẫn thấy kinh hãi trước tiếng thét ú ớ thảm thiết của nạn nhân. Cô hít thở sâu, nhìn vào thời lượng của tập tin âm thanh. Chỉ có mười bốn phút ba mươi bốn giây mà cảm giác cứ như mười tiếng.

Zoe cầm bút lên và mở tập tin lần thứ hai. Trong lúc nghe, cô viết nhanh xuống vài mốc thời gian. Đầu tiên là 01:43. Mel hỏi Lily là cô ấy có thể miêu tả người đã bắt mình không. Đây là một yêu cầu cực kỳ ngớ ngẩn bởi lúc này người phụ nữ đã bị bịt miệng, thế nhưng Lily vẫn cố nói gì đó để đáp lại. Rõ ràng vật bị nhét trong miệng đã nuốt lấy lời Lily, giọng cô ấy chán chường và tuyệt vọng. Chỉ là một mớ bòng bong. Zoe nghe đoạn cắt từ tập tin ba lần. Biết đâu có một thuật toán nào đó có thể giải mã được những gì mà cô ấy muốn nói.

Cột mốc thứ hai là 02:52 khi Martinez giành lấy điện thoại. Trong lúc ông nói, có thể nghe thấy hơi thở nặng nề và khó nhọc của Lily. Không chỉ vậy, Zoe còn nghe được âm thanh của hai người đang nói chuyện. Tiếng họ phát ra từ đằng xa và không nghe rõ cho lắm, nhưng cô chắc chắn có hai người đang ở đó. Có vẻ như họ hoàn toàn không biết đến tiếng la của Lily. Họ không nghe thấy cô ấy sao? Hay chỉ đang phớt lờ cô? Có phải một trong hai người họ là hung thủ không?

Cuối cùng, cô ghi vào mốc thời gian lúc Lily hét lên trong cơn hoảng loạn. Ngay trước lúc đó, Martinez thực ra đã nói đến từ “Huron” nhưng Lily không bảo ông ấy dừng lại. Họ đã tìm sai tên đường sao? Zoe nghe đi nghe lại đoạn đó, cô cau mày. Trước khi Lily sợ hãi la lên, có một âm thanh nhỏ, nhỏ đến gần như không thể nhận ra. Một âm thanh rít lên.

Tiếng cửa mở.

Lily hẳn là đã không chú ý đến Martinez nữa vì cô nghe tiếng hung thủ đang tìm đến. Sau đó, hắn bước vào và tắt điện thoại.

Zoe mở tập tin lần nữa, tập trung vào đoạn nghe thấy tiếng hai người đàn ông. Cô cau mày. Rõ ràng cô đã nghe tiếng họ vài lần trong suốt cuộc gọi. Họ hoàn toàn thờ ơ trước tiếng la của Lily. Cách nói chuyện hầu như rất bình thản. Cô tăng âm lượng và nghe thêm vài lần nữa. Có vẻ như một người đang đặt câu hỏi, người còn lại thì trả lời khá dài dòng. Cô nghe lại toàn bộ tập tin với âm lượng lớn, cảm giác hơi chùn bước trước tiếng hét âm vang của Lily trong căn phòng trống. Chín phút trong đoạn ghi âm đã trôi qua, một trong hai giọng nói đã thay đổi trong khi giọng người còn lại vẫn như cũ. Người đàn ông đặt câu hỏi đang nói chuyện với một người thứ ba, người này cũng phớt lờ tiếng la của Lily. Tất nhiên rồi, bởi vì người này không có mặt tại đó.

Đó là âm thanh của một chương trình truyền hình.

Cô kinh tởm lắc đầu. Ngốc thật. Đúng là lãng phí thời gian.

Zoe tập trung vào màn hình. Phần cổ họng đẫm máu thu hút sự chú ý của cô. Cô cau mày, đôi mắt di chuyển từ vết cắt trên cổ sang vết bầm bên cạnh.

Cuối cùng, cô gọi vào số của Tatum.

“Zoe à, chúng tôi đang khám nghiệm giữa chừng,” giọng anh cáu kỉnh.

“Tôi biết. Xin lỗi anh, anh đã biết nạn nhân có bị siết cổ hay không chưa?”

“Rồi, bác sĩ pháp y cho rằng cô ấy đã bị siết cổ trước khi cổ họng bị rạch.”

“Có phải đó là nguyên nhân tử vong không?”

“Ông ấy nghĩ là như vậy. Trong mắt nạn nhân phát hiện vết xuất huyết thường thấy ở những vụ siết cổ.”

“Vậy tại sao hắn còn cắt cổ cô ấy?”

“Tôi không biết nữa Zoe à. Hắn bị điên mà.”

“Thi thể có bị ướp xác không?”

“Không, chắc chắn là không.”

Zoe không cảm thấy bất ngờ. Cô không tin hung thủ còn đủ thời gian để ướp xác. “Được rồi, tìm được gì khác nhớ báo cho tôi biết nhé.”

“Được,” Tatum nói và cúp máy.

Zoe cắn môi nghĩ ngợi. Phải chăng hung thủ cắt cổ người phụ nữ sau khi chết bởi vì hắn phẫn nộ? Nghe không giống hành động của hắn cho lắm. Vậy thì là gì?

Cô liếc nhìn điện thoại. Chợt nảy ra một ý tưởng, cô gọi cho người thứ hai.

“Nhà Tang lễ Abramson xin nghe, tôi là Vernon đây.”

“Ông Abramson, Zoe đây. Hôm trước tôi có đến nhà tang lễ...”

“Tôi nhớ rồi. Tôi giúp được gì cho cô?”

“Có một thi thể. Cổ của cô ấy bị cắt. Tôi đang tự hỏi... như vậy có gây trở ngại gì cho việc ướp xác không?”

“Về mặt nào?”

“Tôi không biết nữa. Chỉ là tôi đang cố tìm hiểu về vết cắt này thôi. Nó đã được tạo ra sau khi nạn nhân chết, và...”

“Có phải là vết cắt ở động mạch cảnh chung không?”

Zoe chớp chớp đôi mắt. “Tôi không biết.”

Ông thở dài. “Cô gửi ảnh qua cho tôi xem được không?”

“Ừm... được. E-mail của ông là gì?”

Vernon đưa địa chỉ e-mail cho Zoe. Lúc cô đang gửi tấm ảnh chụp cổ họng của nạn nhân thì Scott bước vào phòng vẫy tay chào. Cô mỉm cười với anh.

“Được rồi,” Abramson nói. “Đã nhận được. Phải, trông giống một vết cắt ở động mạch cảnh.”

“Vậy... điều đó có ý nghĩa gì đối với quá trình ướp xác?”

“À, tôi cho rằng cổ đã bị cắt trong quá trình ướp xác,” Abramson nói.

“Sao cơ?”

“Khi ướp xác, người ta thường chọn rạch động mạch cảnh chung để tiêm dung dịch ướp xác vào. Nhưng có lẽ hắn đã làm hỏng, máu của nạn nhân bắn ra khắp cổ.”

“Vậy nghĩa là sao?”

“Giống như tôi từng nói với cô trước đó, vậy nghĩa là các cô đang đối phó với một kẻ nghiệp dư.”

“Nhưng thi thể này không bị ướp xác.”

“Vậy ắt hẳn hắn đã dừng việc ướp xác giữa chừng.”

“Tôi hiểu rồi.”

“Còn gì nữa không?”

“Không... cảm ơn ông, ông Abramson. Ông đã giúp ích cho chúng tôi rất nhiều.”

Cô đặt điện thoại xuống, cố gắng tổng hợp các sự kiện diễn ra liên tiếp trong đầu.

Hung thủ bước vào, nhìn thấy Lily đang cầu cứu cảnh sát. Hắn cúp máy và siết cổ Lily đến chết. Sau đó... hắn quyết định ướp xác cô.

Sao hắn không vứt đại thi thể rồi tìm một cô gái mại dâm khác? Chắc chắn hắn đã nhận ra việc làm này mạo hiểm đến cỡ nào. Ướp một cái xác thường mất khoảng hai giờ. Hắn biết rõ cảnh sát đang trên đường đến...

Thi thể này rất quan trọng đối với hắn; đó là lý do duy nhất mà cô có thể nghĩ ra. Hắn rất muốn ướp xác cô ấy.

Hắn đã bắt tay vào thực hiện, sau đó ngừng lại giữa chừng và còn làm hỏng. Hắn đem thi thể theo bên cạnh... nhưng lại vứt nó trong một con hẻm khi nhìn thấy các rào chắn giao thông.

Hành vi của hắn thật thất thường. Hắn sẽ trở nên thất thường khi gặp phải áp lực. Zoe ghi chú lại điểm này.

Cô quay lại mốc thời gian đầu tiên. Âm thanh ú ớ.

“Scott này, anh đến đây một chút được không?” Cô nói.

Scott đứng dậy và bước sang. “Có chuyện gì vậy?”

“Anh có thể nghe cái này và nói cho tôi biết, anh hiểu được những gì cô ấy đang muốn nói không?”

Cô mở đoạn cắt của tập tin âm thanh.

Scott cau mày. “Mở lại một lần nữa được không?”

Cô mở lại. Scott muốn nghe thêm lần nữa. Cô mở đoạn đó đến lần thứ ba, nhưng anh vẫn cau mày. Cô bật chế độ lặp lại. Họ phải nghe cô gái mại dâm bị giết hại cố gắng chỉ ra danh tính hung thủ hết lần này đến lần khác. Chỉ có một từ thôi. Nhưng có vẻ nghe càng nhiều thì nó lại càng khó hiểu hơn.

“Tôi nghĩ,” Scott nói, “có thể cô ấy đã nói từ trucker (tài xế lái xe tải).”

Zoe gật đầu. “Tôi thì đang định nói là từ Hummer, xe Hummer ấy.”

Cô mở lại lần nữa.

“Đúng đó, tôi cũng nghe được từ Hummer,” Scott nói.

“Giờ tôi lại thấy giống từ trucker hơn.” Zoe mỉm cười.

“Vậy thì... có thể hắn lái một chiếc Hummer hoặc một loại xe tải nào đó?”

Zoe gật đầu. “Cảm ơn anh.” Cô ghi chú lại.

“Cô nghĩ khắc họa này sẽ giúp chúng ta bắt được hắn à?” Scott hỏi, liếc nhìn tờ giấy qua vai cô.

“Tôi thật lòng nghĩ vậy,” Zoe hy vọng anh không nghe ra sự ngờ vực trong giọng nói của mình.

❀ ❀ ❀

[1] Một loại thuốc phổ biến có chứa paracetamol dùng để giảm đau và hạ sốt.

vậy thật chẳng bình thường. Và việc ám ảnh về tên sát nhân, sưu tầm những bài báo nhắc đến hắn cũng không bình thường, cô chắc chắn là như vậy. Khi đã đến lúc, cô tiến đến quan tài và ngắm nhìn gương mặt của Clara. Người lớn hơn cô 4 tuổi đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mike Omer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.