Cô Gái Brooklyn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2.

❊ ❊ ❊

New York

Alan Bridges đang tức giận.

— Anh làm trò quái gì thế hả, Raphaёl? Tôi chờ anh hơn một tiếng đồng hồ rồi đấy!

— Tôi rất tiếc. Tôi sẽ giải thích với ông sau.

Ở tầng trên cùng tòa nhà Flatiron, văn phòng của Alan đã biến thành một đại bản doanh trong thời điểm khủng hoảng: người ta đã đính những bức ảnh cũ lên một tấm bảng ghim, ghi ngày tháng lên một tấm bảng mica hiệu Velleda, tháo dỡ những thùng các tông đựng đầy sách. Trên tường, ba màn hình tháo rời được đang kết nối Wi-Fi với máy tính xách tay của hai phóng viên trẻ thuộc #WinterSun. Alan giới thiệu với tôi hai trợ lý của ông một cách chính thức hơn, những người tôi đã gặp ban sáng:

— Christopher Harris và Erika Cross. Tất cả mọi người ở đây đều gọi họ là Chris & Cross.

Cross là một cô gái xinh đẹp có mái tóc hung lượn sóng đổ trên bờ vai, còn Chris là một anh chàng gầy gò bé nhỏ, lặng lẽ, có dáng vẻ đồng tính và ánh mắt trốn tránh. Đằng sau bức tường kính, đội ngũ muckracker đang vò đầu bứt tai, đa số các phóng viên đã đến Vườn hoa Quảng trường Madison để theo dõi đoạn kết của hội nghị bầu ứng cử viên tổng thống của đảng Cộng hòa.

Alan lên tiếng, giọng nghiêm trọng:

— Tôi đã nghi ngờ những gì cậu kể với tôi, nhưng tôi đã nhầm.

Ông chỉ vào đống thùng các tông đặt dưới đất.

— Chúng tôi đã làm theo lời khuyên của cậu: đến lục trong kho đồ đạc của Joyce Carlyle và có chuyện rất lạ đã khiến chúng tôi chú ý.

Ông cầm một cuốn sách trên bàn làm việc và đưa cho tôi. Cuốn sách có tiêu đề là ứng cử viên khác thường, một cuốn tiểu sử của Tad Copeland.

— Xuất bản vào cuối năm 1999, trong chiến dịch tranh cử đầu tiên của Copeland vào chức thị trưởng Philadelphia, ông giải thích. Cuốn sách này được xuất bản bằng chi phí của chính tác giả, với số lượng in khiêm tốn là năm trăm cuốn. Đây là loại sách chính trị tô hồng tiểu sử phi lợi nhuận, được bán chủ yếu ở nơi các ứng cử viên thường xuyên hoạt động và trong các buổi họp của họ.

Tôi đọc tên tác giả:

— Pepe Lombardi?

— Một phóng viên kiêm nhiếp ảnh gia cũ của Philadelphia Investigator, một tờ báo lá cải địa phương. Gã này đã đi theo Copeland ngay từ hồi sự nghiệp chính trị của ông ta bắt đầu, khi ông ta mới chỉ là ủy viên hội đồng thành phố.

Tôi lật giở cuốn sách, rồi mở đến trang có bức ảnh đặt chính giữa được đánh dấu bằng một tờ giấy nhớ.

— Cậu có nhận ra bà ấy không?

Hai bức ảnh được chụp từ hồi cuối những năm 1980 (theo như chú thích thì một bức được chụp vào tháng Mười một năm 1988 và bức kia vào tháng Ba năm 1989). Trong ảnh là Joyce và Tad trong văn phòng của Take Back Your Philadelphia, tổ chức mà Copeland đã lập ra trước khi xuất hiện trên chính trường. Hồi đó, mẹ của Claire thật rạng rỡ, trẻ trung, linh hoạt. Thân hình mảnh mai, đường nét thanh tú và đều đặn, hàm răng trắng bóng, đôi mắt to màu xanh hạnh nhân. Rõ ràng rất giống Claire.

Hai bức ảnh thể hiện rõ mồn một mối đồng cảm giữa hai người, nhưng tôi vốn nghi ngờ những bức ảnh.

— Chúng tôi đã tiến hành điều tra, Alan nói tiếp. Joyce đã làm việc cho TBY trong gần một năm, lúc đầu là tình nguyện viên, sau đó là nhân viên.

— Ông đã rút ra được kết luận gì?

— Anh có mù không vậy? Ông ta đã xơi tái bà ấy hoặc có ý định xơi tái bà ấy, Cross tuyên bố với tôi bằng giọng có chút nữ tính. Thứ này khiến tôi nghĩ đến những bức ảnh của Clinton và Lewinsky. Cách họ vai kề vai kia sặc mùi tình dục, đến cả mười dặm xung quanh cũng ngửi thấy.

— Đây chỉ là những bức ảnh, tôi phản bác. Ta có thể nói bất cứ điều gì về chúng, các ông biết rõ như thế còn gì.

— Chờ đoạn tiếp theo đi, cô nàng tóc hung nói tiếp. Chúng tôi đã lần ra dấu vết Pepe Lombardi trong một nhà hưu trí ở Maine. Bây giờ ông ấy đã chín mươi tuổi, nhưng vẫn còn rất minh mẫn. Tôi vừa gọi cho ông ấy cách đây 1 một giờ. Ông ấy kể với tôi rằng vào năm 1999, mười ngày sau khi xuất bản cuốn sách, Zorah Zorkin, giám đốc điều hành chiến dịch của Copeland đã mua lại toàn bộ số sách tồn kho cũng như phim chụp các bức ảnh của ông ấy.

— Với lý do gì?

Alan lại lên tiếng:

— Lý do chính thức là ứng cử viên yêu thích cuốn sách đến mức muốn tái bản lần nữa với lời tựa do chính ông ta viết.

— Và cuốn sách không bao giờ được tái bản, tôi đoán.

— Có chứ, đúng là nó có được tái bản! Thậm chí nó còn được biên tập lại nhiều lần, nhưng trong những bản in lại, hai bức ảnh có mặt Joyce đã biến mất.

Tôi đóng vai luật sư bào chữa cho quỷ dữ:

— Có cả ngàn lý do giải thích điều đó. Chính ông cũng đã nói: nếu những bức ảnh này đáng nghi ngờ, thì không có gì là không bình thường khi một chính khách tìm cách làm chúng biến mất khỏi cuốn tiểu sử của mình. Nhất là khi ông ta đã kết hôn.

— Chỉ có điều chuyện không chỉ dừng ở đó, Alan đảm bảo và quay sang phía Chris & Cross.

Cô nàng tóc hung rực lửa giải thích:

— Chúng tôi đã lục lọi đôi chút trong các ngóc ngách của mạng Internet, đặc biệt là các trang bán sách cũ. Mỗi khi xuất hiện một bản sách gốc, chẳng hạn như trên Amazon hoặc eBay, nó được mua lại gần như ngay lập tức bằng một khoản tiền lớn.

— Ai mua?

Cô nhún vai.

— Khó mà biết được chính xác, nhưng không quá khó để đoán ra.

Lần đầu tiên, anh chàng Chris đồng tính nhút nhát dè dặt lên tiếng:

— Còn một chuyện khác nữa. Hồi đó, một số hãng truyền thông và thư viện thành phố ở Pennsylvania đã mua cuốn tiểu sử đó. Tôi đã liên hệ được với vài thư viện. Họ có tìm thấy dấu vết cuốn sách trong catalogue trực tuyến, nhưng cụ thể thì nó không hề có mặt trên các kệ sách. Hoặc nó đã bị mất, hoặc đã được mượn và không bao giờ được trả lại.

Bằng một cái gật đầu, Alan yêu cầu hai trợ lý ra ngoài. Ông chờ đến khi chỉ còn hai chúng tôi trong phòng mới nói thẳng thừng:

— Thôi, chúng ta sẽ không vòng vo nữa, Raphaёl ạ. Sở dĩ Copeland phải vất vả đến thế để làm biến mất những bức ảnh này, thì không chỉ vì ông ta đã có cuộc phiêu lưu tình ái với Joyce Carlyle, mà chủ yếu là vì ông ta là bố của Claire. Mọi chuyện đều trùng khớp: thờigian giả định ông ta có quan hệ với Joyce, việc cô bé là con lai…

— Tôi từng nghĩ đến điều đó, tất nhiên, đó là một khả năng.

— Ngược lại, điều khiến tôi ngạc nhiên, đó là anh khẳng định rằng Florence điều tra về Joyce và Copeland chỉ ít lâu trước khi cô ấy chết.

— Tại sao?

— Florence và tôi có cùng suy nghĩ về cuộc sống riêng của các chính khách: chúng tôi không quan tâm đến cuộc sống đó. Chúng tôi cho rằng báo chí hiện nay đang chết dần chính là vì chủ nghĩa thị dâm đạo đức giả đó. Tôi không quan tâm đến việc tổng thống tương lai của Hoa Kỳ có thể từng phiêu lưu tình ái cách đây hai mươi năm. Theo quan điểm của tôi, chuyện đó không làm mất tư cách của ông ta trong việc lãnh đạo đất nước.

— Chờ đã, Alan, ông chưa hiểu rồi: tôi nghĩ là hồi đó, chính Joyce đã có ý định tiết lộ rằng Copeland, tân thống đốc Pennsylvania, là cha của con mình.

— Nếu bà ấy muốn được nổi tiếng, thì tại sao lại phải chờ lâu đến thế?

— Bởi vì con gái bà ấy vừa bị bắt cóc và việc điều tra đang giậm chân tại chỗ. Dù sao đó cũng là việc tôi sẽ làm nếu ở vào địa vị bà ấy: truyền thông quá mức về vụ đó với hy vọng người ta sẽ tìm lại con gái cho mình.

Căn phòng chợt yên ắng.

— Ý anh là gì, Raphaёl?

— Ý tôi là chắc chắn Tad Copeland đã giết, hoặc cho người giết tình cũ của mình.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.