— “Chính em đã làm chuyện này.” Anna đã nói câu đó với tôi khi cho tôi xem bức ảnh trên iPad của cô ấy.
— Bức ảnh chụp cái gì? Marc hỏi.
Cả hai chúng tôi đang ngồi bên bàn ăn trong bếp. Ông đã rót cho mỗi người một cốc cà phê mới. Ánh mắt chăm chú của ông không rời khỏi mắt tôi. Nếu muốn ông giúp, tôi không có cách nào khác ngoài việc kể với ông sự thật. Bao gồm cả những gì tàn nhẫn nhất. Tôi hạ giọng vì có Théo, mặc dù bé hoàn toàn không thể hiểu chuyện:
— Một bức ảnh chụp ba xác chết cháy đen.
— Cậu đùa tôi đấy à?
— Không. Ba xác chết xếp thẳng hàng, đặt cạnh nhau.
Một ngọn lửa bùng lên trong mắt viên cớm. Những thi thể. Chết chóc. Một cảnh tượng rùng rợn. Chỉ trong vài giây, chúng tôi vừa rời khỏi cuộc cãi vã của một cặp đôi để bước vào lãnh địa của ông.
— Đây là lần đầu tiên Anna nói với cậu một chuyện như thế này?
— Tất nhiên.
— Vậy cậu không có ý tưởng gì về sự liên quan thực chất của cô ấy trong sự kiện đó?
Tôi lắc đầu. Ông hỏi tiếp:
— Cô ấy nói chuyện đó với cậu mà không giải thích gì sao?
— Tôi nói với ông rồi, tôi không cho cô ấy thời gian. Tôi đã sững sờ. Choáng váng. Bức ảnh kinh khủng đến nỗi tôi rời bỏ cô ấy mà không hỏi gì. Và khi tôi quay lại, cô ấy đã đi mất.
Ông nhìn tôi với vẻ lạ lùng, như thể không tin rằng mọi việc đã diễn ra chính xác như thế.
— Tầm vóc của các xác chết thế nào? Là người trưởng thành hay trẻ em?
— Khó nói lắm.
— Thế chúng nằm ở đâu: ngoài trời? Trên bàn giải phẫu? Trên…
— Tôi không biết gì cả, chết tiệt thật! Tất cả những gì tôi có thể nói với ông, đó là chúng đen thui như than, bị sức nóng của lửa thiêu đốt. Thành than hoàn toàn.
Caradec tiếp tục dồn tôi:
— Cố gắng nói cụ thể hơn đi, Raphaël. Hình dung lại cảnh tượng đi. Cho tôi biết thêm chi tiết nữa.
Tôi nhắm mắt lại để triệu hồi ký ức. Việc đó chẳng mất bao lâu, bởi bức ảnh ấy đã khiến tôi buồn nôn. Những cái sọ nứt vỡ. Những lồng ngực rách bươm. Những khoang bụng toang hoác xổ hết cả ruột ra. Theo yêu cầu của Caradec, tôi cố gắng miêu tả thật kỹ những thi thể với chân tay co rút, lớp da cháy đen thui và nứt nẻ. Đám xương trắng ngà đâm thủng cả thịt.
— Họ nằm trên thứ gì?
— Theo trực giác của tôi thì họ nằm ngay trên mặt đất. Có thể là trên một tấm ga…
— Theo cậu, cô nàng Anna của cậu có sạch sẽ không? Không chơi ma túy? Không bị bệnh thần kinh? Chưa từng phải ở trong bệnh viện tâm thần chứ?
— Tôi báo để ông biết là ông đang nói đến cô gái mà tôi sắp cưới đấy.
— Trả lời câu hỏi của tôi đi, được không?
— Không, chẳng bị gì trong số đó hết. Cô ấy sắp kết thúc chương trình đào tạo y khoa nội trú. Cô ấy rất xuất sắc.
— Vậy thì tại sao cậu lại nghi ngờ quá khứ của cô ấy?
— Ông biết chuyện của tôi rồi mà, chết tiệt thật! Ông biết mối quan hệ gần nhất của tôi kết thúc thế nào rồi còn gì!
— Nhưng thật ra cậu lo lắng điều gì chứ?
Tôi liệt kê:
— Cô ấy tỏ vẻ do dự thế nào đó khi nhắc đến quá khứ, có chút gì đó giống như cô ấy không có tuổi thơ và thời niên thiếu. Vô cùng kín đáo. Mong muốn không bị người khác để ý đến đã trở thành bản chất thứ hai ở cô ấy. Cô ấy ngại ngần khi phải xuất hiện trong các bức ảnh. Với lại nói thực lòng, ông có quen nhiều cô gái hai mươi lăm tuổi không có tài khoản Facebook và không xuất hiện trên bất cứ mạng xã hội nào không?
— Thật khó hiểu, viên cớm thừa nhận, nhưng như thế vẫn còn quá mơ hồ để tiến hành điều tra.
— Ba thi thể mà vẫn còn mơ hồ cơ đấy!
— Bình tĩnh lại đi. Ta chẳng biết gì về những thi thể đó hết. Nói cho cùng, cô ấy là bác sĩ, rất có thể cô ấy đã bắt gặp chuyện đó trong quá trình học!
— Thêm một lý do nữa để tìm kiếm, đúng không?