Cô Gái Brooklyn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2.

❊ ❊ ❊

Tôi không còn kiểm soát được tim mình nữa. Nó đập như đang tìm cách xuyên thủng ngực tôi để ra ngoài.

Thang máy bị hỏng. Cầu thang bộ. Tôi leo lên căn hộ của mình, áp sát chiếc điện thoại dùng thẻ trả trước vào tai, nhưng đầu dây bên kia đã không còn ai. Tôi cố gắng gọi cho Joyce, nhưng chuông điện thoại reo mãi mà không ai nhấc máy.

Chết tiệt. Đã xảy ra chuyện gì?

Tôi run lên. Không biết phải làm gì. Đến tận nơi chăng? Không, chưa được. Đột nhiên, tôi nhận ra là mình không chỉ sợ cho Joyce, mà cho cả mình nữa. Cảm giác như nguy hiểm rình rập khắp nơi. Tôi biết rõ cảm giác này. Một linh cảm, loại giác quan thứ sáu thường làm nên sự khác biệt trong nghề của tôi. Tôi vớ lấy máy tính “của tôi” rồi quay xuống đường Bowery. Không ở một mình. Sử dụng đám đông làm lá chắn.

Tôi vào quán Starbucks, gọi một cốc cà phê. Tìm một chỗ trong phòng, bật màn hình máy tính, cắm tai nghe iPod, tôi nghe lại đoạn ghi âm. Kinh hoàng. Hoảng hốt. Bằng vài thao tác, tôi nén nó lại và chuyển thành tệp dữ liệu mp3.

Uống một ngụm cà phê macchiato. Trên biên lai mua cà phê, tôi thấy mã Wi-Fi của tòa nhà. Internet. Hộp thư điện tử. Chết tiệt. Tất nhiên, tôi vừa mở hộp thư của em trai, và danh bạ địa chỉ liên hệ của tôi không được lưu trên phần mềm này. Không sao. Ngón tay tôi lướt trên bàn phún. Tôi tải đoạn băng ghi âm dưới dạng tệp đính kèm, và nhanh như cắt, nhập địa chỉ của Alan: alan. kowalkowsky@attnet.

Thế là xong, email đã được gửi đi. Tôi thở lấy hơi rồi gọi vào điện thoại di động của Alan. Ba hồi chuông. Làm ơn nhấc máy đi! Hộp thư thoại. Tôi để lại lời nhắn: “Em vừa gửi cho anh một email, Alan ạ. Hãy copy lại tệp đính kèm. Anh sẽ không tin được vào tai mình đâu. Gọi lại cho em nhé. Yêu anh.”

Tôi không thể ở lại đây. Tôi sẽ lấy xe, xe tôi đỗ trong ngõ cụt đằng sau câu lạc bộ âm nhạc CBGB khi xưa, rồi tôi sẽ lái đến tận Harlem để đích thân kiểm tra xem đã xảy ra chuyện gì. Tôi lên nhà để lấy chìa khóa. Trong hành lang, từ xa, tôi nhìn thấy như có một cô bé đang đứng trước cửa nhà mình. Vóc dáng nhỏ bé, quần jean suôn sẫm màu, áo sơ mi kẻ ca rô hiệu Vichy, giày Converse màu hồng, ba lô bằng vải thô và áo bu dông Levis ôm sát người giống như tôi thường mặc khi còn là nữ sinh. Khi cô bé quay lại, tôi nhận ra đó là một người trưởng thành và trạc tuổi tôi. Khuôn mặt mịn màng, toàn bộ sắc đẹp bị che giấu bên dưới lớp tóc mái màu nâu và cặp kính hiệu Wayfarer.

Tôi biết người phụ nữ này, thậm chí còn ngưỡng mộ cô ta. Cô ta tên là Zorah Zorkin. Tôi đã đọc sách của cô ta, nghe những buổi hội thảo của cô ta, tôi đã cố gắng đến cả chục lượt để phỏng vấn cô ta, nhưng cô ta luôn từ chối lời đề nghị của tôi. Và hôm nay, tôi biết cô ta đến đây để nói chuyện gì với mình.

Hoặc ít ra là tôi tưởng mình biết. Nhưng tôi đã lầm. Zorkin không đến để nói chuyện. Cô ta tiến về phía tôi bằng những bước chân chậm rãi, và cô ta càng đến gần, tôi càng như bị thôi miên bởi đôi mắt rắn mà tôi không biết phải nói là màu xanh lục hay màu hạt dẻ. Lúc này, cô ta chỉ cách tôi chưa đầy hai mét, và tất cả những gì tôi có thể thì thầm được với cô ta là:

— Các người nhanh thật đấy.

Cô ta thò tay vào túi áo bu dông và lôi ra một khẩu súng điện, chĩa vào tôi rồi nói:

— Cô thật sự rất xinh đẹp.

Tình huống này siêu thực đến nỗi tôi đờ đẫn cả người. Não tôi không thể xem như tất cả những chuyện này là thực. Tuy nhiên, Zorah Zorkin đã bóp cò súng và hai mũi điện cực của khẩu Taser đâm vào cổ tôi, phóng một luồng điện như sét đánh khiến tôi sụp xuống đất và mở ra một cái hố lớn đen sì.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.