Đêm thật ngắn.
Đứt đoạn, lo lắng, xáo trộn, giấc ngủ của tôi không kéo dài được quá 6 giờ sáng. Sau khi tỉnh dậy và tắm một chầu giúp lấy lại chút nghị lực, tôi đóng cánh cửa trượt ngăn phòng ngủ - nơi con trai tôi vẫn đang ngủ tiếp - với phòng khách nhỏ có ô cửa sổ lồi ra trên mặt nước vẫn còn tối sẫm của sông Hudson. Xong xuôi, tôi pha một cốc cà phê Expresso rồi bật máy tính xách tay lên và kiểm tra điện thoại di động. Caradec đã tìm cách gọi cho tôi, và để lại một in nhắn. Tôi thử gọi lại cho ông, nhưng chỉ gặp hộp thư thoại. Chết tiệt. Tại sao Marc không trả lời? Tôi bực mình nhiều hơn là thực sự lo lắng. Caradec không phải con nghiên điện thoại. Theo như tôi hiểu về ông, thậm chí còn có khả năng ông đã quên sạc ở Paris khi đi điều tra ở miền Đông nước Pháp.
Tôi uống một hơi nốt chỗ cà phê còn lại kèm với một viên giảm đau Doliprane. Hai tai tôi ong ong, như thể hàng chục câu hỏi đã quay cuồng tôi trong giấc ngủ lại đang nẩy lên xóc óc.
Ngồi trước màn hình máy tính trong ánh ban mai, tôi hy vọng Internet sẽ giúp tôi khai phá mảnh đất này. Google. Tìm kiếm đầu tiên: “May Soo-yun”, nữ thám tử thuộc Sở Cảnh sát New York, người đảm nhiệm vụ điều tra về cái chết của Joyce. Bằng vài cú nhấp chuột, tôi hiểu rằng cô không còn là cảnh sát nữa. May đã ra khỏi ngành vào đầu những năm 2010. Hiện cô làm việc với tư cách phát ngôn viên của Transparency Project, một tổ chức phi lợi nhuận có sức ảnh hưởng, nổi tiếng với chương trình hỗ trợ tư pháp nhằm giúp đỡ các nạn nhân phải chịu oan sai.
Trên trang web của Transparency, tôi dễ dàng tìm thấy địa chỉ thư điện tử của cô và gửi cho cô một email xin hẹn gặp. Để làm sống lại ký ức của nữ cựu cảnh sát này, tôi viết vài dòng gọi cho cô nhớ đến những nét chính trong vụ Joyce Carlyle mà cô phụ trách chín năm trước. Tôi không mong nhận được câu trở lời nhanh chóng - rất có khả năng cô còn chẳng thèm trả lời -, nhưng nghĩa vụ của tôi là phải bắt đầu từ đó.
Tìm kiếm thứ hai: “New York Herald”, tờ báo nơi Horence Gallo, nữ phóng viên hình như đã được Joyce liên hệ vài ngày sau khi Claire bị bắt cóc, làm việc. Và ngạc nhiên thứ hai: tờ nhật báo không còn tồn tại. Là nạn nhân của khủng hoảng báo chí, Nem York Herald. đã biến mất khỏi các sạp báo vào năm 2009. Sau khi trải qua thời kỳ hoàng kim vào những năm 1970, tờ báo bắt đầu nợ nần chồng chất. Mặc dù đã qua nhiều lần tái cấu trúc, nó vẫn không vượt qua được những khó khăn của thị trường xuất bản và rốt cuộc khủng hoảng tài chính đã kết liễu nó.
Tuy nhiên, khi xem xét kỹ hơn, trang web của tờ nhật báo này vẫn hoạt động, cho phép lục lọi những tài liệu lưu trữ, nhưng không đăng thêm bài mới. Nguyên tổng biên tập Alan Bridges cũng như một phần nhỏ phóng viên, sau đó đã lập ra một trang thông tin Online hoàn toàn. Với nguồn tài chính thu về từ các thuê bao, #WinterSun là một dạng Mediapart ở Mỹ, chuyên về báo chí điều tra chính trị. Suy nghĩ thêm một chút, tôi nhớ mình đã từng nghe nói đến Alan Bridges và trang web của ông khi mà, theo dòng vụ Snowden, trang #WinterSun đã đăng tài liệu do những người tung tin cảnh báo khác cung cấp liên quan đến việc theo dõi hoạt động trên mạng của công dân do cơ quan tình báo NSA tổ chức.
Tôi gõ “Tlorence Gallo” vào thanh tìm kiếm của New York Herald để xem cô đã tiến hành điều tra những gì sau các bài báo mà Joyce thu thập.
Kết quả mới nhất khiến tôi lạnh người.
Nữ phóng viên đó đã chết.