
Thành phố Chicago, Tiểu bang Illinois, thứ Sáu, ngày 22 tháng 07 năm 2016.
“Muốn ăn gì trước khi đến đồn không?” Tatum hỏi. Họ đang trên đường đến đồn cảnh sát từ nhà nghỉ. Zoe nhìn chăm chú ngoài cửa sổ ghế phụ lái. Suốt buổi sáng trông cô rất mệt mỏi, Tatum cũng không bất ngờ cho lắm. Anh không rõ đêm qua cô có ngủ hay không nhưng chắc chắn là đã thức rất khuya, ắt hẳn là không ngủ được bao nhiêu.
Anh buộc phải nhường lại vụ án cho Zoe: cô làm việc chăm chỉ hơn hầu hết những đặc vụ mà anh từng cộng tác và còn đem lại kết quả tốt. Manh mối từ vụ án của Veronika Murray chính là một đại thắng đối với cuộc điều tra, nó giúp hai người có được một sự tôn trọng đáng kể. Martinez giờ đã chủ động cho cả hai tham gia phá án, sự hoài nghi của ông về những kế hoạch bất chính của FBI đã không còn.
“Này,” anh nói. “Cô có nghe tôi nói gì không?”
Họ đang dừng lại ngay một cột đèn giao thông trên đường Thirty-Seventh. Xe cộ rất đông đúc, hàng hàng lớp lớp người dân đang trên đường đi làm. Tất cả đang tham gia vào vũ điệu ngu xuẩn nhất của nhân loại gọi là giờ cao điểm. Hơn một trăm năm trước, kỹ sư người Đức Rudolf Diesel đã phát minh ra một thứ kỳ diệu gọi là động cơ đốt trong, một động cơ nhân tạo có khả năng giúp bánh xe trên đường nhựa với tốc độ đáng kinh ngạc. Vậy mà bây giờ, hàng triệu phương tiện giao thông như thế đang lấp đầy những con đường tại Chicago và di chuyển với một tốc độ mà ngay cả đứa trẻ đi xe đạp ba bánh còn cảm thấy xấu hổ. Rudolf đáng thương chắc sẽ tức đến đội mồ sống lại mất. Không biết từ grave (mộ) trong tiếng Đức là gì, có lẽ gọi là graven bằng một giọng giận dữ và cộc lốc.
Tatum lắc đầu, dẹp bỏ những suy nghĩ trẻ con của mình. “Zoe!” Anh nói thật to đến lần thứ ba. “Đi ăn sáng không?”
“Ừ!” Cô lẩm bẩm. “Được.”
“Tốt lắm.” Anh mỉm cười. Đi qua đèn giao thông kế tiếp là thấy ngay một quán ăn tên Wilma. Bảng hiệu là một hình vẽ xấu tệ phỏng theo nhân vật hoạt hình Wilma Flintstone. Tatum đỗ xe, sau đó bước ra ngoài và tiến vào bên trong nhà hàng. Zoe bước sau anh một bước, cô vẫn giữ thái độ im lặng và lãnh đạm.
Chủ đề về gia đình Flintstone có lẽ chỉ dùng ở tấm bảng hiệu bên ngoài mà thôi. Cách bày trí bên trong quán là tường hồng, sàn nhà kẻ sọc ca rô đen trắng, và ghế ngồi màu đào. Tatum hy vọng thức ăn tại đây sẽ ngon hơn kỹ năng trang trí nội thất của chủ quán.
Họ ngồi xuống, một nhân viên phục vụ tiến đến và nở nụ cười vui vẻ.
“Xin chào,” cô cất giọng oai oái. “Anh chị muốn gọi gì ạ?”
Tatum nhăn mặt trước âm thanh tần số cao ấy. Mới sáng sớm đã phải nghe chất giọng the thé như hít phải khí hê-li trong bong bóng rồi.
“Ở đây có trứng cuộn phô mai không?”
“Tất nhiên, đó là một trong những món ngon nhất...”
“Tốt lắm,” anh vội vã nói. “Lấy cho tôi món đó và một cốc cà phê đậm.”
“Còn chị dùng gì ạ?” Nhân viên phục vụ hỏi, giọng nói cao vút của cô chuyển sang Zoe.
Zoe nhìn chăm chú vào bức tường, trông cứ như không nghe thấy tiếng của nhân viên phục vụ. Nhưng đối với một con người thì điều đó quá bất bình thường.
“Xin lỗi? Chị ơi? Chị muốn dùng gì ạ? Em có bánh kếp, bánh chuối, bánh tổ ong...”
Nhân viên phục vụ đang định thuật loại toàn bộ thực đơn, hộp sọ của Tatum sẽ không thể nào chịu nổi. “Cho cô ấy thịt xông khói và trứng ốp la,” anh nói. “Thịt xông khói làm thật giòn còn trứng thì chín một mặt, kèm theo một ly cà phê đậm luôn nhé.”
“Được ạ.” Nhân viên phục vụ quay lưng, Tatum sẽ không bất ngờ nếu bây giờ cô ấy nhảy lò cò vào trong bếp để đưa phiếu gọi món. Thế nhưng cô ấy chỉ bước đi thôi, giống như người bình thường với một giọng nói bình thường.
“Cô gái ấy cứ như phiên bản cao cấp nhất của Alvin và những chú sóc chuột vậy,” anh hạ giọng.
Zoe nhìn anh mà cứ như đang nhìn xuyên qua anh, xuyên qua cả bức tường sau lưng anh.
“Có chuyện gì vậy Zoe?” Anh hỏi.
“Chỉ là... bị mất tập trung thôi,” cô nói.
“Tôi có mắt để nhìn mà,” anh lạnh nhạt nói. “Đang suy nghĩ gì à?”
“Về vụ án,” cô lại cắn môi. Giờ anh đã biết cô có thói quen cắn môi mỗi khi đang nghĩ ngợi hoặc không chắc chắn về một chuyện gì đó. Anh quyết định cho cô thời gian để sắp xếp lại suy nghĩ.
Nhân viên phục vụ quay lại với hai cốc cà phê và đặt chúng lên bàn, giọng cô phát ra cao vút như tiếng dơi kêu: “Của anh chị đây.” Tatum uống tách của mình, hương vị cà phê đã xua tan cơn mệt mỏi trong đầu và sự ủ rũ trong đôi mắt anh. Tạ ơn cà phê. Có vài người từng bảo với Tatum rằng anh uống quá nhiều cà phê, như vậy sẽ không tốt. Theo anh nghĩ thì những người đó chẳng qua đang ghen tức và cáu kỉnh vì họ không uống đủ cà phê thôi.
Có vẻ như đầu bếp của quán Wilma nấu rất nhanh. Chỉ chưa đầy năm phút thì những món họ gọi đã được đem ra. Tatum cắn một miếng trứng cuộn phô mai, cảm thấy vui vẻ trước vị ngon của nó. Zoe cũng đang ăn, cô xắn một miếng trứng lớn và vô thức cho vào miệng.
“Có gì đó không ổn rồi,” anh cảm thấy lo ngại.
“Sao cơ?” Zoe hỏi.
“Cách cô ăn ấy, bình thường cô đối xử với thức ăn cứ như nó là phép màu mà Thượng đế đã ban trên cái đĩa của cô. Vậy mà bây giờ cô nuốt thức ăn cứ như là đang thực hiện nghĩa vụ không bằng. Nói chuyện với tôi đi.”
“Tại Thành phố Chicago này có hai vụ án mạng xảy ra vào năm 2008,” cô nói.
“Được, nói tiếp đi. Nhưng làm ơn hạ giọng xuống giúp tôi.”
“Xác của hai người phụ nữ bị nhấn chìm dưới nước và bị siết cổ, hung thủ vẫn chưa bị bắt.”
“Uhhuh...”
“Tôi nghĩ đây là cùng một người.”
Tatum cau mày. “Tại sao?”
“Những địa điểm vứt xác đều đông người qua lại và nằm gần những vùng nước lớn.”
“Bấy nhiêu đó vẫn còn quá sớm để khẳng định.”
“Có một... tôi nghĩ...”
Anh rướn người sang gần cô để nghe rõ hơn.
“Khi tôi... còn nhỏ, có một tên sát nhân hàng loạt sống ở chỗ tôi, tại Tiểu bang Massachusetts.”
“Ừ!”
“Chẳng ai bị kết án cả. Họ đã bắt được một người, nhưng anh ấy đã treo cổ tự tử trong buồng giam, những vụ giết người cùng dừng hẳn từ đó. Sát nhân hàng loạt tại Maynard, đó là cái tên mà người ta đặt cho hung thủ, hắn cũng thích vứt thi thể cạnh những nơi có nước.”
“Vậy cô nghĩ những tên hung thủ này bị thúc đẩy bởi cùng một nhu cầu à?”
“Không,” Zoe nói. “Tôi nghĩ là cùng một người làm.”
Cả hai im lặng trong giây lát.
“Zoe,” Tatum nói. “Chuyện này nghe có vẻ...” Anh cố tìm ra từ phù hợp.
“Không, hãy nghe tôi. Chuyện là tôi có một người hàng xóm, hắn ta...”
“Nghe có vẻ mơ hồ,” anh nói. “Cứ như cô đang tìm kiếm mối liên hệ giữa những thứ không hề tồn tại vậy.”
Anh biết chuyện gì sẽ diễn ra tiếp theo. Cô sẽ nổi điên lên, mắng nhiếc anh hoặc bỏ ra ngoài, hoặc trở nên lạnh lùng và giận dữ.
Nhưng trước sự ngạc nhiên của Tatum, hai vai cô rũ xuống. “Thôi được,” giọng cô nhỏ nhẹ. “Bỏ đi.”
“Đợi đã,” anh nói. “Hãy nói tôi biết đi. Có thể tôi vẫn chưa nhìn thấy bức tranh tổng thể, hoặc có thể cô đã biết chuyện gì đó, chúng ta cần phải nói ra.”
“Thôi!” Cô nói. “Không có gì quan trọng đâu.”
Không có gì quan trọng?
“Zoe này...”
“Tính tiền rồi đi thôi,” Zoe nói, đĩa của cô vẫn còn đến một nửa. “Sắp trễ rồi.”