Cô Gái Brooklyn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2.

❊ ❊ ❊

— Bình, bố! Bình!

Vẫn còn ngái ngủ, Théo xuất hiện và lon ton đi từ phòng ngủ đến trước mặt tôi rồi dẫn tôi ra tới tận phòng khách. Vừa mỉm cười, bé vừa vớ lấy bình sữa mà tôi đã pha sẵn rồi leo lên ngồi vào nôi của bé.

Hai mắt sáng long lanh, mở to và nhìn chăm chú, bé ngấu nghiến mút sữa, như thể sự sống của bé phụ thuộc vào đó. Tôi ngắm nhìn khuôn mặt xinh xắn của bé - những lọn tóc vàng, cái mũi hếch, ánh mắt màu xanh ngọc bích, trong veo và thánh thiện - cố gắng tìm thấy trong đó nguồn sức lực và hy vọng cho chính mình.

Tay cầm cốc cà phê, Marc tha thẩn trước tấm bảng ghim của tôi.

— Đây là bức ảnh cô ấy đã cho cậu xem, đúng không? ông đoán và đưa tay chỉ vào một bản in màu ghim trên bảng.

Tôi gật đầu. Bức ảnh chụp thi thể cháy đen của ba cô bé bị Kieffer bắt cóc. Lúc này, tôi đã có thể gán tên cho tùng nạn nhân: Louise Gauthier, Camille Masson, Chloé Deschanel.

— Cậu tìm thấy nó ở đâu vậy? ông hỏi, mắt không rời bức ảnh.

— Trong một số phụ san của báo địa phương: một “Tin đặc biệt” do tờ Tiếng nói miền Bắc và Đảng viên Cộng hòa Lorraine đồng biên tập. Bức ảnh minh họa một trang đúp viết về Kieffer và “sào huyệt kinh hoàng” của hắn. Cũng lạ là tổng biên tập đã để cho đăng một bức ảnh minh họa như thế này.

Marc uống một ngụm cà phê rồi thở dài. Ông nheo mắt và đọc lướt trong vòng năm phút tất cả các bài báo mà tôi đã đính lên bảng theo trình tự thời gian.

— Ông nhìn nhận mọi chuyện thế nào?

Ông trầm ngâm mở cửa kính để có thể hút thuốc, đặt cốc cà phê lên thành cửa sổ rồi ứng tác một kịch bản.

— Tháng Năm năm 2005: Claire bị Kieffer bắt cóc tại ga Libourne. Hắn chở cô bằng xe ô tô đến tận hang ổ của hắn ở miền Đông nước Pháp. Ở đó, kẻ ấu dâm này đã có sẵn một nữ tù nhân: cô bé Louise, người bị hắn bắt cóc sáu tháng trước đó tại Bretagne. Trong nhiều tháng, hai cô bé đã phải sống trong cảnh địa ngục. Kieffer tiếp tục bổ sung cho hậu cung bẩn thỉu của mình: hắn bắt cóc Camille Masson vào cuối năm 2006 và Chloé Deschanel vào mùa xuân năm sau.

— Cho đến đoạn này, tôi đồng ý với ông.

— Tháng Mười năm 2007: Claire đã bị giam được hai năm rưỡi. Để tăng cường lạm dụng các tù nhân của mình, Kieffer tống cho họ uống thuốc ngủ và thuốc an thần. Càng ngày càng căng thẳng, bản thân hắn cũng bắt đầu uống hai loại thuốc này. Một hôm, Claire nhân lúc gã cai ngục lơ là cảnh giác để bỏ trốn. Khi nhận thấy cô bé đã biến mất, Kieffer hoảng sợ. Hắn chuẩn bị tinh thần nhìn thấy cảnh sát xuất hiện bất cứ lúc nào, và để không bị tóm, hắn thà giết chết các tù nhân rồi tự sát bằng cách đốt căn nhà gỗ của mình và…

— Đến đây thì tôi không đồng ý với ông nữa.

— Cậu giải thích đi.

Tôi lại gần cửa sổ và ngồi xuống mép bàn.

— Nhà của Kieffer là một lô cốt thực sự. Những phòng giam riêng biệt, những cánh cửa bọc sắt, một hệ thống báo động gắn với hệ thống chốt cửa tự động. Tôi không nghĩ là Claire có thể trốn thoát như thế!

Caradec gạt phăng lập luận của tôi:

— Chẳng có nhà tù nào là không thể trốn thoát.

— Đồng ý, tôi nhân nhượng, cứ cho là như thế đi. Claire đã thoát được ra ngoài.

Tôi đứng dậy, vớ lấy một cái bút và chỉ vào một trích lục bản đồ Michelin in khổ A3 ghim trên tấm bảng.

— Ông đã thấy căn nhà gỗ đó nằm ở đâu chưa? Giữa một khu rừng ở Petite Pierre. Nếu đi bộ, sẽ phải mất vài giờ mới đến được khu dân cư gần nhất. Dù có bị bất ngờ, Kieffer vẫn có đủ thời gian để bắt lại cô bé.

— Có thể Claire đã lấy trộm xe của hắn.

— Không, người ta đã tìm thấy chiếc xe bán tải và mô tô của hắn ở đằng trước nhà. Và theo tất cả những gì tôi đọc được, Kieffer không có chiếc xe nào khác.

Caradec vẫn tiếp tục nói lên suy nghĩ đang hiện ra trong đầu:

— Vậy thì khi đang chạy trốn, cô bé đã gặp ai đó trên đường, có thể người đó đã cho cô bé đi nhờ chăng?

— Ông đùa à? Vụ án đó vốn đã gây ồn ào trên truyền thông như thế, người đó chắc chắn là sẽ báo cảnh sát. Và nếu Claire thực sự trốn thoát được, ông giải thích thế nào về việc cô ấy không báo cảnh sát? Dù chỉ là để cứu những cô bé khác? Ông giải thích thế nào về việc cô ấy không bao giờ xuất hiện? Tại sao lại làm lại cuộc đời ở Paris trong khi mẹ, bạn bè, trường học của cô ấy đều ở New York?

— Đúng là tôi không giải thích được.

— Thôi được, cứ cho là cô ấy không nhất thiết phải biết là còn có các cô bé khác nữa, nhưng còn số tiền thì sao? Cái khoản 400.000 hay 500.000 euro tiền mặt đựng trong cái túi ấy?

— Cô ấy đã lấy của Kieffer, Caradec đoán mò.

Lại một lần nữa, giả thiết của ông không có cơ sở.

— Đám cớm đã kiểm tra tài khoản của hắn rất kỹ càng: Heinz Kieffer đang nợ như chúa Chổm do chi phí xây nhà của hắn. Không có chút tiền tiết kiệm nào. Thậm chí hắn còn đánh cả mẹ mình, trong khi tháng nào bà ấy cũng gửi cho hắn 500 euro.

Marc dập điếu thuốc dưới gốc cây phong lữ, dường như để xua đuổi một ý nghĩ gây nản chí bằng một cử chỉ khó chịu rồi lại sôi nổi trở lại.

— Raphaёl này, để tìm ra Claire, phải quay về những vấn đề cơ bản. Hãy đặt ra những câu hỏi xác đáng! Cậu đã nghiên cứu hồ sơ cả đêm qua, đến lượt cậu nói cho tôi nghe những câu hỏi nào sẽ định hình cuộc điều tra của chúng ta!

Tôi nhặt một chiếc bút đánh dấu rồi xé tờ giấy đã bị gạch xóa khỏi tấm bảng ghim cũ kỹ để có được một khoảng trống, trên đó tôi liệt kê một loạt câu hỏi:

Ai đã bắt giam Claire trong cái kho ở ngoại ô đó?

Ai đã đưa cô ấy ra?

Tại sao cô ấy vẫn bắt giữ làm tù nhân?

Viên cớm chọn cách nhảy cóc đến câu hỏi cuối cùng:

— Người ta giữ cô ấy làm tù nhân là vì cô ấy sắp sửa tiết lộ sự thật với cậu. Anna chuẩn bị thú nhận với cậu rằng mình là Claire Carlyle.

— Marc này, ông vẫn nói với tôi rằng, trong một cuộc điều tra, câu hỏi duy nhất đáng giá là câu hỏi về động cơ.

— Đúng như thế mà! Trong trường họp của chúng ta, câu hỏi cần đặt ra là ai sẽ gặp phiền phức nếu Claire tiết lộ bí mật. Ai sẽ phải chịu thiệt hại nếu đột nhiên mọi người biết rằng Anna Decker trên thực tế chính là cô bé Claire Carlyle từng bị Heinz Kieffer bắt cóc mười năm trước?

Trong thoáng chốc, câu hỏi bồng bềnh trong không khí, nhưng không ai trong hai chúng tôi nắm bắt được nó và cảm giác chúng tôi đã tiến thêm được một chút trong tư duy bỗng tan biến. Điều cốt yếu nhất lại tuột khỏi tay chúng tôi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.