Ngồi trên một chiếc ghế đẩu, yếm đeo quanh cổ, Théo ngấu nghiến chiếc bánh mật. Ngồi bên bé, sau khi nốc cạn cốc cà phê không biết thứ bao nhiêu, Marc đã đưa ra các giả thiết khác và khẳng định những niềm tin mới:
— Phải điều tra lại về Heinz Kieffer. Quay lại nơi đã xảy ra thảm kịch. Phát hiện xem chuyện gì đã xảy ra trong đêm trước khi căn nhà bị cháy.
Về phần mình, tôi không tin đó là việc tốt nhất nên làm. Từ vài phút qua, tôi bắt đầu nhận ra một sự thật hiển nhiên: Marc nhìn nhận tình huống như một cảnh sát, trong khi tôi phân tích nó như một tiểu thuyết gia.
— Ông còn nhớ những cuộc thảo luận của chúng ta về việc viết lách không, Marc? Khi ông hỏi tôi xây dựng các nhân vật của mình như thế nào, tôi đã trả lời là tôi không bao giờ bắt tay vào viết một cuốn tiểu thuyết mà không biết rõ quá khứ các nhân vật của mình.
— Cậu xây dựng một thứ giống như tiểu sử cho từng nhân vật, đúng không?
— Đúng, và chính nhân dịp đó tôi đã nói với ông về Ghost.
— Nhắc lại giúp tôi xem đó là cái gì đi đã.
— Ghost, hay còn gọi là Bóng Ma: là tên gọi mà một số giáo sư về nghệ thuật viết kịch dùng để chỉ một sự kiện mang tính chất bản lề, một biến động ăn sâu trong quá khứ của nhân vật và vẫn tiếp tục ám ảnh họ trong hiện tại.
— Gót chân Asin của nhân vật?
— Có thể nói như thế. Một cú sốc trong tiểu sử, một sự kìm nén, một điều bí mật giải thích cho nhân cách, tâm lý, nội tâm, cũng như phần lớn các hành động của nhân vật.
Ông nhìn tôi lau khuôn mặt dính bết của Théo.
— Cụ thể là cậu muốn nói điều gì?
— Tôi phải tìm ra Ghost của Claire Carlyle.
— Cậu sẽ tìm ra nó khi chúng ta biết được điều gì đã thật sự xảy ra trong căn nhà của Kieffer vào đêm trước vụ cháy.
— Không cần thiết. Tôi tin là còn có thứ khác nữa. Một sự thật khác có thể giải thích tại sao Claire Carlyle lại không báo động và cũng không bao giờ tìm cách gặp lại gia đình mình, nếu cô ấy thật sự trốn thoát được.
— Và theo cậu thì lời giải thích đó nằm ở đâu?
— Ở nơi phát sinh mọi lời giải thích trên đời: trên mảnh đất tuổi thơ của cô ấy.
— Ở Harlem sao? ông vừa hỏi vừa uống thêm một ngụm cà phê.
— Hoàn toàn đúng. Tôi đề nghị với ông thế này, Marc ạ: ông tiếp tục điều tra ở Pháp còn tôi tiếp tục điều tra ở Mỹ!
Như một nhân vật trong truyện tranh, Caradec suýt bị sặc và phì cả cà phê ra. Khi cơn ho dứt, ông nhìn tôi, hoài nghi.
— Tôi hy vọng là cậu không nói nghiêm túc.