Chiếc taxi thả tôi ở góc giao giữa đại lộ Edgar-Quinet và phố Odessa. Tôi đưa mắt liếc nhìn đồng hồ. sắp giữa trưa. Mười phút nữa, nhân viên làm việc trong khu này sẽ ồ ạt tuôn ra và các vị trí đón ánh nắng mặt trời sẽ rất đắt hàng. Nhưng trong một lát từ giờ đến lúc đó, vẫn có thể giành được một bàn. Tôi tìm thấy một chỗ ngồi ở hiên quán cà phê Colombine và Arlequin trên quảng trường.
Tôi gọi một chai nước và một đĩa seviche[1] cá tráp. Tôi thường đến đây để ăn nhanh hoặc để viết, và đa số nhân viên phục vụ đều biết mặt tôi. Ở tất cả các bàn và trên vỉa hè, mùa hè vẫn còn kéo dài: kính mát, áo ngắn tay và váy mỏng nhẹ. Vài cái cây trên quảng trường nhỏ không thể chống chọi với ánh nắng áp đảo trên mặt đường nhựa. Ở miền Nam, có lẽ dân tình đã giương ô, nhưng ở Paris, người ta sợ cảnh này không kéo dài đến nỗi sẵn sàng phơi nắng.
Đến lượt tôi nhắm mắt và để cho ánh nắng tỏa khắp khuôn mặt. Như thể ánh sáng và hơi ấm đó có thể giúp tôi suy nghĩ rành mạch hơn.
Tôi đã trò chuyện với Caradec rất lâu qua điện thoại. Chúng tôi đã trao đổi thông tin và hẹn gặp nhau tại đây để tổng kết mọi chuyện. Trong khi chờ ông đến, tôi lấy máy tính ra và bật màn hình. Để sắp xếp suy nghĩ của mình, tôi cần ghi chép, viết ra các mốc ngày tháng, đặt ra các giả thiết “trên giấy”.
Lúc này, không còn chút nghi ngờ nào về việc cô gái tôi yêu không phải là người nàng vẫn khẳng định. Bằng cách đi theo hai hướng điều tra khác nhau, Marc và tôi đã lần được ra dấu vết của Anna - hồi đó chưa có tên là Anna - đến tận mùa thu năm 2007.
Tôi mở trình soạn thảo văn bản và quyết định tổng hợp các thông tin cơ bản mà chúng tôi đã phát hiện được:
Cuối tháng Mười năm 2007: một thiếu nữ khoảng 16 tuổi (đến từ nước Mỹ?) đã tới Paris với hơn 400.000 euro tiền mặt. Cô tìm cách lẩn trốn, tìm được nơi ẩn náu tại một căn phòng áp mái mà cô thuê bằng tiền mặt của một chủ nhà không mấy đàng hoàng. Cô vừa trải qua một sự kiện khiến cô bị tổn thương về tinh thần, nhưng đã đủ khôn khéo để có được giấy tờ giả. Lúc đầu là loại giấy tờ có chất lượng rất tồi và sau đó là loại tốt hơn.
Vào tháng Mười hai, cô đến một cơ sở giáo dục Công giáo, trường trung học Sainte-Cécile, nơi cô đã được nhận vào học và thi đỗ tú tài dưới danh tính của Anna Becker, cháu gái của Clotilde Blondel, hiệu trưởng trường này.
Việc đánh tráo danh tính này là một cú lừa ngoạn mục: bị đóng đinh trong một chiếc xe lăn, sống trong một trung tâm chăm sóc người tàn tật, Anna Becker thật không du lịch, không tái xe, không đi học.
Năm 2008, bằng cách khai bị mất hoặc bị đánh cắp giấy tờ, Anna “giả” đến tòa thị chính để làm lại hộ chiếu và thẻ căn cước. Từ đó trở đi, cú lừa đảo trở nên hoàn hảo. “Anna” có được giấy tờ tùy thân thật có dán ảnh của chính cô và sống trọn vẹn dưới danh tính không phải của mình. Mặc dù có số thẻ Bảo hiểm xã hội, cô rất thận trọng và hẳn là đã tuân thủ nghiêm ngặt một số nguyên tắc: luôn tự trả chỉ phí khám bệnh và tiền thuốc để cơ quan Bảo hiểm không quá lưu ý đến mình.
Tôi ngẩng đầu khỏi máy tính khi nhân viên phục vụ mang đồ ăn đến. Tôi nhấp ngụm nước và ăn một miếng cá tráp. Hai cô gái dùng chung một danh tính: mưu kế mà Clotilde Blondel bày ra thật táo bạo, nhưng đủ chắc chắn để tồn tại suốt mười năm qua. Việc điều tra của chúng tôi đã không vô ích, thế nhưng, đến lúc này, nó vẫn chỉ gọi ra các câu hỏi không có câu trả lời. Tôi nhanh chóng ghi lại chúng trên màn hình:
- “Anna” thực ra là ai?
- Nàng sống ở đâu trước khi đến Paris?
- 400.000 euro tìm thấy tại nhà nàng là ở đâu ra?
- Ba thi thể cháy đen trên bức ảnh là ai? Tại sao “Anna” lại kết tội mình đã gây ra cái chết của họ?
- Tại sao nàng biến mất ngay sau khi bắt đầu tiết lộ với tôi một phần sự thật?
- Lúc này nàng đang ở đâu?
Tôi không thể ngăn mình bấm số điện thoại của nàng lần nữa, một hành động máy móc. Không có phép mầu nào xảy ra: vẫn là câu trả lời tự động mà tôi đã phải chịu đựng đến cả năm chục lần từ hôm trước.
Đúng lúc đó, một ý tưởng vụt nảy ra trong đầu tôi.
❀ ❀ ❀
[1] Món hải sản phổ biến ở vùng ven biển ở Mỹ, đặc biệt là ở miền Trung và nam Mỹ. Món này thường được làm từ cá (tôm) tươi sống ướp cùng các loại nước ép như cam, chanh, trộn thêm gia vị, ớt bột, thêm vào đó là hành tây, muối và ít hạt tiêu.