Cô Gái Brooklyn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2.

❊ ❊ ❊

Mệt mỏi vì phải rình đón taxi ở cửa ô Orléans, tôi đành lên xe buýt tuyến 68.

— Điểm dừng ở phố Bac à? Anh sẽ đến đó trong chưa đầy hai mươi phút nữa, anh chàng tài xế hứa với tôi.

Tôi buông mình xuống một chiếc ghế. Bàng hoàng, tàn tạ, gần như bị hạ nốc ao. Tôi nhớ lại tất cả những gì đã phát hiện ra chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ: bức ảnh chụp ba thi thể, nửa triệu euro giấu trong vách tường, những giấy tờ giả. Mọi thứ thật khác xa so với hình ảnh cô gái mà tôi từng biết: một nữ sinh viên trường y chăm chỉ, bác sĩ nhi khoa mẫu mực, quan tâm và dịu dàng với trẻ con, người bạn đồng hành vui vẻ và bình lặng. Tôi tự hỏi sự kiện nào có thể khiến cuộc đời Anna chệch hướng đến mức ấy.

Tôi cố gắng trấn tĩnh lại và tranh thủ thời gian ngồi trên xe buýt để nghiên cứu trang web của nơi mình sắp tới: trường trung học Sainte-Cécile.

Dành riêng cho nữ sinh, trường trung học này là một trường Công giáo hơi đặc biệt. Một cơ sở nhỏ độc lập không trực thuộc bộ Giáo dục, nhưng khác hẳn với số đông các “lò luyện thi”, trường này đạt kết quả thi rất đáng nể, đặc biệt là trong phân ban khoa học.

Khía cạnh tôn giáo của trường không chỉ mang tính hình thức: ngoài việc dự thánh lễ mỗi tuần hai lần và cầu nguyện theo nhóm, các nữ sinh trường này phải tham gia một buổi học giáo lý vào tất cả các chiều thứ Tư và đóng góp vào nhiều hoạt động từ thiện.

Tài xế xe buýt không nói dối tôi. Chưa đến 11 giờ tôi đã đến phố Bắc Saint-Thomas-d’Aquin. Trái tim của Paris hoa lệ. Khu vực của giới quý tộc và những dinh thự riêng của họ. Khu vực của các bộ và những tòa nhà của giới tư bản bằng đá khối, mái bằng đá đen và mặt tiền trắng không tì vết.

Đi bộ vài bước, tôi đã đến phố Grenelle. Tôi bấm chuông và xuất trình giấy tờ tùy thân cho người gác cổng. Đằng sau cánh cửa nặng nề hình cánh cung ẩn giấu một khoảng sân hoa lá xanh tươi, được lát đá và trồng mận tía cùng nguyệt quế. Được bố trí thành hình vuông, giống như trong tu viện, sân có đài phun nước bằng đá khiến cho khung cảnh nơi này có dáng dấp một khu vườn kiểu Toscana. Một tháp chuông kín đáo điểm giờ đổi phòng học. Trong không khí tĩnh lặng, trên sân trường bỗng xuất hiện những nhóm nhỏ nữ sinh mặc váy xếp nếp màu xanh nước biển và áo vest có thêu phù hiệu trường đi qua đi lại. Sắc xanh, tiếng rì rào từ đài phun nước và những bộ đồng phục mang người du khách đi thật xa Paris. Như thể ta đang ở vào những năm 1950, lần lượt ở Ý, Aix-en-Provence hoặc một trường trung học Anh.

Trong vài giây, tôi nghĩ đến sân trường trung học của mình. Salvador-Allende, vùng Essonne. Đầu những năm 1990. Cách cái kén này cả ngàn dặm. Hai nghìn học sinh bị quây nhốt vào một khu tường rào bằng bê tông. Bạo lực, ma túy, tương lai bị chặn lấp. Tất cả giáo viên đều tìm cách chuồn khỏi đó, còn vài học sinh ngoan hiếm hoi thì thường bị nhốt và nện cho tơi tả. Một hành tinh khác. Một thực tại khác. Một thực tại bẩn thỉu mà tôi đã trốn chạy bằng cách viết những câu chuyện.

Tôi dụi mắt để rời xa những ký ức ấy và hỏi thăm người làm vườn đang tưới một khóm liễu.

— Người phụ trách ở trường này ư? À! Là cô Blondel, hiệu trưởng của chúng tôi. Chính là cô giáo ở đằng kia, trước tấm bảng bên dưới loạt cửa vòm cuốn ấy.

Clotilde Blondel… Tôi nhớ đã đọc thấy tên bà trên trang web. Tôi cảm ơn ông và tiến về phía bà hiệu trưởng. Đó là người phụ nữ mà tôi đã nhìn thấy trên bức ảnh lớp học tìm được ở nhà Anna. Xấp xỉ ngũ tuần, người mảnh dẻ, mặc bộ đồ may bằng vải tweed nhẹ kèm áo polo bằng vải cô tông co dãn màu nâu đỏ. Clotilde Blondel rất hợp với cái tên của bà: tóc vàng, rạng rỡ, một sự pha trộn giữa Greta Garbo[1] và Delphine Seyrig [2]. Đứng ngược sáng, vóc dáng bà ánh lên giữa những hạt bụi dát vàng của ngày cuối hè. Như hiện diện của một thiên thần.

Bàn tay bà đang đặt trên vai một cô học trò. Nhân lúc họ đang nói chuyện riêng với nhau, tôi quan sát bà kỹ hơn. Đường nét thanh tú, không mang dấu vết của tuổi tác, vẻ duyên dáng tự nhiên không hề cao ngạo. Trông bà thật hợp với khung cảnh khu vườn này, giữa tượng Đức Mẹ Đồng Trinh và tượng nữ thánh Cécile. Ở bà toát ra thứ gì đó đậm chất người mẹ: sự gần gũi khiến ta yên tâm, sự vững vàng. Cô bé đang nói chuyện với bà nghe như nuốt từng lời của bà, những lời được nói ra bằng giọng vừa dịu dàng vừa sâu lắng. Ngay khi hai người kết thúc câu chuyện, tôi lại gần để tự giới thiệu:

— Chào bà, tôi là…

Một tia sáng màu ngọc bích ánh lên trong mắt bà.

— Tôi biết rất rõ anh là ai, Raphaёl Barthélémy ạ.

Cảm thấy bất ổn, tôi nhíu mày. Bà nói tiếp:

— Trước hết bởi vì tôi là một độc giả của anh, nhưng chủ yếu là vì từ sáu tháng nay, Anna chỉ nhắc đến tên anh thôi.

Phải khó khăn lắm tôi mới giấu được nỗi ngạc nhiên. Clotilde Blondel có vẻ thích thú trước vẻ bối rối của tôi. Khi ở gần, bà càng kích thích trí tò mò của tôi hơn. Khuôn mặt đẹp như tạc, nước hoa mùi tử đinh hương, những lọn tóc vàng óng như ánh nắng chấp chới trên đôi gò má cao.

— Thưa bà Blondel, gần đây bà có gặp Anna không?

— Chúng tôi ăn tối cùng nhau vào tuần trước. Giống như tất cả các tối thứ Ba khác.

Tôi giật mình. Từ khi tôi quen biết nàng, Anna bảo rằng tối thứ Ba nào nàng cũng ở phòng tập thể thao. Nhưng đã đến nước này thì có biết thêm một chuyện nữa cũng chẳng thể tệ hơn…

Tuy nhiên Clotilde đã nhận thấy là tôi khó chịu.

— Raphaёl, sở dĩ hôm nay anh đến đây, thì có nghĩa anh đã biết tôi là ai, đúng không?

— Thật ra thì cũng không hẳn. Tôi đến đây là vì tôi lo cho Anna.

Tôi đưa cho bà cái túi đựng tài liệu bằng nhựa.

— Chính bức ảnh này đã giúp tôi tìm tới bà.

— Anh tìm thấy thứ này ở đâu vậy?

— Trong căn hộ của Anna. Chắc chắn nó có ý nghĩa gì đó bởi đầy là bức ảnh duy nhất cô ấy giữ trong nhà mình.

Bà tỏ vẻ phật ý:

— Anh đã lục lọi nhà cô ấy mà không được cô ấy cho phép sao?

— Hãy để tôi giải thích.

Bằng vài câu, tôi kể với bà việc Anna mất tích, nhưng không đả động gì đến những lý do khiến chúng tôi cãi nhau.

Bà nghe tôi nói, không thể hiện cảm xúc gì.

— Nếu tôi hiểu đúng ý anh, thì anh cãi nhau với vị hôn thê của mình. Và để dạy cho anh một bài học, cô ấy đã trở về Paris mà không đi cùng anh. Tôi hy vọng ít ra chuyện này cũng giúp anh biết thế nào là phải quấy.

Tôi không có ý định buông xuôi:

— Tôi nghĩ bà đã đánh giá thấp mức độ nghiêm trọng của tình hình. Lý do tôi có mặt ở đây vượt quá phạm vi của một cuộc cãi vã vợ chồng.

— Trong tương lai, tôi tha thiết khuyên anh tránh lục lọi đồ đạc của cô ấy. Tôi hiểu Anna và đảm bảo với anh rằng cô ấy không thích những chuyện như thế đâu.

Giọng bà đã thay đổi, dày hơn, khàn hơn, và bớt uyển chuyển.

— Còn tôi, tôi tin mình có lý khi hành động nhu vậy.

Một giọt mực đen loang ra trong đôi đồng tử, dập tắt tia sáng trong ánh mắt bà.

— Hãy cầm lấy bức ảnh của anh và đi đi!

Bà quay gót, nhưng tôi vẫn kiên trì:

— Ngược lại, tôi muốn nói chuyện với bà về một bức ảnh khác. 

Bởi vì bà đã đi xa, tôi cao giọng để giáng nốt câu hỏi cuối cùng:

— Thưa bà Blondel, Anna có từng cho bà xem bức ảnh chụp ba thi thể cháy đen không?

Vài nữ sinh quay lại. Bà hiệu trưởng quay ngoắt người.

— Tôi nghĩ tốt hơn hết chúng ta nên lên văn phòng tôi.

❀ ❀ ❀

[1] Greta Garbo (1905 - 1990), người Mỹ gốc Thụy Điển, là một trong những nữ diễn viên nổi tiếng nhất thời kỳ vàng son của Hollywood.

[2] Delphine Seyrig (1932 - 1990), nữ diễn viên người Pháp.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.